Một lát sau, Diễm theo Bảo và Trường về phòng bệnh của Quân. Càng đến gần, Diễm càng hồi hộp lo sợ. Diễm cảm thấy tủi thân, cảm thấy mình chẳng khác gì một tên ăn trộm, ngay cả chồng chưa cưới cũng không được phép vào thăm, muốn thăm hỏi phải đóng giả là một cô y tá. Diễm buồn bã không vui nhưng chỉ cần được gần gũi Quân, được chăm sóc Quân thì những chuyện nhỏ nhặt này có đáng là gì.
Bảo nói chuyện với hai vệ sĩ vài câu, họ gật đầu. Họ mở cửa phòng cho Diễm. Diễm run giọng nói.
_Cảm ơn…!!
Nhìn Quân vẫn nằm bất động trên giường. Diễm bịt chặt miệng, lệ thi nhau rơi xuống, lòng Diễm đau nhói, trái tim tan nát. Diễm không dám gào to lên, không dám hét gọi tên Quân.
Kéo ghế Diễm ngồi xuống, cầm lấy tay Quân. Diễm thì thầm gọi.
_Anh Quân…!! Em đến rồi đây, anh có nghe em nói gì không…??
_Chúng ta từng hứa với nhau là mai sau sẽ cùng nhau xây dựng một gia đình hạnh phúc, anh luôn mong em sẽ sinh cho anh thật nhiều con…!!
Cố kìm nén cơn nấc. Diễm đau khổ nói tiếp.
_Anh mau tỉnh lại đi, em và anh sắp tổ chức lễ cưới rồi. Em cần chú rể, anh không thể vô trách nhiệm bỏ mặc em như thế…!!
Diễm gục đầu xuống ngực Quân. Người Diễm không ngừng run rẩy vì khóc, vì nấc. Diễm muốn khóc cho thỏa, bao nhiều nhớ mong, bao nhiêu lo lắng, bao nhiêu buồn phiền, Diễm đều tuôn theo dòng nước mắt. Diễm muốn nước mắt sẽ gột rửa hết những đau khổ của mình.
Bảo và Trường đứng im bên cạnh, cả hai không ai nói gì, họ đều hiểu cảm giác của Diễm bây giờ, họ không muốn phá vỡ phút giây riêng tư của Diễm với Quân. Trường và Bảo rút lui ra khỏi phòng. Đứng ngoài hành lang, hai tay khoanh trước ngực. Bảo nói.
_Cô ấy thật tội nghiệp. Tôi chưa bao giờ nghĩ Quân bị tai nạn là do cô ấy…!!
Trường thở dài.
_Mọi tội lỗi đều là do tôi, nếu không phải do tôi quá ngu si, quá ngốc ngếch, tôi sẽ không đẩy em gái tôi vào hoàn cảnh khốn cùng như thế này…!!
_Cậu đừng tự trách mình, trong chuyện này cậu cũng chỉ là một người vô tội. Cậu không biết mình đang bị ông Đăng lợi dụng nên không thể oán hận cậu…!!
_Dù bây giờ có nói gì tôi cũng không làm sao chuộc lại hết những tội lỗi mà tôi gây ra cho em gái tôi. Vì tôi nó đã phải chịu quá nhiều đả kích, nếu không phải tại tôi nó và Quân đã sống hạnh phúc bên nhau. Nếu không phải tại tôi, nó đã không bị bà Phương ghét nhiều như thế…!!
Bảo im lăng không nói gì. Cả hai đang chìm đắm trong những tính toán riêng. Một lúc sau, Bảo ra về sau khi đã dặn dò Trường nên làm gì khi ở lại đây. Trường không muốn bỏ lại Diễm ở qua đêm một mình ở bệnh viện nên cùng Diễm ở lại chăm sóc Quân.
Kéo một cái ghế gần cửa phòng, Trường dựa đầu vào tường, mắt quan sát Diễm chăm sóc Quân. Diễm lấy một chậu nước và một cái khăn sạch, Diễm bắt đầu lau mặt mũi, tay chân cho Quân.
Diễm hát ru và kể chuyện cho Quân nghe y như lúc Quân vẫn còn khỏe mạnh. Việc làm của Diễm khiến Trường cảm động, tình yêu của con người thật vĩ đại, khi thực lòng yêu ai đó thì ngay cả cái chết cũng không thể chia lìa họ.
Nhịp tim của Quân tăng nhanh khi Diễm nói chuyện và hát ru cho Quân nghe, từ sâu thẳm trong trí óc của mình. Quân vẫn còn nhớ được tiếng nói và giọng hát ru ngọt ngào của Diễm mặc dù Quân nằm im bất động, họ có một sợi dây vô hình gắn kết với nhau nên dù có xẩy ra chuyện gì, dù họ không thể nói chuyện được với nhau, họ không thể nắm lấy tay nhau, dù mai sau họ phải xa nhau, họ cũng không bao giờ quên nhau.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Quá mệt mỏi Trường ngủ gật trên ghế, Diễm lấy một tấm chăn sạch trên kệ tủ cạnh giường bệnh của Quân. Diễm đắp lên người Trường. Diễm khóc thầm lặng lẽ, Diễm không muốn Trường vì mình phải chịu khổ, Diễm muốn Trường được hạnh phúc. Trường là người anh Diễm kính trọng và tôn xùng. Diễm hạnh phúc vì có được một người anh trai hết lòng lo lắng và thương yêu đến mình như Trường.
Sáng sớm vì sợ bố mẹ Quân đến thăm Quân sớm nên Trường giục Diễm nhanh ra về. Diễm nắm chặt lấy tay Quân, Diễm không muốn về chút nào. Trường khuyên can.
_Nếu em muốn lần này là lần cuối em được nhìn thấy cậu ấy thì em cứ ở lại đây, còn nếu không, em theo anh đi về…!!
Diễm đau khổ đành phải theo Trường về nhà, Diễm và Trường vừa đi khuất khỏi hành lang. Bà Phương và ông Trương đến, đêm hôm qua bà Phương phải dùng thuốc an thần mới ngủ được, sáng nay bà hối thúc ông Trương mau đưa bà đến bệnh viện thăm Quân. Bà không an tâm nếu không tận mắt được nhìn thấy Quân, bà cũng lo sợ cô y tá không biết cách chăm sóc người bệnh. Website TruyenLau.com
Đến cửa phòng bệnh của Quân, bà Phương hỏi.
_Cô y tá chăm sóc Quân đâu rồi. Cô ta còn ở trong phòng không…??
Do được Bảo dặn dò từ trước, nên một trong hai vệ sĩ trả lời. TruyenLau
_Cô ấy vừa mới rời khỏi, hình như là cô ấy đi vệ sinh…!!
Bà Phương mở cửa phòng, bà nhanh chóng bước vào trong. Thấy Quân vẫn nằm an lành trên giường bệnh, bà thở hắt ra một hơi. Ông Trương trấn an.
_Tôi đã nói là bà không phải lo, bà cứ đòi đến đây sớm làm gì, dù bà có ở bên cạnh nó, nó cũng không nhanh tỉnh lại được đâu, chi bằng bà ở nhà, để một mình tôi đến đây chăm sóc nó là được rồi…!!
Bà Phương cáu.
_Một mình ông đến đây vì ông muốn cho con bé Diễm vào thăm thằng Quân chứ gì, tôi không bao giờ chấp nhận chuyện đó, ông có hiểu không…??
_Bà cố chấp vừa thôi. Bà định chia rẽ tình cảm của chúng nó đến bao giờ nữa…??
_Tôi sẽ chia rẽ chúng nó cho đến cùng. Tôi chấp nhận cô ta vì tưởng cô ta có thể mang lại hạnh phúc cho thằng Quân nhưng ông xem, thằng Quân vì con bé đó, nó đã suýt mất mạng, tôi không thể đánh cược mạng sống và tương lai của thằng Quân vào tay con bé đó thêm một lần nữa…!!
Ông Trương bóp chán, ông không còn sức để tranh luận với bà Phương nữa. Tám giờ sáng bác sĩ đến khám cho Quân, bác sĩ theo dõi huyết áp, nhịp tim, đo độ giãn đồng tử trong mắt Quân, họ đang phán đoán xem khi nào thì Quân sẽ tỉnh lại.
- -- ------ ------ ------ ------ -------
Từ khi Quân công khai đưa Diễm đến buổi tiệc của gia đình, ông Trần không còn muốn chấp nhận Quân làm con rể của ông nữa. Nghe tin Quân bị tai nạn, thấy con gái dành cả ngày hôm qua ở bệnh viện, ông cáu.
_Tại sao con vẫn còn nuối tiếc một kẻ không yêu con, không tôn trọng con như nó. Con có mù quáng quá không…??
_Con không mù quáng, con yêu anh ấy, mặc dù anh ấy đã có vợ nhưng vẫn không thể ngăn cấm con đi thăm anh ấy…!!
_Con đúng là ngốc ngếch, thay vì đi thăm một kẻ không ra gì như nó, con đi tìm hạnh phúc cho chính mình đi thì hơn..!!
Loan kêu lên.
_Bố làm như thể tình yêu của con là bọt nước, chỉ cần để yên là nó sẽ tự tan, con không thể bỏ cuộc dễ dàng như thế được…!!
_Con định tranh giành tình cảm với vợ chưa cưới của nó sao…?? Bố tưởng con không ủng hộ cách làm của bố…??
_Tất nhiên cách làm của con khác bố, con và cô ấy cạnh tranh công bằng, con không hề ép anh Quân phải yêu con, con cho anh ấy có quyền lựa chọn…!!
Ông Trần chịu thua cách lí giải của con gái.
_Thôi được rồi, cứ cho là con đúng đi, trong lòng con thừa hiểu, dù nó có tỉnh lại hay không, người mà lựa chọn vẫn mãi là con bé Diễm, con chỉ là một người bạn của nó thôi. Biết là đi vào ngõ cụt, sao con vẫn còn cố…??
Loan không phải không biết nhưng nếu không làm gì, Loan còn thấy có lỗi với chính mình hơn. Cầm túi xách, chìa khóa xe máy. Loan muốn đến bệnh viện thăm Quân.
_Con lại định đi thăm nó nữa sao…??
_Vâng…!!
Không muốn tranh luận thêm với ông Trần. Loan bước ra khỏi phòng khách, nhanh chóng đội mũ bảo hiểm, mở khóa xe, nổ máy. Loan lái xe đi. Trên đường đi, Loan một bó hoa, mội giỏ trái cây. Loan thấy mình là một kẻ cơ hội, một kẻ không ra gì khi lợi dụng tình cảm của bà Phương để loại Diễm ra khỏi cuộc đời Quân.
Mặc dù biết mình đang làm sai nhưng Loan không dừng lại được, Loan muốn tình yêu của Quân. Loan tự nhủ là mình làm thế chỉ vì hai chữ tình yêu mà thôi, tình yêu vốn không có tội. Loan hy vọng là Diễm sẽ không trách và không oán hận Loan.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
Mướn Chồng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.