Ly Hôn Là Câu Trả Lời

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ly Hôn Là Câu Trả Lời

Chương 4

Đúng lúc đang bức bối không chịu nổi, điện thoại mẹ chồng gọi tới.

Tôi ra hành lang nghe máy.

“Cô còn chưa về à?

Con bé khóc nãy giờ làm tôi phát điên, đến giờ còn chưa ăn uống gì.

Hai người thì ra ngoài ăn ngon uống sướng, bỏ tôi ,một bà già lại ở nhà chịu khổ.

Còn không về thì tôi mặc kệ đấy!”

Trong điện thoại, tiếng con gái ba tuổi của tôi cứ nức nở không dứt.

Mẹ chồng vốn không có kiên nhẫn để chăm trẻ con.

Tôi vội vàng dỗ dành bà, nói mình sẽ về ngay, nhờ bà cố gắng thêm một chút.

Trên đường quay lại, tôi nói với Phùng Chiêu rằng mẹ anh ấy không đợi nổi nữa .

Hỏi anh khi nào thì về.

Nhưng anh ta như không nghe thấy gì.

“Quách Hạ, đến lượt em uống rồi, mau đi uống thay anh với mấy anh em cái.

Đây đều là huynh đệ tốt của anh, em phải uống cho ra trò đấy nhé.”

Nếu là bình thường, tôi có lẽ cũng ráng uống.

Nhưng tiếng khóc của con trong điện thoại cứ như kim châm xoáy mãi trong đầu tôi.

Mẹ chồng vốn không thương cháu, mà cũng chẳng biết chăm con nít.

Tôi đi lâu như vậy, chắc chắn con bé đang rất tủi thân.

Tôi thật sự không còn tâm trí nào mà tiếp tục nâng ly cười nói với họ.

Đành lên tiếng một lần nữa:
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Phùng Chiêu, con khóc mãi không nín, mình về đi thôi.”

Anh ta mất kiên nhẫn, hất tay tôi ra:

“Nhà còn có mẹ anh ở đó, em lo cái gì?

Lo mà tiếp đãi anh em của anh đi!”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Một người bạn của anh ta, có lẽ đã ngà ngà say, bất ngờ nắm lấy tay tôi không buông.

“Vợ của lão Phùng à, ai cũng biết em uống khỏe hơn cả tụi anh.

Hôm nay là tiệc do lão Phùng đặc biệt tổ chức, tụi mình không say không về nha.”

Tôi cố gắng rút tay lại nhưng không được.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Gã kia đứng rất gần, hơi thở nồng nặc mùi rượu phả thẳng vào mặt tôi.

Tôi ghê tởm đến mức phải quay mặt đi.

Phùng Chiêu thì vẫn cười cợt nói chuyện với bạn, không hề ngoảnh lại nhìn tôi lấy một lần.

Cảm xúc trong lòng như vỡ tung, tôi bực tức đẩy mạnh gã ra.

“Tránh ra!”

Cuối cùng Phùng Chiêu cũng nhìn về phía tôi.

Nhưng lại nhíu mày, không vui mà trách mắng:

“Sao em lại nói chuyện với anh em của anh kiểu đó?

Mau đi uống một ly xin lỗi đi.”

Tôi đứng sững tại chỗ, hai tay nắm chặt.

Còn ở đầu kia bàn tiệc, có một người bạn nam khoác vai Chu Di, định cụng ly với cô ấy.

Phùng Chiêu lập tức đứng phắt dậy, đi thẳng tới, gạt tay người kia ra.

“Uống rượu thì uống, đừng có động tay động chân.

Chồng người ta dặn tôi phải chăm sóc cô ấy cẩn thận đấy, anh làm ơn biết điều chút.”

Người bạn kia giơ tay cười đùa:

“Được rồi được rồi, anh vẫn như xưa, bênh cô ấy hết lòng.”

Mấy người kia lại cười ồ lên, nâng ly tiếp tục chúc tụng, mọi chuyện vừa xảy ra lập tức bị xóa nhòa như chưa từng có gì.

