“Vương gia, tứ điện
hạ để lão nô tới thông báo một tiếng điện hạ có chuyện quan trọng muốn
gặp ngài.” Giọng Trần Phúc vang lên ngoài thư phòng.
“Hả?” Quân
Dập Hàn buông lá thư trong tay xuống, tròng mắt uể oải tràn đầy sáng tỏ, “Dẫn hắn đi vào.” Đối với Sở Hoan tiểu bá vương vang danh kinh thành
này, trừ phi gây họa muốn cầu cạnh hắn, nếu không tuyệt đối không dùng
lễ nghĩa như vậy.
“Lại gây ra chuyện gì?” Quân Dập Hàn thấy dáng
vẻ toàn thân chịu áp lực khủng hoảng cúi thấp đầu của Sở Hoan, hỏi
thẳng, khóe mắt lướt qua trán hắn lạnh nhạt nói, “Lần này bị ai đánh?”
“Phịch.” Sở Hoan buồn bực không nói quỳ thẳng xuống.
“Xem ra lần gây họa này không nhẹ.” Tròng mắt sắc ý vị sâu xa của Quân Dập
Hàn nhìn hắn, giọng nói lại mang chút mong đợi, “Lần này đánh Thế tử
Quốc công hay công tử Thượng thư?”
Sở Hoan cúi thấp đầu lắc lắc.
“Đại lý tự khanh?”
Tiếp tục lắc đầu.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Binh bộ Thị lang?”
“Đều không phải.” Sở Hoan lắc đầu ngập ngừng nói ra tiếng.
“Xem ra lần này người đệ đắc tội không tầm thường.” Mong đợi trong giọng
Quân Dập Hàn càng nồng đậm, “Là ai? Bổn Vương có biết không?” Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Là ngài.”
“Hả?”
“Đệ làm mất Vương phi của ngài rồi.” Tiếng Sở Hoan như tiếng muỗi kêu. Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Đệ đang nói cho mình nghe hay nói cho bổn Vương nghe?”
“Đệ làm mất Vương phi của ngài rồi.” Sở Hoan lấy dũng khí lớn tiếng nói,
nhanh chóng ngẩng đầu nhìn Quân Dập Hàn một cái sau lập tức cúi đầu, vạt áo trên lưng đã sớm ướt mồ hôi giờ phút này quá lạnh, lạnh khiến cả
người hắn run lập cập.
“Hả?” Quân Dập Hàn nhìn hắn, giọng nói
thật “Bình tĩnh thân thiết” hỏi: “Đánh mất lúc nào? Sao đánh mất? Đệ nói thật cho bổn Vương nghe một chút.”
Sở Hoan nhắm mắt nói lại
chuyện từ đầu đến cuối, cuối cùng không chịu nổi áp lực trong lòng,
giọng nói nức nở: “Tam ca, đệ thật sự không cố ý.”
“Sở Hoan, bây
giờ đệ đúng là càng lúc càng có khả năng.” Quân Dập Hàn chống mép bàn
đứng dậy ho khan một cái, bước thong thả đến bên cạnh Sở Hoan, từ trên
cao nhìn xuống, “Chuyện cho tới bây giờ, nói không cố ý hay không còn có ý nghĩa sao. Nếu có nghĩ phương pháp giải quyết vấn đề, quỳ gối khóc ở
đây có tác dụng gì?”
Sở Hoan giơ tay áo lau nước mắt, ánh mắt long lanh như nước tha thiết nhìn Quân Dập Hàn, “Cho nên đệ tìm đến tam ca rồi.”
“...”
Sau khi Sở Hoan đi, Quân Dập Hàn kêu Bạch Ưng vào thư phòng.
