Diễm và Quân ngủ đến hơn mười giờ đêm mới dậy, khi Diễm tỉnh, Quân vẫn còn ngủ. Diễm nhìn Quân, hai người quá ngần nhau, Diễm dựa đầu lên ngực Quân, Diễm gần như nằm đè lên người Quân, đỏ bừng mặt vì xấu hổ, Diễm không thể tin mình có thể làm như thế, đây là nhà Quân, không phải là nhà Diễm.
Diễm cố nằm nhích xa Quân một chút. Quân ôm chặt lấy Diễm, vẫn không mở mắt ra, Quân bảo.
_Em định đi đâu…??
Diễm ngượng ngùng nói.
_Em và anh ngủ như thế này, bố mẹ anh sẽ cười chúng ta….!!
Quân trêu.
_Anh tưởng em không biết ngượng là gì….??
Diễm tức muốn điên lên, người ép Diễm đi ngủ, ép Diễm ở lại đây là Quân. Có phải Diễm tự nguyện làm thế đâu, mọi chuyện cũng đều do Quân mà ra.
Đấm nhẹ vào ngực Quân, Diễm gắt.
_Anh thôi đi, đằng nào anh cũng nói được, mau buông em ra để em đi về…!!
Quân cười thật đểu.
_Em có biết em đang nói gì không, em và anh đang ở trên giường, em tưởng là anh sẽ buông tha cho em dễ dàng như thế hả. …??
Diễm đông cứng cả người, Diễm rủa thầm bản thân quá yếu đuối nên không thể phản kháng lại những yêu cầu vô lý của Quân. Sợ hãi, Diễm muốn nhanh chóng thoát ra khỏi đây. Diễm càng cố, Quân càng ôm chặt lấy Diễm.
Chỉ bằng một động tác, Diễm nằm dưới Quân, giữ hai tay Diễm dưới nệm, Quân nhìn Diễm thật dịu dàng, thật trân trọng, thật thương yêu. Diễm không tài nào thoát ra khỏi ánh mắt đầy ma lực của Quân, lí trí của Diễm hối thúc Diễm mau chạy đi, nhưng con tim, cơ thể của Diễm đã đầu hàng rồi, nó đang gọi tên Quân.
Bây giờ đầu óc Diễm hoàn toàn trống rỗng, mọi ngôn từ, phản kháng đều biến mất ra khỏi đầu. Quân không chỉ điều khiển được cơ thể của Diễm, mà ngay cả trái tim của Diễm, Quân cũng đã lấy mất, Diễm đã hoàn toàn thuộc về Quân. Diễm là nô lệ hay nữ hoàng của Quân chỉ có mình Quân biết.
Quân hôn Diễm, nụ hôn dịu ngọt chan chứa tình yêu, đam mê. Diễm vòng tay ra sau gáy Quân, Diễm đáp lại nụ hôn của Quân. Trường có Hồng, Quân có Diễm, ai cũng tìm được tình yêu và hạnh phúc của đời mình.
Sáng hôm sau. Diễm thấy ai đó đang hôn mình, Diễm mở bừng mắt ra nhìn. Thấy Quân, Diễm nhớ lại buổi tối hôm qua, kéo chăn kín đầu, Diễm muốn độn thổ. Diễm nguyền rủa bản thân mình, đầu tiên Diễm bị Quân ép sau đó Diễm tự nguyện, Diễm biết mình làm thế vì tình yêu, vì Diễm thật lòng yêu Quân, Diễm trao tất cả những gì mà Diễm có cho Quân. TruyenLau
Quân biết Diễm ngượng, nhưng vẫn giả vờ hỏi.
_Em bị lạnh hả.....?? Có phải cơn sốt lại hành hạ em….??
Diễm im lặng không đáp. Quân cố nhịn cười, Diễm đắp chăn kín đầu lâu nên bị ngạt thở, thấy không còn nghe thấy động tĩnh gì, Diễm mở hé chăn dần dần, Diễm mở to mắt vì Quân đang chống tay trước mặt mình.
Không để cho Diễm có cơ hội trốn thoát, Quân mỉm cười thật ngọt.
_Em yêu, mình dậy đi thôi….!! TruyenLau.com
Mặt Diễm nóng bừng, Diễm ôm chặt lấy chăn. Diễm run giọng.
_Anh đi trước đi, em sẽ dậy sau….!!
Nhìn khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ của Diễm, nhìn ánh mắt long lanh như hồ thu của Diễm, Quân khàn giọng bảo. Đọc truyện tại TruyenLau.com
_Sao chúng ta không ngủ thêm một lúc nữa….??
Diễm vội xua tay.
_Em không muốn ngủ nữa, em còn nhiều việc phải làm…!!
l**m môi Diễm, Quân hỏi dồn.
_Em muốn làm gì….??
Diễm lắp bắp.
_Em muốn đi thăm anh trai em….!!
_Việc đó em không phải lo, hắn rất khỏe…!!
Diễm cố vớt vát.
_Em còn phải chăm sóc bố em…!!
_Bố em đã có Dì hoa, ông quản gia lo rồi…!!
_Em…em còn…!!
Quân càu nhàu.
_Sao em còn nhiều việc phải làm thế, những việc đó sao không có việc gì liên quan đến anh. Anh phải trừng phạt em vì em dám lờ anh đi…!!
Quân hôn Diễm, ôm chặt lấy Diễm, Diễm giữ chặt lấy cái chăn ngăn cách giữa hai người, Quân mỉm cười.
_Em nghĩ là em có thể ngăn cản anh đụng vào em hả….??
Diễm không thốt nên lời, hai tay vẫn giữ chặt lấy chăn. Luồn tay vào trong chăn, Quân nháy mắt.
_Em rất quyến rũ….!!
Trò chơi giữa hai người bắt đầu, Diễm không bao giờ chủ động được điều gì, mọi việc đều do Quân điều khiển. Nếu như ngày trước Diễm căm thù Quân, hận Quân thì bây giờ ngược lại Diễm hoàn toàn chấp nhận Quân, Diễm nhận ra mình thật may mắn vì có một người chồng như Quân. Yêu ai đó có nghĩa là chấp nhận cả mặt tốt và mặt xấu của người đó.
Bà Phương, ông Trương đã ra khỏi nhà từ sáng sớm, hai ông bà rủ nhau đến câu lạc bộ cầu lông, đã lâu rồi họ không đi cùng nhau nên sáng nay họ rủ nhau đi để ôn lại kỉ niệm xưa, đồng thời họ cũng không muốn Diễm phải khó xử hay ngại ngùng, họ muốn Quân và Diễm có thời gian riêng tư bên nhau. Trước khi đi bà Phương dặn bà giúp việc không được làm phiền hai người.
Quấn tấm mền quanh người Diễm, Quân nhấc bổng Diễm lên. Diễm đỏ mặt hét nhỏ.
_Buông em xuống, anh lại định làm gì thế…??
_Tắm cho em…!!
Diễm choáng váng không thể tin được những gì mà mình vừa nghe nữa, mặt Diểm đỏ bừng vì ngượng. Diễm dãy dụa, đấm tới tấp vào người Quân, Diễm không ngừng kêu.
_Thả em xuống mau lên, em không muốn tắm…!!
_Em yêu có phải em định thông báo cho cả nhà anh biết chuyện chúng ta làm tối hôm qua và sáng nay không….??
Diễm sợ hãi nhìn ra cửa. Diễm không biết phải ăn nói với bố mẹ Quân và bà giúp việc thế nào. Diễm mong họ không biết gì cả, nếu họ biết, Diễm sẽ độn thổ xuống đất vì xấu hổ. Trước khi Diễm kịp chạy thoát khỏi vòng tay của Quân, người Diễm đã ướt nhẹp vì nước nóng, tóc tai đang rỏ nước xuống mặt. Diễm muốn chết vì ngượng, muốn chết vì xấu hổ. Diễm dấu khuôn mặt đỏ bừng vì thẹn của mình trong lòng bàn tay, Diễm không dám nhìn Quân. Quân ôm lấy Diễm, hai cơ thể ướt nhẹp ôm lấy nhau, cũng giống như lần Diễm và Quân đi công tác ngày nào.
Quân hôn Diễm, nước mắt Diễm hòa cùng nước dưới vòi hoa sen. Diễm tự hỏi hạnh phúc là gì, có phải đó là mơ, là thiên đường mà Diễm đang cảm nhận. Trong vòng tay Quân, Diễm không còn nghĩ được gì nữa, Diễm mỉm cười, hạnh phúc khiến Diễm khóc, khiến Diễm tưởng mình đang bay bổng, đang lạc vào một thế giới nào đó.
Không ngại ngùng, cũng không thấy xấu hổ, Quân mặc máy cho Diễm, sấy khô tóc, chải đầu cho Diễm. Quân ôm lấy Diễm, tận trong sâu thẳm lòng mình, Quân cảm thấy tột cùng của hạnh phúc, Quân luôn muốn được cùng Diễm trải qua mọi chuyện, muốn được cùng Diễm làm mọi thứ. Nắm chặt lấy tay Diễm, hít hương thơm trên tóc, mùi hương trên cơ thể Diễm, Quân biết mình đã có được Diễm, có được tình yêu của đời mình.
Hôn phớt lên môi Diễm, Quân dịu dàng hỏi.
_Em muốn ăn cháo hay muốn ăn cơm….??
Diễm đỏ bừng mặt đáp.
_Em không đói…!!
Ánh mắt Quân nhìn Diễm đầy đe dọa.
_Có phải em muốn anh trừng phạt em, em mới nghe lời….??
Diễm hốt hoảng vội nói ngay.
_Không…không phải như thế, chỉ là em không muốn ăn…!!
Xoa nhẹ vào bụng Diễm, Quân cười.
_Có phải em đã có mang rồi đúng không….??
Diễm gắt.
_Anh đừng nói lung tung. Ăn thì ăn, em sợ gì….??
Quân mỉm cười đắc thắng. Bà giúp việc thấy Quân và Diễm cùng xuất hiện dưới phòng khách. Bà tươi cười.
_Chào cô cậu…!!
Diễm lễ phép.
_Chào Dì…!! Bố mẹ anh Quân đi đâu rồi ạ….??
_Họ đều đi đánh cầu lông cả rồi….!!
Diễm cắn móng tay, Diễm thề chỉ sau khi cưới Diễm mới chịu về đây sống, còn nếu không Diễm không nên đến đây thường xuyên thì hơn. Thật xấu hổ, Diễm đỏ bừng mặt vì thẹn.
Bà giúp việc dọn cơn sáng cho hai người ăn. Diễm nhìn thức ăn là muốn chạy ngay vào phòng vệ sinh nôn, Diễm đổ tại căn bệnh suy nhược cơ thể nên sức khỏe của Diễm mới bị như thế này.
Ngồi bên cạnh, Quân không ngừng nhìn Diễm, lo lắng cho Diễm. Quân vừa ép, vừa động viên Diễm ăn, Diễm phải cố nuốt mấy đũa mì do bà giúp việc nấu, ăn thêm một ít canh, Diễm đã cảm thấy đỡ choáng váng hơn. Dù không hài lòng nhưng Quân cũng yên tâm vì Diễm đã ăn được một chút gì đấy
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
Mướn Chồng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.