Ly Hôn Là Câu Trả Lời

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ly Hôn Là Câu Trả Lời

Chương 9

Phùng Chiêu tức tối bỏ đi.

Anh ta nghĩ tôi sẽ không dám làm thật.

Giống như bao năm qua, anh ta vẫn tưởng sự cam chịu nhẫn nhịn là bản chất của tôi vậy.

Sau khi đưa Dịch Dịch xuất viện, tôi không quay về căn nhà đó nữa.

Tôi thuê một căn phòng nhỏ bên ngoài.

Phùng Chiêu vẫn nghĩ tôi không có nguồn thu nhập nào.

Nhưng tôi đã viết vài kịch bản về chủ đề gia đình đạo đức, được đón nhận khá tốt.

Ban đầu tôi định đợi có nhuận bút mới kể cho anh ta.

Giờ thì khỏi cần.

Khi con gái khỏi bệnh, tôi đã cho bé nhập học mẫu giáo.

Không còn phải phục vụ Phùng Chiêu và bà mẹ chồng kia nữa, tôi có thêm rất nhiều thời gian cho riêng mình.

Chờ đến khi Dịch Dịch chính thức vào lớp, tôi sẽ có thể chuyên tâm làm việc.

Phùng Chiêu nghĩ rằng lạnh nhạt tôi vài ngày sẽ khiến tôi quay lại.

Cho đến hôm đó, anh ta không chịu nổi mà gọi điện:

“Quách Hạ, đến lúc rồi đấy.

Cô đánh tôi rồi, cũng mắng rồi, giờ nên quay về rồi chứ?

Chỉ là một đĩa gà xào ớt thôi mà, cô về đi, tôi nấu cho cô ăn.”

Tôi bật cười:

“Được thôi, vậy thì đi đòi lại 500 triệu anh đã đầu tư cho Chu Di, tôi sẽ quay về.”

Anh ta lập tức nổi giận, cúp máy không nói thêm lời nào.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tôi nhắn tin tiếp:

“Ly hôn, chia cho tôi 250 triệu, bằng không tôi sẽ đến công ty của Chu Di làm loạn.”

Dạo gần đây anh ta sai bạn bè liên tục làm trung gian, gửi tin nhắn khuyên nhủ. Website TruyenLau.com

Tất cả đều bắt đầu bằng ba chữ: “Vợ lão Phùng.”

Vợ lão Phùng.

Cái danh xưng đó khiến tôi buồn nôn. Website TruyenLau.com

Tôi tên là Quách Hạ, không phải cái đuôi, không phải cái bóng của ai cả.

Tôi lần lượt chặn từng người một, xóa sạch họ khỏi cuộc đời tôi.

Sáng hôm sau, sau khi đưa Dịch Dịch đến trường, tôi đến thẳng công ty của Chu Di.

Lễ tân tưởng tôi là nhà đầu tư, liền tiếp đón rất niềm nở.

Cô ấy nói Giám đốc Chu đang tiếp một khách quý trong văn phòng, bảo tôi đợi một lát.

Đúng lúc đó, Chu Di và vị “khách quý” kia cùng bước ra khỏi phòng.

Người đó mặc vest chỉn chu, tóc chải mượt, từng bước đều nở nụ cười nghiêng đầu nhìn người bên cạnh.

Trong ánh mắt ấy, có ngưỡng mộ, có tán thưởng, có cả chút si mê.

Đó là ánh mắt của một người si tình nhưng không chiếm được.

Không ai khác, chính là chồng tôi Phùng Chiêu.

Chu Di thấy tôi, liền “A” lên một tiếng, thốt ra theo phản xạ:

“Vợ lão Phùng?

Cô cũng đến à, ngại quá, không tiếp đón chu đáo.

Lão Phùng đang bàn chuyện đầu tư thêm 1 tỷ cho công ty tôi đấy, chúng tôi đang thương lượng dự án tiếp theo…”

Tôi lập tức quay sang nhìn Phùng Chiêu.

Anh ta cũng đang trừng mắt nhìn tôi, ánh mắt đầy cảnh cáo ra hiệu đừng có làm chuyện quá đáng.

Phùng Chiêu thật sự điên rồi.

Tôi nhớ lại mục đích mình đến đây hôm nay, liền hắng giọng, nói to:

“Giám đốc Chu, hôm nay tôi đến để đòi tiền.

Vì tôi không đồng ý với quyết định đầu tư của Phùng Chiêu.

Là vợ hợp pháp của anh ta, tôi có quyền đòi lại tài sản trong gia đình.”

“Cô nói cái gì!”

Phùng Chiêu đột nhiên ngắt lời, giật mạnh tay tôi, mắt gần như bốc hỏa:

“Cô câm miệng cho tôi!

Ai cho cô đến đây? Biến về ngay!”

Tôi hất mạnh tay anh ta ra, làm ra vẻ phủi bụi trên người.

“Tôi đã nói rõ với anh từ hôm qua rồi.

Hôm nay tôi đến là để đòi 250 triệu,

nếu không thì đừng mong tôi rời khỏi chỗ này.”

“Quách Hạ, cô điên rồi à?!

Tiền của tôi mà đến lượt cô quyết định sao?!”

Phùng Chiêu chưa bao giờ tức giận đến thế.

Từ trước đến nay tôi luôn mềm mỏng, luôn là người xoa dịu cảm xúc của anh ta.

Nhưng hôm nay, tôi đến chính là để châm lửa.

“Tôi nói gì à?

Tôi và anh là vợ chồng hợp pháp, tiền của anh cũng là tiền của tôi, đưa lên pháp luật cũng là lý như vậy.

Khoản tiền đó, tôi đòi là đúng lẽ hợp tình.”