“Tứ điện hạ bắt Vương phi đi là hành vi tình cờ cũng không có bất kỳ người
nào sớm biết, đối phương lại thần không biết quỷ không hay mang Vương
phi từ trong tay tứ điện hạ đi, hơn nữa biết thân phận của Vương phi đưa ra yêu cầu này, chẳng lẽ...” Chân mày Bạch Ưng nhíu sâu nhìn về phía
Quân Dập Hàn không rõ nét mặt, “Là người kia bố trí?” Trong Vương phủ và chung quanh không hề thiếu cơ sở ngầm của người kia, Vương phi bị bắt
đi, dĩ nhiên người kia sẽ biết trước tiên, cũng lợi dụng chuyện này tiến hành bố trí kín đáo chặt chẽ.
“Cho dù là người nào...” Tròng mắt Quân Dập Hàn chuyển lạnh, “Bổn Vương tất nhiên phải đích thân lên núi cứu Vương phi.”
“Vương gia?” Trong giọng nói của Bạch Ưng tràn đầy lo lắng.
Quân Dập Hàn lạnh lùng cười một tiếng, “Đây không phải là mục đích người nọ
sắp xếp tuồng vui này sao? Hoặc khảo nghiệm thương tổn của bổn Vương,
hoặc khảo nghiệm tình cảm của bổn Vương với Vương phi, hoặc cả hai đều
có, xem kẻ chủ mưu màn này là ai, nếu như thế, bổn Vương muốn tự mình
phối hợp với hắn diễn xuất hết cảnh này, để cho hắn có một kết quả vừa
lòng mới đúng.” Hắn nhìn ánh trăng lành lạnh dưới bầu trời đêm xuyên qua cửa sổ, đáy mắt như có lo lắng mơ hồ, “Ngươi gọi Hắc Long về, để cho
hắn không cần về Vương phủ mà lên thẳng đỉnh núi, nếu ngày mai Vương phi có gì bất trắc, nhất định phải cứu nàng xuống. Trừ việc đó ra, không
cho phép hành động thiếu suy nghĩ.”
“Nhưng Vương gia, nếu gọi Hắc Long về, vậy bên kia...”
“Lấy Vương phi làm trọng.” giọng Quân Dập Hàn chân thật đáng tin, “Về phần
bên kia...” Hắn khẽ dừng lại, “Tạm thời phái người khác đi trước, người
nọ cẩn thận, người phái đi lưu tâm một chút.”
Bạch Ưng nhìn bóng lưng kiêu ngạo hơi cô đơn này, trong mắt có sầu lo mơ hồ, nhưng cuối cùng lĩnh mệnh lui ra ngoài.
Quân Dập Hàn đóng cửa sổ lại ngồi trước thư án, cầm văn kiện mật thám tử đưa tới tiếp tục thẩm duyệt, nhưng suy nghĩ lại chệch đi hướng khác, vốn
hôm nay không thấy nàng, hắn cho rằng nàng vì chuyện tối hôm qua mà e lệ không dám gặp hắn, nhưng hắn lại quên nàng là nữ tử không tầm thường,
xấu hổ cũng đánh không lại ý nghĩ sớm thấy hắn chết đi của nàng, vì vậy
sao lại vì chuyện nhỏ như thế mà trốn tránh không gặp hắn.
Chẳng
biết tại sao, nghĩ đến hai lần kịp thời tiếp xúc thân mật tối qua với
nàng chỉ là chuyện nhỏ, nhưng trong lòng hắn lại dâng lên chút tức giận.
Ánh nến sáng ngời chiếu lên khuôn mặt dần tối tăm của hắn, cuối cùng hắn
cất văn kiện mật trong tay, đứng dậy mở cửa sổ ra lần nữa, mặc cho gió
đêm lạnh thấm vào thổi tan phiền não trong lòng hắn.
Hôm sau, dưới chân núi Thương Thúy, Sở Hoan rối rắm nói với Quân Dập Hàn: “Tam ca, huynh thật sự muốn đi lên sao?”
