Ly Hôn Là Câu Trả Lời

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ly Hôn Là Câu Trả Lời

Chương 1



Tôi luôn giữ thể diện cho chồng khi ra ngoài.

Cho đến một lần tụ họp, anh ta không ngừng xoay chiếc mâm tròn trên bàn, chỉ để gắp món tôm xào dứa .

Món mà người phụ nữ ngồi đối diện yêu thích nhất , gắp cho cô ta.

Còn món gà xào ớt mà tôi thích nhất, tôi lại không được ăn lấy một miếng.

Tôi còn phải từng ly từng ly chắn rượu thay anh ta trước những lời mời đầy ác ý.

Khi lần nữa nhìn thấy đĩa gà xào ớt lướt qua trước mắt .

Chồng tôi vẫn dịu dàng săn đón cô ta, ánh mắt ánh lên vẻ chiều chuộng.

Tôi cuối cùng cũng không thể nhẫn nhịn thêm nữa, trong cơn giận dữ, tôi lật luôn cái bàn.

Đã như vậy, thì chẳng ai cần ăn nữa.

Chồng tôi tát tôi một cái thật mạnh.

Anh ta mắng tôi có bị điên không, có biết mình đang ở đâu không ?

Sao lại có thể làm chuyện mất mặt đến vậy, hành xử không khác gì một mụ đàn bà điên .

Bắt tôi phải xin lỗi tất cả mọi người.

Tôi tiện tay chụp lấy một cái ghế, không chần chừ mà nện thẳng lên đầu anh ta.

M* kiếp, đúng là cho anh ta mặt mũi quá rồi.

Cuộc sống thế này, thôi thì dẹp luôn cho xong.

1

Phùng Chiêu không hiểu lúc đó bị gì, nhất quyết phải mời một đám bạn học đi ăn ở một khách sạn cao cấp. Website TruyenLau.com

Nơi đó, một bữa ăn ít nhất cũng ngốn trên chục triệu.

Cả nhà chỉ có một mình anh ta đi làm, lương tháng 20 triệu, còn tôi ở nhà trông con suốt ngày, hoàn toàn không có thu nhập.

Tuy không đến mức quá túng thiếu, nhưng chúng tôi vẫn đang thuê nhà .

Vẫn đang chắt bóp từng đồng để dành tiền đặt cọc mua nhà.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Việc mời bạn học ăn uống thật sự không cần phải chọn chỗ sang trọng như vậy.

Thế nhưng anh ta lại là kiểu người cực kỳ sĩ diện.

Tôi chỉ nhẹ giọng nhắc một câu, nói có thể đổi sang một nơi rẻ hơn một chút .

Ngoài kia cũng có nhiều quán ngon mà giá cả phải chăng, đến đây thật sự không cần thiết.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Anh ta lập tức sa sầm mặt, quát tôi một trận:

“Cô là cái đồ đàn bà không đi làm thì biết gì!

Ai cũng keo kiệt bủn xỉn như cô thì ai coi ra gì?

Mời người ta ăn cũng là một khoản đầu tư, để người ta thấy mình có năng lực, sau này mới có cơ hội hợp tác, hiểu không?

Thôi, nói nhiều với cô cũng vô ích.

Cô chỉ cần nhớ đừng nhiều lời, tôi bảo làm gì thì làm nấy, đến lúc ăn uống thì đừng làm tôi mất mặt!”

Tôi lặng lẽ gật đầu.

Tôi rất ít khi cãi lại lời Phùng Chiêu, anh ta nói gì là tôi nghe nấy.

Chỉ khi gặp chuyện thật sự không chịu nổi, tôi mới dám đáp lại vài câu.

Nhưng hễ anh ta nổi nóng, bắt đầu mắng tôi tới tấp, là tôi sẽ im lặng hoàn toàn, không hé răng thêm một lời.

Hồi nhỏ, mẹ tôi là người rất áp đảo, luôn miệng chỉ trích, chửi bố tôi thậm tệ.

Bố tôi không chịu nổi thì sẽ cãi lại.

Nhiều lúc hai người còn đánh nhau.

Cuộc chiến dữ dội giữa bố mẹ đã để lại một vết thương sâu trong lòng tôi.

Tôi rất sợ, sợ vô cùng.

Sợ một trong hai người bị tổn thương, sợ chính tôi cũng sẽ bị vạ lây.

Nhưng họ chẳng bao giờ vì nỗi sợ hay tiếng khóc của tôi mà mủi lòng.

Họ như kẻ thù, mắt đỏ ngầu, không ngừng công kích nhau, như thể chỉ muốn g/i/ế/t c/h/ế/t đối phương.

Có một lần, tôi không chịu nổi nữa, chạy sang nhà hàng xóm nói bố mẹ tôi đang đánh nhau, xin bác sang can ngăn.

Hàng xóm qua hòa giải rồi rời đi trong tâm trạng hả hê.

Bố mẹ tôi thì nghiêm khắc mắng tôi:

“Sau này chuyện trong nhà không được để người ngoài biết, nghe chưa?

Mày làm thế là làm mất mặt bố mẹ trước bàn dân thiên hạ đấy!”

Tôi chỉ biết cúi đầu gật lia lịa, nói đã hiểu.

Từ đó về sau, mỗi lần họ cãi vã, tôi lại co rúm người lại, hoảng loạn quan sát từng hành động của họ.

Cuộc hôn nhân của họ kéo dài rất lâu, cho đến khi cả hai cùng thiệt mạng trong một vụ tai nạn giao thông.

Tôi vẫn thường nghĩ, giá như mẹ dịu dàng hơn một chút thì gia đình tôi đã không thành ra như vậy.

Tôi từng thề rằng, sau này khi lấy chồng, tôi nhất định sẽ đối xử tốt với anh ấy, sẽ hết lòng vun đắp cho tổ ấm của mình.

Sẽ bóp c/h/ế/t mọi mâu thuẫn ngay từ trong trứng nước.

Đặc biệt là khi có con, tôi tuyệt đối không để con mình phải lớn lên trong cảm giác bất an như tôi ngày xưa.

Sau đó tôi lấy Phùng Chiêu.

Anh ta thích sự dịu dàng, tinh tế và thấu hiểu của tôi.

Anh ta nói chưa từng gặp ai khiến anh ta cảm thấy dễ chịu khi chung sống như tôi.

Anh ta cũng được coi là cao ráo sáng sủa, nói năng có lý lẽ.

Chúng tôi cảm mến nhau, bước vào hôn nhân trong những viễn cảnh tốt đẹp nhất.

Cuộc sống cũng có lúc va vấp, nhưng đều được giải quyết nhờ tính cách nhẫn nhịn, không tranh giành của tôi.

Sau này chúng tôi có con, tôi lại càng trở nên dịu dàng hơn.

Tôi cố gắng dành cho gia đình thật nhiều tình yêu thương, làm hết sức mình để giữ cho tổ ấm luôn ấm áp.

Thế nhưng, dần dần tôi nhận ra .

Có những chuyện không phải cứ nhẫn nhịn là sẽ êm đẹp.

Có những người không phải cứ dung túng là sẽ biết ơn.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu