“Anh cứ ăn thoải mái, tôi mời.”
Phan An phất tay, bao cả gian hàng Oden.
Dì bán hàng Oden vui đến mức không khép miệng lại được: “Nào nào nào, mỗi người một ly, rồi cứ tự đi lấy, xem thử mình muốn ăn món gì? Ở đây đều là nguyên liệu tươi ngon.”
Phan An lấy một ly đầy ắp, bảo dì rưới nước sốt lên, rồi thành thật đưa tới trước mặt Lâm Mộ Nham: “Này, tôi mời anh.”
Ăn xong rồi thì cút xa tôi ra.
Trong lòng anh thầm vui mừng, mấy cậu chủ được nuông chiều từ nhỏ như Lâm Mộ Nham, thì làm sao có thể ăn được mấy món ăn vặt không rõ nguồn gốc này?
Lâm Mộ Nham nhìn từng xâu đồ ăn trước mặt, xem xét mấy giây, rồi nhận lấy.
“Món này gọi là gì?”
“Ôi cha cậu này, ngay cả món Oden mà cậu cũng không biết à.” Dì bán hàng đứng bên cạnh bất đắc dĩ nói.
Lâm Mộ Nham gật đầu, đánh giá:
“Là món lẩu đơn giản.” Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Anh ăn được lẩu?” Phan An hơi nghi ngờ nhìn anh.
Không biết tại sao, anh luôn cảm thấy người như Lâm Mộ Nham chỉ ăn mấy món Tây đắt tiền như gan ngỗng, trứng cá muối, đến mèo cũng chẳng no.
“So với món Tây, tôi càng thích ăn món nước R với sự phong phú và hương vị đậm đà.”
Lâm Mộ Nham liếc nhìn Phan An, rồi cầm ‘từng xâu lẩu đơn giản’ lên bắt đầu ăn.
Anh ăn rất từ tốn, nhưng từng xâu cá viên lần lượt biến mất, rồi tới tempura, tàu hũ ky, ngó sen, nấm hương, rong biển, trứng cút... TruyenLau
Lâm Mộ Nham, anh là heo à?
Phan An nhìn đến mức sắp rớt tròng mắt ra ngoài: “Anh ăn hết rồi?”
“Hương vị rất ngon, cậu lấy thêm một phần nữa đi.” TruyenLau
Lâm Mộ Nham nhìn anh, rồi đưa chiếc ly trống rỗng cho Phan An, vẻ mặt đầy mong đợi.
Phan An tin rằng Lâm Mộ Nham thật sự thích ăn Oden, nên anh hối hận rồi, vì anh không biết tự lượng sức mình dẫn anh ta tới hố đen Oden này.
“Anh có thể đừng ăn nữa được không?”
“Cậu không ăn?”
Lâm Mộ Nham đưa một xâu tempura tới, nước sốt đặc biệt óng ánh bao bọc tempura: “Cậu nếm thử xem, món này ăn rất ngon.”
“Tất nhiên tôi biết nó ngon rồi.” Phan An gần như phát điên: “Nếu tôi có thể ăn thì tôi cần gì phải ngồi đợi anh đưa cho tôi? Nếu tôi ăn một xâu, thì buổi tối phải chạy hai tiếng trên máy chạy bộ, tôi đã mệt sắp chết rồi, không còn sức lực nữa đâu.”
Người làm ông chủ như anh sẽ không thể nào biết được cuộc sống của nam nghệ sĩ.
Lâm Mộ Nham gật đầu nói: “Cậu đừng nghiêm khắc với mình như thế, tôi cảm thấy cậu mập hay ốm cũng không sao cả, mập lên một tý thì tay mới có cảm giác.”
Phan An nghe vậy thì nhất thời đỏ mặt, khóe mắt nhìn thấy rất rõ dì bán Oden cũng biến sắc, nên nghiến răng nghiến lợi nói: “Lâm Mộ Nham, ông nội nhà anh.”
“Ông nội tôi đã sớm xuống mồ rồi, nhưng cậu có thể mắng em gái tôi, vì nó rất đáng để mắng.”
“Bệnh thần kinh.”
Phan An lườm anh, đang cúi đầu lấy tiền để thanh toán, thì phát hiện điện thoại hiển thị mấy cuộc gọi nhỡ, là thím Cố – nữ giúp việc nhà họ Thịnh gọi tới.
Nên anh nhanh chóng nghe máy.
“A lô? Thím Cố, có chuyện gì vậy?”
Lâm Mộ Nham đang ăn xâu Oden cuối cùng, thì thấy sắc mặt Phan An nhất thời trắng bệch sau khi nghe điện thoại.
“Thím đã thông báo cho chị Tâm Lan chưa? Thím nói địa chỉ bệnh viện cho tôi biết đi, tôi sẽ tới đó ngay.”
Nói xong, anh xoay người chạy tới bên đường.
Lâm Mộ Nham định đuổi theo thì bị dì bán hàng kéo lại: “Này, hai cậu chưa trả tiền mà!”
Một xấp tiền mặt ném xuống bàn, Lâm Mộ Nham chạy như bay, đuổi theo bóng người ở phía xa xa kia.
Giờ trời đã khuya rồi, trong bệnh viện vang lên tiếng khóc lóc hòa lẫn với lời xin lỗi tiếc nuối từ toàn bộ bác sĩ tham gia phẫu thuật: “Mong gia đình nén bi thương, người chết thì không thể sống lại.”
Không biết bác sĩ đã nói câu này bao nhiêu lần, cả người cũng sớm tê liệt rồi.
Cửa phòng phẫu thuật đã trở thành một mớ hỗn độn.
Lúc Phan An chạy tới, Thịnh Tâm Lan đang ngồi một mình trong góc, vành mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm cửa phòng phẫu thuật, mặc kệ Vu Cẩm Hà đang ầm ĩ với bác sĩ điều trị chính, không hề có ý định đi tới khuyên can.
“Gia đình không được làm như vậy, bệnh nhân chết vì suy gan đột ngột, chúng ta đã cố gắng hết sức để cứu chữa rồi.”
“Nói bậy, lúc trước ông Thịnh vẫn sống yên ổn trong bệnh viện, các ông còn nói ông ấy có thể xuất viện, nhưng giờ ông ấy mới xuất viện chưa được bao lâu đã xảy ra chuyện, các ông còn nói mình không có trách nhiệm à?”
Vu Cẩm Hà như người phụ nữ đanh đá nắm chặt áo blouse của bác sĩ điều chị chính, túi áo đã bị bà ta kéo rách, thật ra trên mặt bà ta chẳng có bao nhiêu đau buồn, mà phần lớn đều là oán hận.
Không ai biết tại sao bà ta lại oán hận bác sĩ.
Thịnh Tâm Nhu đứng giữa người cha đã được phủ khăn trắng nằm trên xe phẫu thuật, và người mẹ đang điên cuồng sinh sự, cô chưa từng nghĩ sẽ có một ngày, mình lại rơi vào tình huống tiến thoái lưỡng nan như này.
Cô cảm thấy cực kỳ lúng túng khi thấy mẹ mình tùy ý sinh sự, điên cuồng đẩy hết trách nhiệm lên người bác sĩ, cô chưa bao giờ có cảm giác tay mình dính đầy máu tươi như lúc này.
“Mẹ, đủ rồi.”
Cô bỗng lên tiếng, kéo mẹ mình đang nằm ăn vạ dưới sàn lên: “Ba đã mất rồi, mẹ yên tĩnh một chút đi.”
Khóe mắt Vu Cẩm Hà vẫn còn đọng nước mắt, vẻ mặt thoáng ngạc nhiên và bất mãn, hất tay Thịnh Tâm Nhu ra, dưới sự nâng đỡ của mọi người, bà ta mới dịch qua một bên, để cho bác sĩ đẩy xe phẫu thuật tới nhà xác.
Trong lúc mọi người đang ầm ĩ, chỉ có một mình Thịnh Tâm Lan là lặng lẽ đi theo xe phẫu thuật.
Sau đó, còn có Phan An đã tới trễ.
“Phan An.”
Thịnh Tâm Nhu nhanh chóng đi tới, gọi Phan An.
“Có chuyện gì không?” Phan An quay đầu liếc nhìn Thịnh Tâm Nhu.
“Không, không có gì.” Lời nói đã tới bên miệng nhưng Thịnh Tâm Nhu lại không nói ra được: “Ở đây đã có tôi lo liệu rồi, anh đi an ủi Tâm Lan đi, dù gì, người chết cũng không thể sống lại.”
Phan An nhíu mày đáp: “Tôi biết rồi.”
Nói xong, anh chẳng thèm ngoảnh mặt lại đuổi theo bóng lưng Thịnh Tâm Lan.
Thịnh Tâm Nhu nhìn bóng dáng anh một hồi lâu, thấy anh ngày càng đi xa mình thì ánh mắt thoáng qua tia tự giễu.
Từ trước đến giờ, Phan An luôn quay lưng về phía cô, chưa từng chủ động liếc nhìn cô, nhưng không biết tại sao cô vẫn cố chấp như thế.
“Tại sao ông Thịnh qua đời, mà trông cô cả Thịnh có vẻ không đau buồn gì vậy? Bình thường cô không có quan hệ tốt với ba mình à?”
Một giọng nói lạnh lẽo truyền vào tai Thịnh Tâm Nhu, cô hoàn hồn, vừa ngước mắt lên đã nhìn thấy Lâm Mộ Nham không biết đã đứng bên cạnh cô từ lúc nào, cô sửng sốt một lát rồi đáp: “Tổng giám đốc Lâm, anh nói vậy là sao?”
“Không sao cả, tôi chỉ cảm thấy buồn cười thôi, ba vừa qua đời, mẹ đã ầm ĩ muốn đẩy hết trách nhiệm lên đầu bệnh viện, là do nhà họ Thịnh thiếu khoản bồi thường này? Hay là thiếu lý do để an ủi bản thân?”
Thịnh Tâm Nhu nhất thời căng thẳng:
“Tổng giám đốc Lâm, anh có thể ăn bừa, nhưng không được nói bừa.”
“Tôi chỉ thuận miệng nói thế thôi.”
Lâm Mộ Nham mỉm cười, nhìn Thịnh Tâm Nhu bằng ánh mắt lạnh lẽo, khiến người khác không rét mà run.
Anh đã chứng kiến nhiều vụ thị phi nhà quyền thế rồi, Thịnh Thanh Sơn chỉ tầm 50 tuổi, nhưng lại chết vì suy gan, ngay cả bệnh viện cũng không thể xác định nguyên nhân cái chết, thật không thể tin nổi.
Hơn nữa phản ứng hai mẹ con nhà họ Thịnh cũng làm người khác sinh nghi.
- Chương 1: Gì cơ, có thai rồi á?
- Chương 2: Cho cô ta chút mặt mũi
- Chương 3: Năm năm sau
- Chương 4: Ứng tuyển
- Chương 5: Thấy hứng thú
- Chương 6: Người phỏng vấn sao lại là anh ta
- Chương 7: Đánh cược
- Chương 8: Mẹ, mẹ ly hôn đi
- Chương 9: Tham gia hôn lễ của tôi
- Chương 10: Anh ấy là bạn trai tôi
- Chương 11: Không thấy cậu chủ nhỏ
- Chương 12: Dì này thật là dịu dàng
- Chương 13: Ba không trở lại, chán ghét ba
- Chương 14: Cô không cần tới thuyết phục tôi
- Chương 15: Có lẽ bị dọa sợ
- Chương 16: Nuôi con mới không phí công
- Chương 17: Quả nhiên là chú ấy
- Chương 18: Tìm daddy cho mình
- Chương 19: Mẹ của cháu rất xinh đẹp
- Chương 20: Mẹ nắm chắc cơ hội đó!
- Chương 21: Cô hỏi nhiều quá
- Chương 22: Để ái linh đến nhà tôi chơi đi
- Chương 23: Lập huy, con nói chuyện rồi
- Chương 24: CHUẨN BỊ ĐI, KẾT HÔN
- Chương 25: THIỆP MỜI ĐÍNH HÔN
- Chương 26: THÚC ĐẨY Ở PHÍA SAU
- Chương 27: CON BÉ NÀY RẤT ĐƯỢC LÒNG CỦA TÔI
- Chương 28: ĐẸP TRAI NHÀ GIÀU ĐÚNG NGHĨA
- Chương 29: VẬY THÌ SAU NÀY ANH ĐÃ LÀ ANH TRAI CỦA EM
- Chương 30: CÔ DỪNG LẠI CHO TÔI
- Chương 31: NGƯỜI PHỤ NỮ KHÔNG BIẾT XẤU HỔ
- Chương 32: CÓ VẺ NHƯ QUẢN LÝ THỊNH ĐÃ LÀM VIỆC RẤT CHĂM CHỈ
- Chương 33: CÔ CÓ KHẢ NĂNG THÌ MÃI MÃI CŨNG ĐỪNG QUAY VỀ
- Chương 34: CHỊU TỘI CHÍNH LÀ BẢN THÂN MÀY
- Chương 35: MẸ ƠI, ANH TRAI XẢY RA CHUYỆN
- Chương 36: SAO CÔ ẤY LẠI KHÔNG ĐỦ TƯ CÁCH
- Chương 37: NẤU ĂN MIỄN PHÍ
- Chương 38: LÀ CÓ NGƯỜI LÀM HAY NGOÀI Ý MUỐN?
- Chương 39: CHÚ CÓ MUỐN CÂN NHẮC ĐẾN MẸ CHÁU KHÔNG?
- Chương 40: CÔ TA LÀ EM GÁI CỦA CÔ
- Chương 41: TÔI CHƯA TỪNG ÉP BUỘC NGƯỜI KHÁC
- Chương 42: CÔ KHÔNG PHẢI LÀ NGƯỜI NGOÀI
- Chương 43: BÀ CHỦ TƯƠNG LAI
- Chương 44: THUA CŨNG PHẢI CÓ PHONG ĐỘ
- Chương 45: CÔ ẤY ĐANG Ở CHỖ CỦA TÔI
- Chương 46: MẸ ƠI, CÓ DỄ CHỊU KHÔNG?
- Chương 47: RUNG ĐỘNG CÁI CON KHỈ Á
- Chương 48: CÓ GÌ MÀ KHÔNG THỂ?
- Chương 49: PHỤ NỮ ĐIÊN, LƯU MANH CHẾT TIỆT
- Chương 50: CHỈ CÓ LẤY THÂN BÁO ĐÁP
- Chương 51: CÔ GÁI NÀY THÈM GẢ ĐẾN MỨC NÀO?
- Chương 52: ĐÀN ÔNG PHẢI CHỦ ĐỘNG MỘT CHÚT
- Chương 53: CƯỚP HÔN? ĐỪNG CÓ MƠ?
- Chương 54: CÔ TA LÀ VỢ CHƯA CƯỚI CỦA ANH?
- Chương 55: SAO TÔI CÓ THỂ KHÓC ĐƯỢC?
- Chương 56: DỊ TẬT BẨM SINH Ở TRẺ EM
- Chương 57: ANH THẬT LÀ ĐẸP TRAI QUÁ ĐI
- Chương 58: XẢY RA CHUYỆN GÌ RỒI HẢ
- Chương 59: XÉ NÁT MIỆNG CỦA CÔ TA
- Chương 60: ĐÚNG LÀ DUYÊN PHẬN CÒN CHƯA CẠN
- Chương 61: CHUYỆN ĐÃ HỨA VỚI CÔ THÌ SẼ LÀM ĐƯỢC
- Chương 62: LÝ DO QUAN TRỌNG
- Chương 63: CÔ LÀ CON HỒ LY TINH NÀO
- Chương 64: CHO NÊN CÔ KHÔNG HẬN ÔNG TA SAO?
- Chương 65: THÍCH HƠN CON
- Chương 66: CHƠI TRÒ TÌNH CHỊ EM
- Chương 67: HÀNH VI NÀY CỦA ANH GỌI LÀ THỪA CƠ CHẤM MÚT
- Chương 68: ĐÊM NAY TÔI KHÔNG VỀ
- Chương 69: CON KHÔNG TIN BA THẾ À?
- Chương 70: ANH ĐI RỒI THÌ BỌN HỌ SẼ AN TOÀN
- Chương 71: CHIÊU NÀY GỌI LÀ, DƯƠNG ĐÔNG KÍCH TÂY
- Chương 72: NGƯỜI CHẾT MỚI CÓ THỂ GIỮ BÍ MẬT
- Chương 73: ANH BUÔNG TAY RA TRƯỚC
- Chương 74: THỜI GIAN KHÔNG CHỜ ĐỢI ĐƯỢC
- Chương 75: SPAM ĐÁNH GIÁ XẤU
- Chương 76: ĐÂY CHÍNH LÀ GIẾT NGƯỜI
- Chương 77: BÀ CŨNG ĐÂU PHẢI LÀ MẸ CỦA CON BÉ
- Chương 78: THÀNH TÍCH CỦA CÔ TOÀN DỰA VÀO NÓ
- Chương 79: MỆT CẬU CÒN NHỚ TÔI
- Chương 80: CÔ ẤY NÓI VỚI TÔI RỒI
- Chương 81: KIỂU ĐẸP TRAI RẤT PHÙ HỢP VỚI EM
- Chương 82: ANH MUỐN ĐƯỢC CHĂM SÓC EM
- Chương 83: ĐI CÙNG CHÚNG TÔI
- Chương 84: BA CON MUỐN TẠO BẤT NGỜ CHO CÔ VUI
- Chương 85: Không muốn tới cái nhà đó
- Chương 86: Tôi không làm kẻ thứ ba
- Chương 87: Chủ nhân của dây chuyền đặt làm theo yêu cầu
- Chương 88: Mẹ ơi, sao mẹ khóc?
- Chương 89: VẠCH RÕ GIỚI HẠN
- Chương 90: DẠNG NGƯỜI NÀY THẬT ĐÁNG SỢ
- Chương 91: MUỐN ĐỂ ANH TA GIÚP KHÔNG
- Chương 92: ĐỨA TRẺ KHÔNG CÓ MẸ LÀ CON HOANG
- Chương 93: CHA RUỘT
- Chương 94: KHÔNG CÓ MỤC ĐÍCH KHÁC
- Chương 95: CHUYỆN NÀY LÀ DO ÔNG ÉP TÔI
- Chương 96: CON MUỐN Ở BÊN DÌ
- Chương 97: MẸ VÀ CHÚ THẬT SỰ CHIA TAY RỒI Ạ?
- Chương 98: CHUYỆN NÀY THẬT KỲ LẠ
- Chương 99: Sao nơi này lại nghe quen đến thế
- Chương 100: Anh đang âm mưu quấy rối
- Chương 101: Tôi đã làm gì cô
- Chương 102: Tôi còn có ảnh chụp chung này
- Chương 103: Nó nói với cô về tôi?
- Chương 104: Tại sao vừa rồi bạn nói dối
- Chương 105: Đầu óc anh có vấn đề
- Chương 106: Cô muốn đưa cậu ta về sống chung?
- Chương 107: Loại phụ nữ này, tôi đã gặp rất nhiều
- Chương 108: Bọn em rất thân quen
- Chương 109: Con muốn ăn mì dì làm
- Chương 110: Không cho cô cơ hội giải thích
- Chương 111: Chú không thể ghét mẹ cháu
- Chương 112: Hoa hồng rất đúng lúc
- Chương 113: Chỗ nào mích lòng anh
- Chương 114: Đừng nhắc đến anh ta với mẹ
- Chương 115: Nụ hôn vội vàng không kịp phòng bị
- Chương 116: Lấy việc công báo thù tư, bụng dạ hẹp hòi
- Chương 117: Tiền có thể giải quyết tất cả sao
- Chương 118: Tiết tấu muốn chiêu cáo thiên hạ
- Chương 119: Nhiều người quá không dễ phát triển
- Chương 120: Anh muốn đưa tôi đi đâu?
- Chương 121: Lưu manh nên dùng ở đây
- Chương 122: Thua người không thua trận
- Chương 123: Đừng để tôi chờ lâu quá
- Chương 124: Buông tôi ra
- Chương 125: Rất tỉ mỉ
- Chương 126: Là chuyện của tôi và em
- Chương 127: Tôi đã có người trong lòng rồi
- Chương 128: Anh tưởng em nói không cần anh
- Chương 129: Kỷ niệm tối qua
- Chương 130: Bỏ lỡ lãng tử quay đầu
- Chương 131: Anh sẽ nhanh chóng trở về
- Chương 132: Tôi tặng cô một món quà
- Chương 133: Mua mua mua liền có thể dỗ dành
- Chương 134: Kinh nghiệm cuộc sống quả thật không lừa gạt tớ mà
- Chương 135: Mẹ ghét nhất là những người nói dối!
- Chương 136: Anh đây là bị oan ngàn đời
- Chương 137: Làm mẹ kế cho con trai của người khác
- Chương 138: Tự do mới là tín ngưỡng của cậu
- Chương 139: Xem ra daddy không tính là quá ngốc
- Chương 140: Có suy nghĩ kết hôn với tâm lan không?
- Chương 141: Ai muốn làm gì với anh
- Chương 142: Lúc nhỏ thường tới
- Chương 143: Tại sao muốn từ bỏ chứ
- Chương 144: Không còn phòng khác sao?
- Chương 145: Em cảm thấy tôi sẽ thả em đi sao
- Chương 146: Ai tặng, trả về
- Chương 147: Mất vào sáu năm trước
- Chương 148: Thế cậu có định nói cho anh ta không?
- Chương 149: Lòng tham không đáy
- Chương 150: Rũ bỏ quan hệ
- Chương 151: Năm đó thật sự là ngoài ý muốn ư?
- Chương 152: Có thể nói chuyện là tốt rồi
- Chương 153: Lô gic rõ ràng
- Chương 154: Một đám tiểu nhân các cậu
- Chương 155: Đi một bước tới đích
- Chương 156: Lựa chọn tốt cũng chưa chắc là có hi vọng
- Chương 157: Có thể liên lạc được không
- Chương 158: Anh không có bất kỳ sự lựa chọn nào khác
- Chương 159: Không cần cô đi theo
- Chương 160: Dây chuyền đã mất rồi
- Chương 161: Có lẽ cô ta là bạn gái cũ của anh ấy
- Chương 162: Có chút việc riêng phải làm
- Chương 163: Cậu thật là rộng lượng
- Chương 164: Tôi sợ ông ây sẽ bị điếc
- Chương 165: Mình đã tìm được chưa
- Chương 166: Không thiếu tôi
- Chương 167: Cô bắt buộc phải rời khỏi anh ấy
- Chương 168: Một giọt máu đào hơn ao nước lã
- Chương 169: Em không thích hợp làm mẹ của thằng bé
- Chương 170: Đây là chơi thật sao?
- Chương 171: Ai dám nói thế?
- Chương 172: Chuyện này đến đây là chấm dứt
- Chương 173: Kẻ thù của kẻ thù là bạn
- Chương 174: Tại sao tôi phải cố ý tới gặp chú chứ
- Chương 175: Tại sao ông ta không nói ra?
- Chương 176: Chờ cô chủ động tìm tới tôi
- Chương 177: So với quen biết thì phải nói là khá thân
- Chương 178: Không có sự lựa chọn thứ hai
- Chương 179: Bây giờ chúng ta đã chia tay rồi
- Chương 180: Ghen con mẹ anh à
- Chương 181: Cô công bằng với anh ấy bao nhiêu
- Chương 182: Gừng càng già càng cay
- Chương 183: Người theo đuổi em còn nhiều, rất nhiều?
- Chương 184: Tại sao chúng ta phải đi?
- Chương 185: Có lẽ cô ấy không hợp với tôi
- Chương 186: Đang đóng phim truyền hình sao?
- Chương 187: Cô ta đã đuổi theo
- Chương 188: Đến bây giờ cô ấy vẫn chưa ly hôn
- Chương 189: Ngọc hạnh, chúng ta kết hôn đi
- Chương 190: Em có giỏi thì nói lại lần nữa
- Chương 191: Lòng lang dạ sói
- Chương 192: Tấm chi phiếu không này không tồi
- Chương 193: Những thứ khác con cũng không cần
- Chương 194: Tôi là đang giúp nó
- Chương 195: Xong rồi, tại sao lại là lúc này
- Chương 196: Sao anh lại ở đây?