Nếu đi tới giữa sườn núi phải trình diện ở điện Diêm Vương thì làm thế nào? Nếu chống đỡ đi lên rồi bị đối phương đánh chết thì làm thế nào? Ngay
cả trước kia tam ca là một người vô địch dũng mãnh phi thường, nhưng bây giờ chẳng qua chỉ là con ma bệnh hộc máu, cái này gọi là sao không thể
không lắng. Nhưng nếu tam ca không đi lên, vậy con khỉ gầy sẽ xui xẻo.
Ôi, nghĩ tới nghĩ lui đều do hắn. Sở Hoan khó có được trong lòng rất tự
trách.
“Nếu không đệ đi?” Quan Hạo Lê lạnh lùng liếc nhìn về phía hắn.
“Đệ đi hắn không thả người.” Sở Hoan uất ức, tròng mắt đen nhánh xoay tròn, rồi đột nhiên mừng rỡ, “A, nếu không thật để đệ đi, tìm tấm mặt nạ da
người đeo lên giả làm tam ca lên núi, như vậy tam ca không cần mệt nhọc, đệ có thể cứu con khỉ ra ngoài, đây quả thực là một kế tuyệt diệu, một
hòn đá hạ hai con chim, tam ca, không phải đệ rất thông minh sao.” Hắn
đắm chìm trong kế sách của mình, nói rất hưng phấn kích động, ngước mắt
lại thấy Quân Dập Hàn âm trầm theo dõi hắn.
“Đệ vừa gọi Vương phi của bổn Vương là gì?” Giọng hắn lạnh lẽo.
“Con khỉ... Ha ha, tam tẩu.” Sở Hoan nuốt một ngụm nước bọt, lặng lẽ lui về
sau hai bước, nói sang chuyện khác, “Tam ca cảm thấy kế sách của đệ như
thế nào?”
“Đệ làm như đầu óc người đó cũng bị đụng giống như đệ?” Quân Dập Hàn lạnh lùng nhìn hắn, “Đợi bổn Vương cứu Vương phi sau đó sẽ tính sổ với đệ.”
Sở Hoan chỉ cảm thấy trên cổ có một cơn gió mát thổi qua, co đầu rúc cổ lui về sau mấy bước, nhỏ giọng nói: “Tam ca bảo trọng nhiều hơn, nếu tam ca thật... Đệ nhất định sẽ chôn theo huynh, dĩ nhiên đệ hiểu rõ tam ca không cam lòng để đệ chôn theo. Tam ca huynh
yên tâm, ngày lễ ngày tết hàng năm về sau, đệ nhất định sẽ đốt thêm vàng bạc của cải và hoa cho huynh.”
“... Nếu như thế, vậy làm phiền
Sở Hoan đi về trước sao trăm lần vãng sinh chú dự sẵn cho ta.” Quân Dập
Hàn lạnh lùng nói xong, cũng không thèm nhìn sắc mặt xám tro của hắn,
kéo thân thể “Lung la lung lay” đi lên núi.
Đường núi gập ghềnh
bất tiện, Quân Dập Hàn phun máu đến mười lần, vừa đi vừa nghỉ, sau khi
tốn năm sáu canh giờ, rốt cuộc trút ra hơi thở cuối cùng trước khi lên
đỉnh núi.
“Hàn Vương quả thật đúng giờ.” Trong ánh nắng chiều rực rỡ, nàng vẫn bộ áo trắng khom gối chống tay nằm nghiêng ở nóc phòng như hôm qua.