Còn tôi thì thấy như vừa nuốt phải một con ruồi, ghê tởm và khó chịu vô cùng.

Dạ dày vì uống quá nhiều rượu mà như đảo lộn, cuộn lên từng cơn buồn nôn.

Sau khi Phùng Chiêu ngồi lại, tôi cứ thế nhìn chằm chằm vào anh ta.

Chúng tôi kết hôn 5 năm, tôi đã cố gắng hết lòng vun đắp cho cuộc hôn nhân này, vậy mà vẫn chỉ là một mớ hỗn độn.

Cơn giận bị tôi kìm nén lâu ngày đã đến sát bờ bùng nổ, chỉ chực tràn ra khỏi lớp vỏ bọc mà tôi luôn cố giữ.

Cả thể xác và tinh thần tôi đều rã rời, cơn nhẫn nhịn khiến tôi run lên vì chịu đựng.

Có lẽ… ăn một miếng gì đó sẽ giúp tôi bình tâm lại.

Đĩa gà xào ớt nằm cách tôi rất xa.

Mọi người đều đang mải trò chuyện, chẳng ai động đũa.

Tôi liền đưa tay xoay mâm về phía mình.

Nhưng mới xoay được nửa vòng, Phùng Chiêu bất ngờ đưa tay đè mâm lại, ánh mắt lạnh lẽo:

“Cô chưa từng được ăn sao?

Hôm nay là tôi mời khách, cô có thể biết chút quy tắc không?”

Tay tôi hơi run lên.

“Tôi… tôi chỉ muốn ăn món gà xào ớt đó thôi.”

“Trước mặt cô không có món nào à? Xoay tới xoay lui thế còn ra thể thống gì?”

Một người bạn của anh ta, kiểu người thích hóng chuyện, bước tới hoà giải:

“Này lão Phùng, làm gì căng vậy, vợ muốn ăn thì để cô ấy ăn chứ.”

“Nghe nói vợ cậu từ nhỏ đã mất cha mẹ .

Chắc mấy chuyện phép tắc này không ai dạy, bọn tôi không để bụng đâu.”

Ngay lập tức, mọi người nhao nhao lên, câu chuyện lại rẽ sang chủ đề về tôi.

“Bố mẹ mất hết rồi á? Sao thế?”

“Nghe nói tai nạn giao thông thì phải, bị một thằng say rượu lái xe đâm. Thật là xui xẻo quá.”

“Say rượu mà đâm c/h/ế/t cả hai người thì xác suất thấp lắm nhỉ?

Không cấp cứu gì à?”

“Cấp cứu gì nữa, c/h/ế/t ngay tại chỗ rồi.”

“Tôi nghe nói vụ đó không chỉ đâm c/h/ế/t hai người đâu, ba cơ!

Ngoài bố mẹ cô ấy còn một người nữa.”

Chu Di chống cằm, có vẻ rất hứng thú:

“Lái xe say rượu mà gây c/h/ế/t người thì không thể xử nhẹ được, có đòi được tiền bồi thường không?”

“Cô hỏi đúng rồi đấy, tên say rượu đó chỉ bồi thường cho gia đình khác thôi.

Đến lượt bố mẹ vợ lão Phùng thì hắn bảo hết tiền rồi, thế là đi tù.”

“Thế bố mẹ vợ lão Phùng chẳng phải c/h/ế/t uổng sao?”

“Đúng thế còn gì, nghe nói kiểu c/h/ế/t thảm như vậy không được chôn đâu.

Hỏa táng xong chỉ có thể để tro trong hộc ở nhà tang lễ để thờ thôi.”

“Thật hả? Tôi chưa từng nghe chuyện này luôn á.

Vợ lão Phùng, ngày rằm hay thanh minh cô đi đâu để đốt giấy?”

Không khí bỗng trở nên im lặng lạ thường.

Có người bước lại rót rượu cho tôi:

“Vợ của lão Phùng, chuyện cũng qua lâu rồi, đừng nghĩ nữa, tôi mời cô một ly.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu