Diễm là người ít quan tâm đến chính trị cũng như kinh tế nên không biết ông Lorgan là ai. Diễm cũng không hiểu lý do vì sao Quân muốn mình đi cùng đến đây.
Diễm choáng váng nhìn ngôi nhà trước mặt. Ánh đèn điện mắc xung quanh căn nhà làm Diễm liên tưởng đây là một căn nhà trong tranh.
Căn nhà nằm trên một khuôn đất rỗng, từ cổng dẫn vào ngôi nhà phải đi một đoạn khá xa. Diễm từng đến Anh. Hình ảnh, kiến trúc của ngôi nhà này gợi nhớ đến hình ảnh dinh thự của một nghị sĩ Quốc hội ở Anh.
Nhưng ô cỏ vuông vắn được chăm sóc và cắt tỉa theo một chủ ý nhất định. Sân vườn giống như một mê cung. Diễm sợ rằng nếu chẳng may lạc lối ở đây, Diễm sẽ không thể tìm được lối ra.
Lúc Diễm và Quân đến, khách của ông Lorgan đã đến gần đông đủ. Diễm chỉ mong bữa tiệc nhanh kết thúc để Diễm được về nhà ngủ một giấc và nghỉ ngơi. Diễm quá mệt mỏi.
Quân nói nhỏ vào tai Diễm.
_Cô đi theo tôi. Đừng đứng cách xa tôi quá.
Diễm đỏ mặt nói.
_Tôi hiểu. Anh đừng lo.
_Trông cô mệt mỏi quá. Tôi sẽ sớm kết thúc mọi chuyện rồi đưa cô về nhà.
_Cảm ơn anh.
Quân cười.
_Nếu có thể cô đừng bí xị mặt như thế được không? Tôi muốn nhìn thấy cô cười. Tôi không thích mọi người xung quanh nhìn người bạn đồng hành của tôi bằng ánh mắt tò mò và coi tôi chính là nguyên nhân khiến cô buồn.
Diễm cáu.
_Anh đúng là lắm chuyện. Chính anh là người đã ép tôi đến đây. Nếu không phải tại anh thì tại ai?
_Vậy là cô không muốn cười.
TruyenLau
Diễm chán nản.
_Cười thì cười. Tôi đâu phải là người chấp nhặt.
Diễm nở một nụ cười gượng gạo. Quân bẹo má Diễm.
_Cô đúng là không có phong cách diễm xuất.
Website TruyenLau.com
_Việc của tôi….
Lời nói của Diễm bị chặn đứng bởi nụ hôn phớt nhẹ lên môi Diễm. Mặt Diễm đỏ bừng. Quân hài lòng nói.
_Bây giờ trông cô mới thực sự xinh đẹp. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Quân biết điểm yếu của Diễm. Biết Diễm hay ngượng nên Quân mới cố tình làm thế. Diễm che miệng. Diễm đi theo Quân mà tâm trí hỗn loạn không yên.
Sự xuất hiện của Quân và Diễm gây ra những tiếng xì xầm to nhỏ. Quân là một doanh thành đạt. Diễm là một nhà văn và một họa sĩ có tiếng. Cả hai đều được báo chí nhắc đến.
Những người dự tiệc ở nhà ông Lorgan cũng đều là những người thành công trong sự nghiệp của mình. Họ có tiền và có quyền lực. Diễm chưa bao giờ muốn tham dự những bữa tiệc của giới thượng lưu vì muốn làm quen với họ.
Diễm chỉ muốn được tổ chức một bữa tiệc nhỏ, muốn mời bạn bè thân quen đến nhà cùng chung vui với mình. Diễm thích một cuộc sống đơn giản, không có tranh đua, ganh ghét và tìm cách hại lẫn nhau.
Ước muốn của Diễm tuy không phải là quá khó để thực hiện nhưng tài năng thường đi kèm theo nhiều tai họa. Dù Diễm không phải là người tự kiêu hay khinh rẻ người khác. Diễm cũng không tránh khỏi sự ghen ghét và đố kị của mọi người xung quanh.
Tác phẩm của Diễm bị mất và luôn bị Jenny – cô bạn học cùng lớp cũ ganh ghét và hay tìm cách hạ nhục là một bằng chứng chứng minh cho những điều mà người kia đã đúc kết được.
Rất nhanh chóng. Quân lấy lại tính cách điềm tĩnh, tự chủ và bình thản của mình. Quân mỉm cười, bắt tay chào những người Quân quen và những người mới quen.
Diễm được Quân giới thiệu với mọi người. Có không ít người tò mò về mối quan hệ giữa Quân và Diễm. Quân nói họ chỉ là bạn thân.
Mặc dù lòng đau như cắt nhưng Diễm gượng cười chào lại. Diễm nghĩ quên được quá khứ đi cũng tốt. Cả hai không thể quay về mối quan hệ trước kia nhưng họ có thể là bạn.
Môi Diễm mỉm cười, mắt rớm lệ. Diễm gắng gượng không rơi nước mắt trước mặt mọi người và trước mặt Quân. Diễm không muốn họ tò mò và xúm lại hỏi Diễm lý do vì sao Diễm khóc. Diễm ghét trở thành tiêu điểm chú ý của đám đông. Diễm thích tự gặm nhấm và chịu đựng nỗi đau một mình.
Quân đi lấy đồ uống và thức ăn cho Diễm. Quá mệt mỏi và chán chường nên Diễm không muốn ăn gì cả. Diễm chỉ nhấp một ngụm rượu và ăn ít trái cây.