- Quyển 1 - Chương 1: Phụng chỉ thành hôn
- Quyển 2 - Chương 1: Khởi binh
- Quyển 3 - Chương 1-1: Độc chết đáng đời 1
- Quyển 3 - Chương 1-2: Độc chết đáng đời 2
- Quyển 1 - Chương 2: Muốn cự tuyệt lại ra vẻ mời chào
- Quyển 2 - Chương 2: Bóng dáng của hắn
- Quyển 3 - Chương 2: Vô liêm sỉ
- Quyển 1 - Chương 3: Quả thật dữ dội
- Quyển 2 - Chương 3: Vung đao tự cung
- Quyển 3 - Chương 3: Thuốc không thể ăn lung tung
- Quyển 3 - Chương 3-2: Thuốc không thể ăn lung tung 2
- Quyển 1 - Chương 4: Nữ nhân giao chiến
- Quyển 2 - Chương 4: Trừng trị tiện nhân
- Quyển 3 - Chương 4: Quân hạo thiên sở hoan
- Quyển 1 - Chương 5: Trong vị chua có gai
- Quyển 2 - Chương 5: Trẫm, tình nguyện chết
- Quyển 3 - Chương 5-1: Mưu
- Quyển 3 - Chương 5-2: Mưu 2
- Quyển 3 - Chương 5-3: Mưu 3
- Quyển 1 - Chương 6: Không thích con khỉ
- Quyển 2 - Chương 6: Trở lại quen biết ban đầu
- Quyển 3 - Chương 6: Mưu 2
- Quyển 1 - Chương 7: Sao còn chưa chết đi
- Quyển 2 - Chương 7: Tay không bắt sói trắng
- Quyển 3 - Chương 7-1: Lòng hắn thương nàng
- Quyển 3 - Chương 7-2: Lòng hắn thương nàng 2
- Quyển 3 - Chương 7-3: Lòng hắn thương nàng 3
- Quyển 3 - Chương 7-4: Lòng hắn thương nàng 4
- Quyển 1 - Chương 8: Động xuân tâm
- Quyển 2 - Chương 8: Noãn Bảo
- Quyển 3 - Chương 8: Tên lưu manh này 1
- Quyển 3 - Chương 8-2: Tên lưu manh này 2
- Quyển 3 - Chương 8-3: Tên lưu manh này 3
- Quyển 3 - Chương 8-4: Tên lưu manh này 4
- Quyển 1 - Chương 9: Tiểu bá vương ở kinh thành
- Quyển 2 - Chương 9: Chân dài to của Quân Dập Hàn
- Quyển 3 - Chương 9: Mưu 3
- Quyển 3 - Chương 9-2: Mưu 3
- Quyển 3 - Chương 9-3: Mưu 3 (tt)
- Quyển 3 - Chương 9-4: Mưu 3 (tt)
- Quyển 1 - Chương 10: Vậy mà không ngã
- Quyển 2 - Chương 10: Yêu thương không giới hạn
- Quyển 3 - Chương 10: Ngươi cũng có ngày này
- Quyển 3 - Chương 10-2: Ngươi cũng có ngày này 2
- Quyển 3 - Chương 10-3: Ngươi cũng có ngày này 3
- Quyển 1 - Chương 11: Tha du bình
- Quyển 2 - Chương 11: Hôn trộm
- Quyển 3 - Chương 11-1: Không bao giờ tha thứ 1
- Quyển 3 - Chương 11-2: Không bao giờ tha thứ 2
- Quyển 3 - Chương 11-3: Không bao giờ tha thứ 3
- Quyển 1 - Chương 12: Sớm lên chốn cực nhạc
- Quyển 3 - Chương 12: Gặp nhau không bằng không gặp
- Quyển 3 - Chương 12: Cứu
- Quyển 1 - Chương 13: Áp lực và phản áp lực
- Quyển 2 - Chương 13-1
- Quyển 3 - Chương 13-1: Chẳng qua chỉ định gieo họa
- Quyển 2 - Chương 13-2
- Quyển 3 - Chương 13-2: Chẳng qua chỉ định gieo họa 2
- Quyển 1 - Chương 14: Vi phu đa tạ phu nhân
- Quyển 2 - Chương 14: Ngọt ngào dày vò
- Quyển 3 - Chương 14: Quá không biết xấu hổ (1)
- Quyển 1 - Chương 15: Thái hậu triệu kiến
- Quyển 2 - Chương 15: Thế giới của nàng thiên đường của ta
- Quyển 3 - Chương 15: Quá không biết xấu hổ (2)
- Quyển 1 - Chương 16: Có lẽ có
- Quyển 2 - Chương 16
- Quyển 3 - Chương 16: Quá không biết xấu hổ (3)
- Quyển 1 - Chương 17: Hộc máu hôn mê
- Quyển 2 - Chương 17: Thiêu đốt đi, chim lửa
- Quyển 3 - Chương 17: Quá không biết xấu hổ (4)
- Quyển 1 - Chương 18: Trộm chiếm tiện nghi
- Quyển 3 - Chương 18: Quá không biết xấu hổ (5)
- Quyển 2 - Chương 18-1: Công thành (1)
- Quyển 2 - Chương 18-2: Công thành (2)
- Quyển 2 - Chương 18-3: Công thành (3)
- Quyển 1 - Chương 19: Bắt cóc
- Quyển 2 - Chương 19: Mưu trí vô song phúc hắc vô sỉ
- Quyển 3 - Chương 19: Quá không biết xấu hổ (6)
- Quyển 1 - Chương 20: Yêu nghiệt trong núi
- Quyển 2 - Chương 20: Hưu thê
- Quyển 3 - Chương 20: Quá không biết xấu hổ (7)
- Quyển 1 - Chương 21: Đen ăn đen
- Quyển 2 - Chương 21: Yêu một người
- Quyển 3 - Chương 21: Đại kết cục (thượng 1)
- Quyển 1 - Chương 22: Lấy vương phi làm trọng
- Quyển 2 - Chương 22: Yêu và trách nhiệm
- Quyển 3 - Chương 22: Đại kết cục (thượng 2)
- Quyển 1 - Chương 23: Lấy mạng đổi mạng
- Quyển 2 - Chương 23: Rốt cuộc xuất hiện
- Quyển 3 - Chương 23: Đại kết cục (thượng 3)
- Quyển 1 - Chương 24: Vương gia hoăng (đoạn ngắn 1)
- Quyển 2 - Chương 24: Hôn sau khi say
- Quyển 3 - Chương 24: Đại kết cục (thượng 4)
- Quyển 1 - Chương 25: Trúng chiêu
- Quyển 2 - Chương 25: Nước phù sa không chảy ruộng người ngoài
- Quyển 3 - Chương 25: Đại kết cục (thượng 5)
- Quyển 1 - Chương 26: Cố ý hành hạ
- Quyển 2 - Chương 26: Sức sống
- Quyển 3 - Chương 26: Đại kết cục (trung 1)
- Quyển 1 - Chương 27: Khoảnh khắc mềm mại
- Quyển 2 - Chương 27: Ngày tốt cảnh đẹp
- Quyển 3 - Chương 27: Đại kết cục (trung 2)
- Quyển 1 - Chương 28: Chỉ có thể thuộc về ta
- Quyển 2 - Chương 28: Mạnh đến làm cho người ta can đảm
- Quyển 3 - Chương 28: Đại kết cục (hạ 1)
- Quyển 1 - Chương 29: Cấp tốc về cung
- Quyển 2 - Chương 29: Hôn sự
- Quyển 3 - Chương 29: Đại kết cục (hạ 2)
- Quyển 2 - Chương 30: Rơi vực
- Quyển 3 - Chương 30: Đại kết cục (hạ 3)
- Quyển 1 - Chương 31: Vậy thì ôm đi
- Quyển 2 - Chương 31: Cạm bẫy
- Quyển 3 - Chương 31: Đại kết cục (hạ 4)
- Quyển 1 - Chương 32: Đánh cuộc
- Quyển 3 - Chương 32: Đại kết cục (hạ 5)
- Quyển 2 - Chương 32-1: Giận đến hộc máu (1)
- Quyển 2 - Chương 32-2: Giận đến hộc máu (2)
- Quyển 1 - Chương 33: Tìm tai vạ
- Quyển 3 - Chương 33: Đại kết cục (hạ 6)
- Quyển 2 - Chương 33-1: Không được, điềm đại hung (1)
- Quyển 2 - Chương 33-2: Không được, điềm đại hung (2)
- Quyển 1 - Chương 34: Châm kim ổn định mà hung ác
- Quyển 3 - Chương 34: Đại kết cục (hạ 7)
- Quyển 2 - Chương 34-1: Nàng là ấm áp của hắn (1)
- Quyển 2 - Chương 34-2: Nàng là ấm áp của hắn (2)
- Quyển 1 - Chương 35: Lẻn vào phòng như thế nào
- Quyển 2 - Chương 35: Hủy diệt
- Quyển 3 - Chương 35: Đại kết cục (hạ 8)
- Quyển 1 - Chương 36: Gian trá giảo hoạt
- Quyển 2 - Chương 36: Trái đào cũng có thể ra chiến trường
- Quyển 3 - Chương 36: Đại kết cục (hạ 9)
- Quyển 1 - Chương 37: Nhịn đến cực hạn
- Quyển 3 - Chương 37: Đại kết cục (hạ 10)
- Quyển 2 - Chương 37-1: Cuộc chiến ở Mang Sơn
- Quyển 2 - Chương 37-2: Cuộc chiến ở Mang Sơn (2)
- Quyển 1 - Chương 38: Giận
- Quyển 2 - Chương 38: Người thiên hạ gặp được là giết
- Quyển 3 - Chương 38: Đại kết cục (hạ 11)
- Quyển 3 - Chương 39: Đại kết cục (hạ 12)
- Quyển 2 - Chương 39-1: Có ý tứ với Các chủ
- Quyển 2 - Chương 39-2: Có ý tứ với các chủ (2)
- Quyển 1 - Chương 40: Thật thật giả giả
- Quyển 3 - Chương 40: Đại kết cục (hạ 13)
- Quyển 2 - Chương 40-1: Dày vò ngọt ngào (1)
- Quyển 2 - Chương 40-2: Nàng phi lười có độc (2)
- Quyển 1 - Chương 41: Hàn Vương cho mời
- Quyển 2 - Chương 41: Không ngờ là ngươi (1)
- Quyển 3 - Chương 41: Kết thúc
- Quyển 2 - Chương 41-2: Không ngờ là ngươi (2)
- Quyển 1 - Chương 42: Giết người diệt khẩu
- Quyển 2 - Chương 42-1: Cuối cùng có chỗ theo
- Quyển 2 - Chương 42-2: Cuối cùng có chỗ theo (2)
- Quyển 1 - Chương 43: Dựa thế Hàn Vương
- Quyển 2 - Chương 43: Ta là nam nhân của nàng (1)
- Quyển 2 - Chương 43-2: Ta là nam nhân của nàng (2)
- Quyển 2 - Chương 44-1: Vương phi là nữ nhân đanh đá
- Quyển 2 - Chương 44-2: Vương phi là nữ nhân đanh đá (2)
- Quyển 1 - Chương 45: Cứu người
- Quyển 2 - Chương 45: Ngươi chính là kẻ ngốc (1)
- Quyển 2 - Chương 45-2: Ngươi chính là kẻ ngốc (2)
- Quyển 1 - Chương 46: Tất cả đều không cần nói
- Quyển 2 - Chương 46: Lang tình lang ý
- Quyển 1 - Chương 47: Trả lại Vương phi
- Quyển 2 - Chương 47-1: Sở Hoan làm người ta buồn rầu
- Quyển 2 - Chương 47-2: Sở Hoan làm người ta buồn rầu (2)
- Quyển 2 - Chương 47-3: Sở Hoan làm người ta buồn rầu (3)
- Quyển 1 - Chương 48: U cư * tàng kiều
- Quyển 2 - Chương 48: Sự xuất hiện của nàng
- Quyển 1 - Chương 49: Nhiễu loạn tâm thần
- Quyển 2 - Chương 49: Nụ hôn tương tư
- Quyển 1 - Chương 50: Một tên cũng không để lại
- Quyển 2 - Chương 50: Hắn là đường sinh mệnh của ta
- Quyển 2 - Chương 50-2: Hắn là đường sinh mệnh của ta 2
- Quyển 1 - Chương 51: Thu ngươi làm tiểu thiếp
- Quyển 2 - Chương 51-1: Vương gia rất keo kiệt (1)
- Quyển 2 - Chương 51-2: Vương gia rất keo kiệt 2
- Quyển 1 - Chương 52: Đơn giản thô bạo
- Quyển 2 - Chương 52: Thần phục
- Quyển 1 - Chương 53: Khuôn mặt cực kỳ kinh khủng
- Quyển 2 - Chương 53: Sinh hài tử cho bổn Vương
- Quyển 2 - Chương 54: Ác chỉnh lão yêu bà
- Quyển 1 - Chương 55: Nụ hôn nóng bỏng triền miên
- Quyển 2 - Chương 55-1: Lão tử không có hứng thú với ngươi 1
- Quyển 2 - Chương 55-2: Lão tử không có hứng thú với ngươi 2
- Quyển 1 - Chương 56: Ngâm suối nước nóng
- Quyển 2 - Chương 56: Các chủ thật hài hước
- Quyển 1 - Chương 57: Thú tâm bại hoại
- Quyển 2 - Chương 57: Từ chối đại hôn
- Quyển 1 - Chương 58: Lại cầm ống tay áo
- Quyển 2 - Chương 58: May mắn của cuộc đời này
- Quyển 1 - Chương 59: Người đi đường a Tam
- Quyển 2 - Chương 59: Vui mừng lại xót xa
- Quyển 1 - Chương 60: Cục gạch
- Quyển 2 - Chương 60: Đây là địa bàn của ta
- Quyển 1 - Chương 61: Ký lai chi tắc an chi
- Quyển 2 - Chương 61: Có chàng thật tốt
- Quyển 1 - Chương 62: Là phúc hay họa
- Quyển 2 - Chương 62: Cầu hôn 1
- Quyển 2 - Chương 62-2: Cầu hôn 2
- Quyển 1 - Chương 63: Bầy sói bao vây tấn công
- Quyển 2 - Chương 63-1: Cuối quyển hai
- Quyển 2 - Chương 63-2: Cuối quyển hai 2
- Quyển 2 - Chương 63-3: Cuối quyển hai 3
- Quyển 1 - Chương 64: Nhất kích tất sát
- Quyển 1 - Chương 65: Lệnh đuổi khách
- Quyển 1 - Chương 66: Một chén canh hai người nếm
- Quyển 1 - Chương 67: Tâm loạn
- Quyển 1 - Chương 68: Phó cô nương ngực lớn
- Quyển 1 - Chương 69-1: Giận hôn (1)
- Quyển 1 - Chương 69-2: Giận hôn (2)
- Quyển 1 - Chương 69-3: Giận hôn (3)
- Quyển 1 - Chương 69-4: Giận hôn (4)
- Quyển 1 - Chương 70-1: Chỉ một mình nàng
- Quyển 1 - Chương 70-2: Chỉ một mình nàng (2)
- Quyển 1 - Chương 70-3: Chỉ một mình nàng (3)
- Quyển 1 - Chương 71-1: Độc miệng không ai bằng (1)
- Quyển 1 - Chương 71-2: Độc miệng không ai bằng(2)
- Quyển 1 - Chương 72-1: Cảnh xuân nhàn nhạt vẽ chân mày (1)
- Quyển 1 - Chương 72-2: Cảnh xuân nhàn nhạt vẽ chân mày (2)
- Quyển 1 - Chương 73-1: Ta làm phu quân tốt không
- Quyển 1 - Chương 73-2: Ta làm phu quân tốt không (2)
- Quyển 1 - Chương 74-1: Hạ độc (1)
- Quyển 1 - Chương 74-2: Hạ độc (2)
- Quyển 1 - Chương 75-1: Gặp nhau
- Quyển 1 - Chương 76-1: Nữ nhân của hắn
- Quyển 1 - Chương 76-2: Nữ nhân của hắn (2)
- Quyển 1 - Chương 77-1: Nhịn lâu sẽ chết ngộp
- Quyển 1 - Chương 77-2: Nhịn lâu sẽ chết ngộp (2)
- Quyển 1 - Chương 78-2: Nam nhân hạnh phúc nhất (2)
- Quyển 1 - Chương 79-1: Nàng ghen tỵ
- Quyển 1 - Chương 79-2: Nàng ghen tỵ (2)
- Quyển 1 - Chương 80-1: Thẹn thùng
- Quyển 1 - Chương 80-2: Thẹn thùng (2)
- Quyển 1 - Chương 81: Chua hay là ngọt
- Quyển 1 - Chương 82-1: Vương gia, thật sự rất tổn thương dạ dày (1)
- Quyển 1 - Chương 82-2: Vương gia, thật sự rất tổn thương dạ dày (2)
- Quyển 1 - Chương 83-1: Đuổi giết (1)
- Quyển 1 - Chương 83-2: Đuổi giết (2)
- Quyển 1 - Chương 84-1: Thử để cho chàng đi vào trong lòng
- Quyển 1 - Chương 84-2: Thử để cho chàng đi vào trong lòng
- Quyển 1 - Chương 85-1: Phải gả thì gả cho Vương gia (1)
- Quyển 1 - Chương 85-2: Phải gả thì gả cho Vương gia (2)
- Quyển 1 - Chương 86: Hoàng đấu với Vương
- Quyển 1 - Chương 87: Trục xuất khỏi Vương phủ
- Quyển 1 - Chương 87-2: Trục xuất khỏi Vương phủ (2)
- Quyển 1 - Chương 88-1: Bá đạo
- Quyển 1 - Chương 88-2: Bá đạo (2)
- Quyển 1 - Chương 89: Nữ Vương đánh phu quân
- Quyển 1 - Chương 90: Quá trình bộc lộ tâm tình
- Quyển 1 - Chương 90-2: Quá trình bộc lộ tâm tình (2)
- Quyển 1 - Chương 91-1: Nguy cơ giấu giếm (1)
- Quyển 1 - Chương 91-2: Nguy cơ giấu giếm (2)
- Quyển 1 - Chương 92-1: Đời này kiếp này chỉ một người (1)
- Quyển 1 - Chương 92-2: Đời này kiếp này chỉ một người (2)
- Quyển 1 - Chương 93: Cuối cùng được hạnh phúc
- Quyển 1 - Chương 94: Lựa chọn làm sao
- Quyển 1 - Chương 95: Hưu Vương gia gả Hoàng thượng
- Quyển 1 - Chương 96: Cứu giúp (1)
- Quyển 1 - Chương 96-2: Cứu giúp (2)
- Quyển 1 - Chương 97: Ngọc nát đá tan
- Quyển 1 - Chương 98: Đừng để cho vi phu chờ lâu
- Quyển 1 - Chương 99-1: Hạnh phúc kèm theo tuyệt vọng (1)
- Quyển 1 - Chương 99-2: Hạnh phúc kèm theo tuyệt vọng (2)
- Quyển 1 - Chương 100: Cùng quân một đời khỏe mạnh
- Quyển 1 - Chương 101: Vào cung
- Quyển 1 - Chương 102: Một quyển cuối cùng (thượng)
- Quyển 1 - Chương 103-1: Một quyển cuối cùng (hạ)
- Quyển 1 - Chương 103-2: Một quyển cuối cùng (hạ) (2)
Nàng Phi Lười Có Độc
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.