Phùng Chiêu đang định phát hỏa thì Chu Di đứng ra chặn lại.

“Là vợ Phùng Chiêu phải không? Làm ơn bình tĩnh một chút.”

Sau đó cô ta quay sang tiếp tân: “Cho chị ấy một ly cà phê.”

Cô ta mời tôi ngồi xuống, vẻ mặt điềm tĩnh của kẻ bề trên, bắt đầu giọng khuyên răn:

“Nghe nói mấy năm rồi cô không đi làm phải không?

Tầm nhìn hạn hẹp cũng là điều dễ hiểu thôi.

Còn lão Phùng thì chưa bao giờ rời xa xã hội, suy nghĩ và quyết định của anh ấy đương nhiên là đúng đắn hơn cô.

Thời đại bây giờ phát triển từng ngày, cơ hội đến là phải nắm lấy.

Tôi còn nghe nói hai người vẫn chưa mua nhà.

Chờ dự án này xong, đừng nói ba phòng hai sảnh, mua cả biệt thự cũng không thành vấn đề.

Vợ của lão Phùng à, tôi và Phùng Chiêu là bạn học hơn mười năm, chẳng lẽ tôi lại lừa cậu ấy?

Dự án này 100% có lời, hai người chỉ việc ngồi chờ chia tiền thôi.”

Bên cạnh, Phùng Chiêu nhìn Chu Di như thể cô ta đang phát sáng.

Trong lòng anh ta, Chu Di là ánh trăng trắng ngần không thể với tới .

Là người phụ nữ anh ta từng yêu nhưng không chiếm được.

Chính vì không có được, nên lại càng mê muội theo đuổi.

Nhưng nếu anh ta bị cô ta mê hoặc, thì tôi không có ngu như vậy.

Tôi nhấp một ngụm cà phê, rồi đặt mạnh cái ly xuống bàn.

“Giám đốc Chu đã gọi tôi là ‘vợ của lão Phùng’ thì…

Vui lòng hoàn trả số tiền chồng tôi đã đầu tư,

nếu không, tôi sẽ tố cáo cô.”

Giọng tôi vang lớn, tất cả người đi qua đều nghe thấy.

Với một công ty đang cần kêu gọi đầu tư, đây là đòn trí mạng.

Phùng Chiêu là người sĩ diện .

Anh ta không thể chịu nổi cảnh vợ mình làm loạn ở công ty ánh trăng trong lòng mình.

Anh ta kéo tôi ra ngoài đầy cứng rắn.

“Quách Hạ, rốt cuộc cô muốn thế nào?!”

“Tôi muốn ly hôn.

Tôi muốn 250 triệu.

Tôi còn phải nuôi Dịch Dịch.

Còn anh với Chu Di ra sao, tôi không quan tâm.

Nhưng những gì thuộc về tôi, anh phải trả lại.

Bằng không tôi sẽ ngày nào cũng đến công ty cô ta làm ầm lên với danh nghĩa ‘vợ của Phùng Chiêu’.”

Phùng Chiêu nghiến răng ken két.

“Ly hôn thì được, nhưng tiền thì đừng hòng!”

“Không có tiền tôi nuôi con kiểu gì?

Ít nhất anh phải đưa tôi 200 triệu.”

“Đừng có mơ! Cô làm gì có năng lực nuôi con?

Bao nhiêu năm nay không đi làm, cô nuôi nổi à?

Con gái theo cô rồi thì làm sao sống nổi?

Tôi mới là người không để nó phải đói khát!”

“Phùng Chiêu, ly hôn, con gái tôi nuôi.

Còn 200 triệu là giới hạn thấp nhất, nếu không, ngày nào tôi cũng đến công ty Chu Di làm loạn.

Cho cô ta khỏi buôn bán gì luôn.”

“Cô…”

Anh ta giơ tay lên, như thể muốn tát tôi một cái.

Nhưng nghĩ lại đây là nơi công cộng, làm vậy mất mặt, nên lại nén xuống.

Anh ta yêu mặt mũi, sĩ diện hơn cả tính mạng.

Còn tôi thì chẳng còn gì để mất.

“Ly hôn thì được, con gái để cô nuôi cũng được , nhưng tiền thì không có!”

“Được.

Tôi lùi một bước, cho tôi 200 triệu.”

“Không một xu!”

Tôi lập tức quay người định đi thẳng vào công ty Chu Di.

Phùng Chiêu kéo tôi lại.

“Tiền của tôi đã đầu tư hết vào công ty Chu Di rồi, lấy đâu ra để chia cho cô?”

Tôi cười lạnh:

“Vậy thì ngày mai, tôi sẽ mang theo loa và băng rôn đến đây.”

Phùng Chiêu siết chặt nắm tay, như thể muốn bóp c/h/ế/t tôi tại chỗ.

“Quách Hạ, cô biến thành cái dạng gì rồi vậy?

Chỉ vì chuyện nhỏ như vậy mà ghen bóng ghen gió, đáng sao?”

Tôi chỉ lặng lẽ nhìn anh ta, không đáp.

Anh ta hít sâu một hơi:

“Cho tôi vài ngày để suy nghĩ, được không?”

“Không được.”

Vài ngày nữa là dự án của Chu Di chốt vốn rồi,

đến lúc đó, thì muộn rồi mới hối không kịp.

“Phùng Chiêu, hôm nay anh phải cho tôi một câu trả lời.

Ngày mai tôi sẽ đến đây với loa phát thanh và băng rôn .

Hay chúng ta cùng nhau đi đến phòng đăng ký ly hôn, tùy anh chọn.”

Nói xong, tôi quay người rời đi, không ngoảnh đầu lại.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu