Hôm nay nhà họ Trần có tổ chức tiệc, gia đình Quân được mời, Quân muốn đưa Diễm đi vì Quân muốn ông Trần, bà Phương biết người mà Quân chọn là Diễm.
Tâm tư, tình cảm trong Diễm đã chết nên dù Quân có đưa Diễm xuống địa ngục, Diễm cũng không có phản kháng gì.
Khi Diễm cùng Quân xuất hiện, mọi người đều tập trung nhìn cả hai, cô gái đi cạnh Quân lúc nào cũng buồn phiền, mặt mày ủ dột nhưng như thế lại càng khiến cô ta xinh đẹp hơn, một nét đẹp của những thiên thần lạnh như băng nhưng con người ta không thể ngừng ước là có ngày mình được như thế.
Diễm không chú ý đến ai, cũng không nhìn ai, Diễm cũng không biết mình đang ở đâu nữa, tất cả mọi người xung quanh Diễm, Diễm lại tưởng họ không tồn tại, bây giờ Diễm rất giống một con chim bị nhốt trong một cái lồng sắt, Quân là chủ của Diễm, Diễm phải nghe lệnh, phải tuân theo mọi yêu cầu của Quân, Diễm coi cuộc sống của mình từ nay đã chết, đã không còn ý nghĩa gì nữa. Diễm ước giá mà Quân g**t ch*t Diễm. Diễm coi đó là một sự giải thoát khỏi kiếp sống của trần gian.
Bà Phương đang nói chuyện vui vẻ với bố con ông Trần, thấy Quân dẫn theo Diễm, bà tái mặt. Bà không ngờ thằn con trai ương bướng của bà lại cả gan dám làm bẽ mặt bà trước bố con ông Trần.
Quân bình thản lôi Diễm lại gần. Quân mỉm cười chào.
_Chào chú…!!
Ông Trần cau mày nhìn Quân và Diễm, Loan gần như sắp khóc, Loan hiểu Quân đưa Diễm đến đây là muốn nói cho Loan biết người mà Quân chọn là Diễm, Loan vẫn mãi chỉ là bạn của Quân thôi, Quân cũng muốn nói cho ông Trấn và bà Phương biết, dù hai người dùng cách gì cũng không thể lay chuyển được tình yêu Quân dành cho Diễm.
Rất tự nhiên, Quân giới thiệu Diễm cho bố con ông Trần biết.
_Đây là Diễm – vợ chưa cưới của cháu…!!
Ông Trần tức giận hét nhỏ.
_Cậu vừa nói gì…?? Nguồn copy từ TruyenLau.com
Bà Phương thốt không nên lời, chỉ có ông Trương là bình thản như không có chuyện gì. Quân trả lời.
_Cháu nói rồi, cô ấy là vợ chưa cưới của cháu…!!
Loan dù có cố tỏ ra bình thường cũng đứng không còn vững nữa. Diễm ngơ ngác như người mất hồn, do Quân nói mọi việc Diễm phải tuyệt đối nghe lời Quân nên Diễm chỉ còn biết làm theo.
Quân giục Diễm.
_Em mau chào ông Trần, chào bố mẹ anh đi…!! Website TruyenLau.com
Diễm gắng gượng nói.
_Chào ông, chào hai bác, chào chị…!!
Lời nói của Diễm không hề có cảm xúc, tất cả đối với Diễm bây giờ đã kết thúc, Diễm chỉ mong mình biến mất mãi mãi.
TruyenLau.com
Ông Trần dù cố trấn tĩnh, cố không nổi nóng nhưng ông làm không được, quay sang bà Phương, ông tức giận hỏi.
_Bà giải thích cho tôi hiểu đi, chuyện này là thế nào, tại sao thằng con trai của bà lại có vợ chưa cưới rồi…??
Bà Phương chưa kịp lên tiếng, ông Trương vội đỡ lời.
_Chuyện tình cảm của lớp trẻ người già chúng ta không nên xen vào đúng không, tôi cũng muốn cho hai đứa lấy nhau nhưng thằng Quân nhà tôi lại yêu cháu Diễm, nên tôi đành chấp nhận lựa chọn của nó. Ông cũng không nên cảm thấy tức giận làm gì, tình yêu vốn không thể ép buộc được, mong ông hiểu mà để cho chúng nó được tự do lựa chọn người mà chúng nó muốn kết hôn…!!!
Thấy ông Trần chuẩn bị nổi nóng, Loan sợ hãi vội can ngăn.
_Con và anh Quân cũng đã nói rõ tình cảm của chúng con rồi, ngoài tình bạn ra chúng con không còn có quan hệ nào khác, bố đừng cố gượng ép nữa, nếu bố làm quá con sẽ bỏ đi luôn, lần này con đi con sẽ không về nữa đâu…!!
Diễm lờ mờ nhận ra Quân đưa Diễm đến đây làm gì, một mặt Quân muốn cho mọi người thấy người con gái Quân muốn lấy, một mặt Quân muốn dùng Diễm để kết thúc sự bắt ép, kỳ vọng vào cuộc hôn nhân giữa Quân và Loan.
Diễm không thể hiểu được một người con gái có mọi thứ như Loan và một cô gái không có gì như Diễm, hơn nữa Diễm lại là con gái của kẻ thù, tại sao Quân vẫn chọn Diễm.
Càng nghĩ Diễm càng không thể nào hiểu được hành động của Quân, mặc dù căm hận Quân nhưng Diễm cũng cảm nhận được tình yêu Quân dành cho mình.
Bàn tay của Diễm nắm chặt lấy tay của Quân, Diễm cố tự nhủ nếu phải hy sinh hạnh phúc nhưng chỉ cần mọi người xung quanh Diễm được bình yên, được sống một cuộc sống không có khổ đau, Diễm sẽ làm tất cả mọi thứ.
Quân thấy tay mình đang được Diễm nắm chặt, Quân tưởng Diễm sợ. Quân an ủi.
_Cô không cần phải lo lắng, chỉ cần cô làm theo lời tôi là được, tôi sẽ nhanh đưa cô đi về…!!
Diễm lắc đầu.
_Tôi không sợ, tôi chỉ không hiểu tại sao anh lại chọn tôi, chị Loan không phải là hơn tôi sao…??
Quân nhếch mép đáp.
_Cô có ngu quá không, nếu tôi không yêu cô, tôi phải tìm đủ mọi cách giữ cô ở bên tôi làm gì. Ngay cả một điều cơ bản như thế cô cũng không hiểu được làm sao cô hiểu được tình cảm của tôi dành cho cô nhiều như thế nào…??
Mặc dù sợ Quân, nhưng bị Quân thẳng thừng sỉ là ngu như thế, Diễm cãi lại.
_Nếu anh chê tôi ngu, sao anh còn cố giữ một con ngu như tôi ở bên anh làm gì…??
Quân trừng mắt.
_Cô đúng là hết thuốc chữa, đến nước này rồi mà cô vẫn còn có thể vênh mặt lên cãi được, xem ra trong lòng cô, tôi đúng là một người không có chút trọng lượng nào…!!
Lôi tuột Diễm ra sàn nhảy, Quân hỏi.
_Cô sẽ nhảy với tôi chứ…??
Diễm cáu.
_Anh có cho tôi quyền lựa chọn đâu…??
_Vậy là cô không muốn nhảy…??
_Đừng thách thức tôi, anh tưởng là anh dọa tôi mà tôi sợ anh, nhảy thì nhảy…!!
Quân nắm lấy tay Diễm, cả hai bắt đầu nhảy theo điệu nhạc, thật lạ là mặc dù bị Quân tìm cách bắt ép hết lần này đến lần khác nhưng Diễm lại không cảm thấy căm ghét Quân nhiều như trước nữa. Diễm đã hiểu Quân hơn, đã hiểu thù hận mang lại hậu quả gì, Diễm không biết nếu Diễm rơi vào trường hợp như Quân, Diễm sẽ vì yêu Quân mà buông tha cho gia đình của Quân không.
Nhắm mắt lại, hai dòng lệ trên má rơi xuống, Diễm thấy gia đình Diễm nợ Quân nhiều quá, ông Hải không những cướp mất tài sản của gia đình Quân, ông còn nhẫn tâm hại chết bố mẹ Quân.
Diễm nên làm gì để bù đắp lại những mất mát cho Quân bây giờ, nên làm gì để hóa giải mối hận thù của Quân dành cho ông Hải, còn Trường nữa, số phận của Trường cũng quá khổ đau, tất cả mọi bi kịch đều là do ông Hải gây nên.
Đất dưới chân Diễm như sụp đổ, Diễm đứng không còn vững nữa, Diễm cảm thấy kinh tởm chính dòng máu đang chảy trong cơ thể mình, cảm thấy mình thật đáng trách, làm sao bố con Diễm có thể vô tư sống an nhàn sung sướng, sống trên nỗi đau của người khác.
Thấy Diễm khóc, Quân tưởng vì Quân ép Diễm làm những việc mà Diễm không thích nên Diễm mới khóc, mới đau.
Quân chán nản nói.
_Tôi xin lỗi, tôi biết cô hận tôi nhưng tôi không thể không có cô, mong cô hiểu cho tôi…!!
Diễm nghẹn ngào.
_Tôi xin lỗi, tôi không hề biết gì về chuyện này, nếu tôi biết tôi đã không sống như bây giờ, tôi sẽ bắt bố tôi trả lại những gì mà ông lấy của anh…!!
Quân mai mỉa đáp.
_Cô tưởng bố cô dễ dàng nghe theo lời của cô sao, một người ngay cả giết người cũng làm thì làm gì có chuyện ông ta từ mọi thứ mà ông ta phải bày mưu tính kế một cách dễ dàng như thế. Cô đúng là ngây thơ thật…!!
Diễm biết Quân nói không hề sai, một người như ông Hải sẽ không bao giờ nghe theo lời của ai nếu người đó dám đụng đến quyền lợi của ông. Càng nghĩ Diễm càng thấy bố mình thật đáng khinh, thật đáng ghét, Diễm vẫn không làm sao chấp nhận được sự thật này. Diễm mong tất cả những gì mà Diễm vừa trải qua chỉ là một cơn ác mộng kéo dài mà thôi.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
Mướn Chồng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.