Ly Hôn Là Câu Trả Lời

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ly Hôn Là Câu Trả Lời

Chương 10

Buổi tối, khi tôi đang chuẩn bị đi ngủ, Phùng Chiêu nhắn một tin:

“Nhiều nhất là 50 triệu.

Nếu cô đồng ý, mai chúng ta đi làm thủ tục ly hôn.”

Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhắn lại một chữ:

“Được.”

Thật ra, tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ lấy được đồng nào từ tay anh ta.

Tôi chỉ cần ly hôn và quyền nuôi Dịch Dịch.

Cho được tôi 50 triệu thế này đã là bất ngờ.

Hiện tại là lúc Phùng Chiêu toàn tâm toàn ý dồn hết cảm tình cho Chu Di.

Anh ta không còn lòng dạ đâu mà đôi co với tôi.

Nhưng Phùng Chiêu có bao nhiêu tiền, tôi biết rõ hơn ai hết.

500 triệu là tất cả tài sản tích góp của anh ta.

Vậy mà bây giờ lại còn định đầu tư thêm 1 tỷ?

Tiền ở đâu ra, chẳng cần nói cũng đoán được.

Một người nguyện bỏ ra, một người nguyện nhận lấy.

Tôi thì chỉ muốn thoát khỏi cái vũng bùn này.

Sáng hôm sau, tôi đến đúng hẹn ở phòng đăng ký ly hôn.

Sợ tôi lại giở trò, lần này Phùng Chiêu xử lý dứt khoát cực kỳ.
TruyenLau.com
“Quách Hạ, sau này đừng hối hận.

Kể cả cô có quay đầu xin tái hôn, tôi cũng không cần cô nữa đâu.”

Tôi chỉ cười nhạt, nhắc lại một câu:

“Nhớ đúng một tháng sau quay lại lấy giấy chứng nhận.”
Website TruyenLau.com
Vài ngày sau, tôi nhận được khoản nhuận bút đầu tiên: 50 triệu đồng.

Tôi càng có thêm động lực.

Ban ngày, sau khi đưa Dịch Dịch đến trường mẫu giáo, tôi về nhà tập trung viết lách.

Những câu chuyện tôi viết đầy cảm xúc chân thật, khiến nhiều người (đồng cảm), lượng độc giả ngày một tăng. TruyenLau

Việc viết lách dần bước vào quỹ đạo ổn định.

Còn Phùng Chiêu sau ly hôn thì sống càng phong lưu.

Thường xuyên đăng ảnh, video đi chơi ở các địa điểm sang trọng lên mạng xã hội.

Thỉnh thoảng còn chụp ảnh cùng mấy “đại gia”.

Tỏ ra mình sắp bước lên đỉnh cao cuộc đời.

Trong ảnh, thường có bóng dáng của Chu Di.

Chú thích dưới ảnh:

“Là tri kỷ, là bạn tốt, là người dẫn đường.”

Rõ ràng, anh ta đã hoàn toàn bị cô ta thu phục.

Đàn ông tồi.

Một tháng sau, tôi và Phùng Chiêu lại gặp nhau ở phòng dân chính.

Anh ta ăn mặc bảnh bao, trông đầy khí thế.

“Quách Hạ, đây mới là cuộc sống tôi muốn.

Con người cần phải nhìn rõ giá trị thực của mình.

Giờ cô có hối hận cũng muộn rồi.”

Ý anh ta là:

Giá trị duy nhất của tôi là trông con, nấu cơm, làm việc nhà, phục vụ cảm xúc cho anh ta.

Ngoài ra thì… tôi chẳng làm được gì.

“Anh đang mơ à?”

Tôi lười nhìn anh ta thêm một cái, xoay người bước vào phòng đăng ký.

Phùng Chiêu đứng ngẩn ra một lúc mới đi theo.

Anh ta không thấy trên gương mặt tôi có một chút nào hối hận, mong đợi, ngưỡng mộ.

Chỉ là một ánh mắt lạnh nhạt, khinh thường.

Nếu Chu Di nhìn anh ta với ánh mắt của sự khai thác và tận dụng .

Thì tôi là ánh mắt của sự khinh bỉ và tuyệt giao.

Tôi đã sống lại một lần nữa.

Có lẽ người đàn ông này, chính là hòn đá cản đường trong cuộc đời tôi.

Vượt qua rồi, phía trước chính là con đường thênh thang.

Tôi nghĩ, đợi khi nào tiết kiệm đủ tiền,

sẽ đưa Dịch Dịch rời khỏi thành phố này.

Không ngờ, mới ly hôn nửa tháng,

Phùng Chiêu lại gọi cho tôi:

“Quách Hạ, mẹ anh lại bị lên cơn hen suyễn.

Anh đang đi công tác.

Dù gì bà cũng là bà nội của Dịch Dịch .

Em đến bệnh viện chăm bà một chút được không?”

Tôi nhướng mày, lạnh nhạt trả lời:

“Phùng Chiêu, bảo Chu Di đi đi.

Anh là khách hàng lớn của cô ta, nhờ cô ta chăm sóc mẹ anh chắc không quá đáng đâu nhỉ?”

Anh ta lập tức bất mãn:

“Cô ấy sao có thể làm chuyện này? Người ta là giám đốc công ty mà!

Này, sao em cứ phải ghen với cô ấy thế?

Anh nói rồi, anh với cô ta không có gì cả.

Anh sẽ gửi địa chỉ bệnh viện và số phòng cho em, nhớ—”

“Tút… tút…”

Tôi cúp máy dứt khoát, sau đó nhanh chóng chặn và xóa liên lạc của anh ta.

May thật, suýt nữa thì nhận được cái tin nhắn đó.

6 tháng sau, tôi đã trả được tiền đặt cọc cho một căn hộ hai phòng nhỏ.

Tôi và Dịch Dịch chuyển đến ngôi nhà thực sự thuộc về hai mẹ con.

Cũng đúng lúc ấy, công ty của Chu Di gặp biến cố.

Bị tố cáo huy động vốn trái phép, ban giám đốc đã ôm tiền bỏ trốn.

Hồi trước, Phùng Chiêu còn làm như thể sắp lên đỉnh vinh quang.

Thường xuyên đăng ảnh khoe đang ăn uống ở chỗ sang trọng.

Chụp chung với vài “đại gia”, lúc nào cũng thấy bóng Chu Di bên cạnh.

Dòng chú thích ảnh luôn là:

“Là tri kỷ, là bạn tốt, là người dẫn lối.”

Anh ta đã hoàn toàn bị Chu Di nuốt trọn.

Thằng đàn ông hèn hạ.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu