Chỉ trong chốc lát, những người đến đòi nợ chật kín tòa nhà văn phòng.
Nhưng bên trong đã không còn ai, chỉ còn vài nhân viên cấp thấp không biết gì bị giữ lại.
Nghe nói Phùng Chiêu phát điên vì không tìm được Chu Di.
Chu Di đã chặn hết mọi liên lạc với anh ta, xóa sạch tài khoản mạng xã hội, biến mất khỏi thế giới như bốc hơi, hoàn toàn không để lại dấu vết.
Không một ai biết cô ta đang ở đâu.
Phùng Chiêu chẳng những mất sạch tài sản, mà còn nợ thêm 1 triệu tệ, bị chủ nợ truy tìm đến tận công ty.
Vì ảnh hưởng quá xấu, anh ta bị sa thải.
Anh ta không còn màng sĩ diện, bắt đầu chạy vạy khắp nơi vay tiền.
Nhưng những người bạn học từng thân thiết nay tránh anh ta như tránh dịch.
Không biết bằng cách nào, anh ta lại dò hỏi được địa chỉ nơi tôi ở.
Giữa đêm khuya đến gõ cửa.
Tôi nhìn qua mắt mèo, thấy là anh ta, liền bế Dịch Dịch vào phòng ngủ. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Phòng ngủ cách âm tốt, mặc cho anh ta gõ cửa ầm trời bên ngoài, bên trong vẫn yên ắng như không có gì.
Bà hàng xóm chịu không nổi, bước ra cảnh cáo anh ta nếu còn gõ nữa sẽ báo công an.
Lúc đó, Phùng Chiêu mới xấu hổ rút lui.
Không ngờ, anh ta lại ngồi chực dưới lầu. TruyenLau
Một lần tôi mang rác đi đổ, liền bị anh ta chặn ngay cửa.
“ Quách Hạ, lâu rồi không gặp.”
Phùng Chiêu vốn là người chú trọng hình tượng và sĩ diện, giờ lại nhếch nhác như người lang thang chạy nạn.
“Nhà này là của em sao? Em lấy đâu ra nhiều tiền vậy?”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tôi lùi lại một bước, nhìn anh ta bằng ánh mắt lạnh lùng.
“Không liên quan đến anh.”
Phùng Chiêu lau mặt, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo:
“ Quách Hạ , anh hối hận vì không nghe lời em lúc trước.
“Giờ tiền cũng không lấy lại được, còn bị đòi nợ, sống không nổi nữa rồi.
“Tất cả là tại con tiện nhân Chu Di đó!
Em đừng hiểu lầm, anh với cô ta không có gì cả, cô ta có chồng rồi, chúng ta mới là một gia đình.
“Em đến giờ vẫn độc thân, anh biết em cũng chưa quên được anh.
“Vì Dịch Dịch , vì con, mình đừng cứng đầu nữa, quay lại với nhau đi.”
Tôi thật sự không hiểu anh ta lấy đâu ra can đảm để nói những lời đó.
Hối hận vì nãy đã đổ rác sớm quá.
“Không đời nào, đừng bao giờ đến làm phiền tôi nữa.”
Tôi không muốn đôi co thêm, định quay người đi.
Anh ta bất ngờ túm chặt lấy tôi, lảm nhảm như phát điên:
“ Quách Hạ !
“Anh biết em cần thời gian, nhưng anh không chờ nổi nữa.
“Vì anh là bố của Dịch Dịch , em bán nhà đi giúp anh trả nợ được không?
Sau này anh nhất định sẽ đối xử tốt với em.”
Tôi tát cho anh ta một cái thật mạnh.
“Anh mơ à?
“Biến ngay, không thì tôi báo công an đấy.”
Nhưng anh ta như kẻ c/h/ế/t đuối vớ được cọc, nhất quyết không chịu buông tôi ra.
“ Quách Hạ, em thích ăn gà xào ớt mà, sau này anh nấu cho em ăn mỗi ngày.
“Dịch Dịch để anh chăm, chỉ cần em đồng ý bán nhà.
“Sau này anh mua cho em căn to hơn, ba phòng hai sảnh, cả nhà mình cùng sống, được không?”
Sự trơ tráo của người đàn ông này hoàn toàn vượt ngoài sức tưởng tượng của tôi.
Tôi trợn mắt nhìn anh ta chằm chằm:
“Phùng Chiêu, anh làm ơn rõ ràng giùm tôi.
Chúng ta đã ly hôn rồi.
Tôi vì sao phải bán căn nhà của mình để giúp anh trả nợ?”
Anh ta lại tỏ ra đương nhiên như thể tôi nợ anh ta điều đó:
“Anh là bố của Dịch Dịch mà.
Em không giúp anh thì ai giúp?
Anh cũng không truy hỏi căn nhà này em lấy từ đâu.
Chỉ cần em bán nó đi giúp anh trả nợ, mọi chuyện trước kia xem như xóa sạch.
Mình quay lại sống như trước, anh cũng sẽ đối xử tốt với em.
Còn hơn là em sống một mình, đúng không?”
Đồ thần kinh!
Sao không đi c/h/ế/t luôn đi cho rồi?
Tôi đang định hét to cầu cứu thì Phùng Chiêu bỗng nhiên như thấy ai đó .
Sợ hãi đến biến sắc, vội buông tôi ra và bỏ chạy.
Một nhóm người từ xa lao đến đuổi theo anh ta, chắc là đám chủ nợ.
Tôi lập tức chạy về nhà, khóa cửa thật nhanh.
Từ ban công tầng 3 nhìn xuống, tôi thấy Phùng Chiêu bị nhóm người đó bắt được, hai bên đang giằng co.
Nhà tôi ở tầng 3, tiếng dưới lầu khá lớn, truyền lên qua cửa sổ đang mở.
Phùng Chiêu khổ sở van xin:
“Anh Triệu, tha cho tôi đi mà, tôi thật sự không có tiền, tôi bị người ta lừa rồi.”
“Ông đây không cần biết lý do gì hết, nợ thì phải trả, lẽ đời là vậy.
Còn không trả tiền, ông đây bán mày sang Miến Điện để trừ nợ!”
“Anh Triệu, hay là thế này…
Vợ cũ tôi đang sống trên tầng 3 tòa này, còn có một đứa con gái.
Cô ta có tiền.
Mấy anh bắt con bé đi, cô ta chắc chắn sẽ đưa tiền ra, vậy là có thể trả nợ giúp tôi rồi.”
Nghe tới đó, tôi tức đến mức muốn nổ tung phổi.
Tôi lấy điện thoại, định ghi âm để báo công an.
Tên Phùng Chiêu này đúng là không bằng cầm thú!
Nhưng cái người gọi là anh Triệu kia lại chẳng hề nghe theo, mà thẳng tay tát cho anh ta một cái nảy lửa.
“M* kiếp, mày tưởng tao ngu chắc?
“Tao biết mày ly hôn rồi, có vợ cũ với một đứa con gái.
“M* kiếp, sao mày không bảo tao đi bắt cóc con gái nhà tài phiệt luôn đi?
“Bán mày sang Miến Điện, tao vẫn thu được vốn về!”
Cả nhóm vừa đẩy vừa kéo rồi rời khỏi đó.
Tôi thở phào một hơi thật dài.
Về sau, tôi không còn gặp lại Phùng Chiêu nữa.
Hai năm sau, tôi dắt con gái chuyển đến một thành phố khác.
Đời người dài đằng đẵng, phải nếm đủ ngọt bùi cay đắng mới trọn vẹn.
Cảm ơn bản thân vì đã kịp thời thoát khỏi cái hố lửa đó.
Tương lai vẫn còn phía trước, cuộc đời vẫn đang chờ tôi.
( Hoàn văn toàn )
Ly Hôn Là Câu Trả Lời
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Ly Hôn Là Câu Trả Lời
Chương 11
🎉 Bạn Đã Hoàn Thành Truyện!
Đề xuất truyện tương tự cho bạn