Diễm kinh ngạc khi nhìn thấy Jenny cũng có mặt ở buổi tiệc. Diễm không muốn gặp lại Jenny trong tình trạng mệt mỏi và tâm trí không yên thế này.
Diễm vội tìm cách lảng tránh nhưng không còn kịp nữa. Jenny đã nhìn thấy Diễm. Nở một nụ cười giả tạo, cô ta nói.
_Lâu rồi mới gặp.
Diễm cố trấn tĩnh và đè nén tức giận của mình xuống.
_Chào cậu.
Cô ta nhếch mép nói.
_Không ngờ cô cũng quen biết ông Lorgan. Xem ra những mối quan hệ của cô không phải là nhỏ.
Diễm đối đáp lại.
_Còn cậu? Cậu cũng đâu có kém gì tôi. Sao mỗi lần cậu gặp tôi, cậu đều tìm cách chọc tức và muốn cãi nhau với tôi thế nhỉ?
Cô ta căm phẫn nói.
_Chính cô phải hiểu tại sao chứ? Chẳng lẽ tôi phải nói cho biết điều đó.
Diễm cau mày.
_Đúng là tôi không hiểu gì cả. Tôi không thấy tôi đã làm gì có lỗi với cậu.
Cô ta chua cay đáp.
_Tất nhiên đối với một người như cô thì làm sao nhớ đến những người như tôi. Cô luôn ở trên cao, còn tôi ở dưới thấp.
Diễm cáu.
_Cậu thôi đi. Tôi không muốn cãi nhau với cậu. Tôi muốn biết sao cậu dám lấy trộm tác phẩm của tôi.
Cô ta vội lôi Diễm vào một căn phòng trống bên cạnh phòng khiêu vũ. Nghiến chặt răng. Cô ta trừng mắt đe dọa.
_Cô hãy cẩn thận lời nói của mình. Tôi sẽ không để cho cô yên nếu cô dám đi rêu rao là tôi đã lấy trộm tác phẩm của cô.
Diễm tức giận.
_Chẳng lẽ tôi nói sai cho cô. Tác phẩm đó là do tôi viết, tôi phải bỏ mồ hôi, công sức và tâm huyết mới có được. Trong khi cô không làm gì cả, cô lại thản nhiên hưởng công của người khác. Cô không thấy mình vô lý sao?. Cô đang cướp công của tôi.
Mắt long lên, mặt đằng đăng sát khí. Cô ta bóp tay Diễm thật đau.
_Cô chỉ là một con thỏ con thôi. Đừng có nghĩ là cô có thể chống lại được tôi. Tôi đã chờ ngày này lâu lắm rồi. Nếu cô dám cản đường tôi, cô sẽ phải hối hận cho những việc mà cô làm.
Diễm cố gỡ tay cô ta ra khỏi tay mình. Những ngón tay sắc nhọn của cô ta cắm sâu vào da thịt Diễm. Cô ta đang trút mọi căm hờn và tức giận lên cánh tay Diễm.
Diễm không khỏe mạnh được như cô ta, cũng không có dũng khí đánh người. Diễm hét.
_Buông tay tôi ra!
Cô ta cười nhạt.
_Cô cứ la nếu cô thích. Vì trước khi tôi buông tay cô ra, cô cũng đã bị thương rồi.
Cô ta đẩy Diễm ngã về phía sau. Diễm ôm lấy ngực, cơ thể Diễm rơi xuống sàn nhà. Căn phòng mà Diễm và Jenny đang đứng là căn phòng dùng để chứa sách. Ông Lorgan thường đến đây đọc sách và uống trà.
Thân thể Diễm nhẹ bỗng. Diễm giật mình mở mắt nhìn người vừa mới đỡ mình. Quân nói chuyện với khách của ông Lorgan một lúc. Ngó quanh không thấy Diễm đâu, Quân vội đi tìm. Quân thoáng thấy Diễm đứng nói chuyện với một cô gái, sau đó thấy cô ta lôi Diễm vào phòng sách. Quân vội vã đi theo.
Cũng may Quân đến kịp lúc nếu không thân thể Diễm đã bị bầm dập rồi. Quân ôm Diễm thật chặt. Môi mím chặt, mắt vằn lên nhìn cô ta trừng trừng. Quân tức giận hỏi.
_Cô đang làm gì thế hả? Cô có biết cô vừa ra tay đánh người không?
Cô ta cau mày.
_Anh là ai? chuyện giữa tôi và cô ấy thì có liên quan gì đến anh?
Quân nghiến răng đáp.
_Cô ấy là gì của tôi không quan trọng. Điều quan trọng là tôi không cho phép ai được làm tổn thương cô ấy.
Quân cúi xuống hỏi Diễm.
_Cô không sao chứ? Cô ta có làm gì cô không?
Nhìn Diễm được Quân bảo vệ và chăm sóc. Cô ta chua chát nói.
_Cô thật may mắn. Cô hết được John chăm sóc, nói lời yêu rồi lại đến anh chàng này.
Cô ta bảo Quân.
_Anh có biết anh là người đàn ông thứ mấy của cô ta không? Anh không nên để bản tính giả vờ yếu đuối và đáng thương của cô ta đáng lừa. Cô ta tuyệt đối không phải là một kẻ đáng thương như thế. Cô ta là một con cáo già.
Diễm mím chặt môi.
_Cậu và tôi đâu có thù oán gì. Tôi cũng không làm chuyện gì có lỗi với cậu. Sao cậu luôn tìm cách gây sự với tôi. Nếu cậu có gì không hài lòng, cậu cứ nói thẳng ra. Đừng tìm cách hạ nhục tôi như thế.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
Mướn Chồng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.