- Chương 197: Trả lại cho anh! ai mà thèm!
- Chương 198: Sợ tôi đánh cô ta?
- Chương 199: Em không ngạc nhiên sao
- Chương 200: Chỉ có chết mới có thể giải thoát
- Chương 201: Tôi là vệ sĩ của cô ấy
- Chương 202: Tôi ghét nhất là bị người ta uy hiếp
- Chương 203: Xem ra anh biết tôi là ai
- Chương 204: Không thiếu anh
- Chương 205: Chưa từng cười như thế này với tôi
- Chương 206: Thắng làm vua thua làm giặc
- Chương 207: Bây giờ chỉ có một cái duy nhất
- Chương 208: Tôi có chuyện muốn thẳng thắn với anh
- Chương 209: Là người đàn ông tên cố duy đó phải không?
- Chương 210: Tã quần, cho em dùng
- Chương 211: Bạn cùng chung hoạn nạn
- Chương 212: Không phải, anh ấy là anh em
- Chương 213: Đã lâu không gặp
- Chương 214: Người chết thì không thể sống lại
- Chương 215: Tôi là ai không quan trọng
- Chương 216: Người đàn ông đó
- Chương 217: Có người muốn cưỡng hiếp tôi
- Chương 218: Tôi bênh người thân không cần lý lẽ
- Chương 219: Tại sao con lại hại chết ba
- Chương 220: Nguyên nhân chết thật sự
- Chương 221: Em đỏ mặt cái gì chứ?
- Chương 222: Bé gái nên được nuôi trong “vàng son”
- Chương 223: Bắt được cô ta sẽ có tiền
- Chương 224: Đầu óc anh mới vô dụng
- Chương 225: Sói mắt trắng nhỏ
- Chương 226: Anh dám động vào anh ấy thử xem
- Chương 227: Tình cảm đánh đổi bằng cả mạng sống
- Chương 228: Tôi chỉ vì thẻ định cư
- Chương 229: Anh ấy vừa rời đi
- Chương 230: Tác phẩm tốt nghiệp của cô ấy, mang tên ước mơ
- Chương 231: Bãi bỏ vị trí tổng giám đốc
- Chương 232: Tại sao ta không thể nghi ngờ con
- Chương 233: Anh muốn đính hôn với người khác rồi?
- Chương 234: Gặp tình địch vô cùng ngứa mắt
- Chương 235: Chào từ giã ba năm, đông sơn tái khởi
- Chương 236: Người không từ thủ đoạn
- Chương 237: Chơi kịch liệt vậy sao?
- Chương 238: Tôi giết người rồi
- Chương 239: Bây giờ dừng lại vẫn còn kịp
- Chương 240: Có phải tôi làm phiền các người rồi không?
- Chương 241: Trái tim mãi mãi rung động vì em
- Chương 242: Tôi là vợ anh ấy
- Chương 243: Tôi chưa từng nói là chia tay em
- Chương 244: Không phải tránh mặt, là tránh hiềm nghi
- Chương 245: Cô ấy cũng không phải mẹ ruột của con
- Chương 246: Tất cả đã có anh
- Chương 247: Tôi dựa vào đâu mà tin cậu
- Chương 248: Một giá, 60 tỷ
- Chương 249: Lời chia tay, là con nói ra
- Chương 250: Cứ quyết định thế đi
- Chương 251: Người khác thật sự khó chen chân
- Chương 252: Tôi chỉ là bị cô ta lợi dụng
- Chương 253: Con phải kết hôn cho ông
- Chương 254: Người bỏ nhà đi
- Chương 255: Có phải anh ta điên rồi không
- Chương 256: Ai mặc cũng giống lưu manh
- Chương 257: Em muốn giải mấy?
- Chương 258: Hai người còn hôn chưa đủ nữa hả
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269-1
- Chương 269-2
- Chương 270-1
- Chương 270-2
- Chương 271-1
- Chương 271-2
- Chương 272-1
- Chương 272-2
Lãi Được Bé Yêu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.