Gọi điện cả ngày cho Quân không được, Diễm cảm thấy hụt hẫng, cảm thấy lo sợ vu vơ, mọi lần chỉ cần Diễm gọi điện là Quân đến ngay, tại sao lần này Diễm gọi điện cho Quân đã nhiều lần, Quân lại không chịu nghe máy.
Diễm ngập ngừng nửa muốn gọi điện về nhà Quân để hỏi thăm Quân, nửa lại sợ không dám, cuối cùng Diễm đành dằn lòng lại, Diễm dự định sáng mai Diễm sẽ đến văn phòng làm việc của Quân, Diễm muốn hỏi tại sao Quân lại không chịu nghe máy, Quân không nghe máy do điện thoại hỏng, do Quân bị làm sao hay là Quân đang giận Diễm.
Cả đêm hôm đó Diễm không tài nào ngủ được, vừa lo sợ cho Trường, vừa không hiểu thái độ của Quân, Diễm ôm gối ngồi im trên giường, cuối cùng Diễm ngủ ngật lúc nào không biết.
Hồng cũng không khác gì Diễm nhưng Hồng không bị phân tán vì hai chàng trai như Diễm, Hồng chỉ nghĩ về duy nhất một mình Trường, bây giờ lòng thù hận đối với Trường tạm thời lắng lại, chuyện sống chết của Trường quan trọng hơn những thứ khác, Hồng đã khóc suốt đêm, hai người phụ nữ mang hai tâm trạng và suy nghĩ khác nhau nhưng họ có thể hiểu được người kia đang nghĩ gì.
Hồng và Diễm đều đi ngủ với hai dòng lệ trên má, họ đang thầm hỏi là bây giờ Trường đang ở đâu.
****************************
Sau khi chạy khỏi bệnh viện, đầu tiên Trường đi thăm mộ mẹ, Trường đã quỳ khóc ở đấy rất lâu, sau đó Trường tìm đến một quán rượu, Trường uống rượu như hũ chìm, quá say Trường ngủ ngục tại quán. Vì Trường là khách quen nên ông chủ quán tốt bụng không đuổi Trường ra đường, ông để cho Trường ngủ, chiều tối tỉnh dậy, Trường gọi một tô phở, ăn xong, trả tiền, Trường lại đi lang thang ngoài đường.
Bây giờ Trường đang ngồi im lặng dưới chân một cây cầu, ánh mắt Trường nhìn mông lung ra bên ngoài, đối diện với cái chết mọi thù hận, danh vọng, đam mê, vật chất, tham vọng chẳng còn gì quan trọng nữa, vì khi đã chết rồi những điều đó không thể mang được theo sang thế giới bên kia.
Trường tự hỏi sau khi Trường chết đi, Trường sẽ được lên thiên đường hay xuống địa ngục, có lẽ Tường phải xuống địa ngục vì cả đời Trường đã làm sai quá nhiều chuyện, ông Trời không thể để Trường lên thiên đường vì nếu ai cũng sống như Trường lại được lên thiên đường, con người sẽ sống không có niềm vui, không có hạnh phúc.
Nghe Diễm nói muốn cho Trường một quả thận, trái tim Trường tan nát, Trường không thể nhận vì Trường không thật lòng với Diễm, trong người Diễm đang mang dòng máu của kẻ thù, Trường không thể chấp nhận dòng máu đó, không thể mang một bộ phận của kẻ mà Trường ghét trong người.
Nếu Trường nhận ơn cứu mạng của Diễm, Trường sẽ là kẻ có tội khi đẩy gia đình Diễm đến nông nỗi này, có ơn phải trả, có thù phải báo là nguyên tắc sống của Trường, Trường mang ơn Diễm nếu không trả, Trường sẽ sống không yên, nhưng con mối thù với ông Hải, Trường phải giải quyết như thế nào, một người có lòng tự trọng cao như Trường, Trường thà chết còn hơn.
Trường biết cơ hội sống sót là rất thấp vì nhóm máu mà Trường đang mang rất ít người có, có lẽ ông Trời muốn Trường chết thật. Trường cay đắng nhận ra ai cũng phải bị quả báo cho những gì mà mình gây ra, ông Trời vốn rất công bằng, ông biết ai đang làm đúng, ai đang làm sai, một người chỉ biết có thù hận như Trường không đáng được nhận hạnh phúc.
Trường nhắm chặt mắt lại, hai dòng lệ chảy xuống, Trường đang đau khổ tột cùng, Trường mong trước khi chết, Trường có thể làm được một việc gì đó có ích, Trường sẽ gửi hết số tiền mà Trường có cho trại trẻ mồ côi mà ngày xưa Trường sống, Trường sẽ cố gắng làm được một điều gì đó cho mọi người, Trường rất sợ khi Trường chết đi không ai còn nhớ Trường là ai nữa, đúng là Trường chẳng còn ai cả, ngoài Hồng, Diễm, ông Đăng, còn ai nhớ Trường nữa, nhưng bây giờ Trường đã làm tổn thương họ, liệu họ nhớ Trường, có tha thứ cho Trường khi Trường chết đi không…??
Trường muốn trước khi chết, Trường sẽ quỳ gối xin Hồng tha thứ, Trường muốn làm một cái gì đó để bù đắp cho Hồng, muốn Diễm hiểu thật lòng Trường không hề muốn gia đình Diễm bị tan nát như bây giờ. Trường còn muốn làm nhiều thứ nữa, thời gian còn lại cho Trường làm những việc đó còn ngắn ngủi lắm, nếu Trường không muốn phải hối hận trước khi thực sự ra đi, Trường phải làm ngay bây giờ, phải thực hiện ngay hôm nay.
Trường đang hối hận, đang dần bị tấm lòng lương thiện của Diễm cảm hóa, dơ hai bàn tay Trường cay đắng nhận ra đôi bàn tay này đã nhúng chàm rồi, đã thực sự hại gia đình Diễm, nếu ông Hải thực sự chết, nếu công ty Diễm thực sự bị mất vào tay người khác liệu Diễm có tha thứ cho Trường không, có lẽ là không.
Hoàn cảnh của Diễm bây giờ cũng chẳng khác gì gia đình Trường ngày xưa, ông Hải đã đẩy gia đình Trường vào cảnh túng bần, gián tiếp làm mẹ Trường phải tự sát vì thiếu nợ, khiến ông Đăng phẫn trí cũng chết theo, ông Hải đã biến một người cha mà Trường kính trọng thành một người tàn ác chỉ biết có hận thù, chỉ biết có chết tróc.
Trường cảm tưởng Trường cũng không khác gì ông Hải, cũng đều là kẻ máu lạnh, độc ác như nhau cả. Trường không thể tha thứ cho ông Hải, không thể tha thứ cho ông tội hại chết mẹ mình, không thể tha cho ông tội làm tan nát gia đình Trường. Nhưng Trường lại tự hỏi sau khi trả được thù rồi, Trường có vui không, dù đã đi được nửa con đường, nhưng thứ mà Trường nhận được chỉ là một nỗi đau, một nỗi thống khổ, một sự hối hận không bao giờ tan.
Ông Hải đã thành công vì ông đã tạo ra được hai con người lạnh lùng, độc ác, đã biến cuộc sống của hai bố con Trường thành địa ngục. Cả tuổi thơ của Trường chỉ có hận thù, Trường ít khi cười, ngay cả yêu cũng không dám yêu vì Trường sợ làm tổn thương người ta, đến bây giờ khi đã thực sự yêu rồi, Trường lại sợ hãi phân vân không biết mình đang làm như thế có đúng không. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Bây giờ Trường đã sắp chết rồi thử hỏi thù hận còn có ích gì nữa, Trường chết đi mang theo bao nhiêu hối hận, bao nhiêu buồn đau, Trường không có một ngày được hưởng trọn vẹn hạnh phúc, không thật sư hiểu tình yêu thực sự là gì.
Trường chết đi mang theo tất cả nỗi đau trên thế gian này, cuộc sống của Trường khủng khiếp quá, Trường là một con thú cô độc, một kẻ khi chết đi chỉ có vài người đưa tiễn. Trường khóc như mưa, lần đầu tiên Trường mới cảm thấy sợ hãi như thế này, bóng tối xung quanh đang bao vây lấy Trường, Trường không thể tìm ra lối đi cho chính bản thân mình. Trường tự hỏi trước khi chết Trường có nên buông tay hay là nên tiếp tục trả thù.
*************************
Cả đêm hôm qua Quân không về nhà, sau khi thăm hỏi ông Tùng, biết ông vẫn còn an toàn, Quân lái xe đi lòng vòng quanh thành phố.
Dù đã cố gắng tự nhủ không nghĩ đến Diễm nữa nhưng trái tim đã điều khiển tay lái, đầu óc, lí trí Quân trở nên trống rỗng, Quân lái xe đến nhà Diễm, đến khi giật mình nhìn lại, Quân đã đậu xe trước cổng nhà Diễm, nếu phải lúc khác thế nào Quân cũng bấm chuông cổng nhưng bây giờ Quân không muốn làm thế, càng ngày Quân càng hận Diễm, mối quan hệ thân mật giữa Trường và Diễm khiến Quân phát điên. TruyenLau.com
Ngồi một lúc lâu Quân lái xe về nhà, đúng ba giờ sáng, Quân tự mở cổng, lái xe vào sân, cả nhà Quân bây giờ chìm trong bóng tối, Quân thở dài mệt mỏi, hôm nay đúng là một ngày xảy ra quá nhiều chuyện, thần kinh của Quân chưa có lúc lại căng thẳng như lúc này, đầu Quân như muốn nổ tung. Quân muốn nhanh chóng kết thúc tất cả chuyện này, Quân không còn chịu đựng thêm được nữa, Quân đã chờ quá lâu rồi.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
Mướn Chồng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.