Thời gian không có Quân Dập Hàn dường như không có gì không bình thường với Ôn Noãn, phảng phất nhớ lại năm tháng ở phủ Tướng quân, chỉ thỉnh thoảng một người dùng cơm giờ cảm thấy vô cùng thanh tĩnh, trừ đó ra cuộc sống vẫn tuyệt vời như lúc ban đầu, đương nhiên, nhàn hạ không có việc gì thì nàng vẫn suy nghĩ một chút rốt cuộc thì Quân Dập Hàn có nửa đường quy thiên như nàng mong muốn hay không.
Ngày hôm đó mặt trời vừa mọc, nàng ăn xong điểm tâm chuẩn bị nghỉ ngơi một lát thì thấy một bóng người lộ liễu leo tường mà vào, sau khi thoải mái gỡ vạt áo bào nhét bên hông vỗ vỗ thì tùy ý nghênh ngang đi về phía nàng, nét mặt hơi kiêu căng tự mãn.
Sở Hoan, mấy ngày tốt đẹp này không thấy hắn, Quân Dập Hàn vừa mới đi khỏi không tới hai ngày hắn đã leo tường đến Vương phủ, chẳng lẽ thừa dịp Quân Dập Hàn không ở đây đến tìm nàng gây phiền toái? Ôn Noãn tự suy đoán trong lòng.
“Tam ca của ta mang bệnh còn phải ra [email protected] ngoài làm việc, ngươi lại ngày ngày ở Vương phủ ăn ngon mặc đẹp ngủ ngon, ngươi không biết xấu hổ sao?” Quả nhiên, Sở Hoan vừa đi vào đã cau mày, tức giận nhìn nàng, bất bình mở miệng gắt gỏng hỏi.
“Nam nhân nuôi nữ nhân không phải là chuyện bình thường sao? Nam nhân có năng lực mới có thể cho nữ nhân của mình cuộc sống vô ưu vô lo, nam nhân không có năng lực mới khiến nữ nhân của mình bôn ba lao lực, ta càng sống thanh nhàn thư thích không phải càng chứng minh tam ca của ngươi có năng lực sao?” Nàng nói đến chỗ này, mặt hơi khiêu khích, “Chẳng lẽ trong lòng ngươi vẫn cho rằng tam ca ngươi không hề có năng lực để nữ nhân của mình sống thoải mái thư thích?”
“Nói bậy, tam ca của ta là thiên hạ vô địch anh dũng vô song, sao có thể không nuôi nổi nữ nhân của mình, coi như để huynh ấy nuôi nữ nhân cả nước cũng không có vấn đề gì.” Sở Hoan trừng mắt trả treo.
Ôn Noãn cố nén cười tán đồng khẽ gật đầu, “Đó là đương nhiên, tam ca của ngươi đã có năng lực như thế, ta đương nhiên phải ở trong phủ ăn ngon mặc đẹp ngủ ngon để xác minh năng lực của hắn, đây chính là chuyện làm hắn rạng rỡ, nếu như thế, tại sao ta phải cảm thấy xấu hổ?”
“Ngươi!” Sở Hoan tức giận chỉ tay về phía nàng, bị nàng làm nghẹn họng không nói ra lời.
“Huống chi.” Nàng đẩy ngón tay Sở Hoan ra, đứng lên hơi cúi người trừng mắt lớn mắt nhỏ với hắn, “Nếu ngươi thật sự thấy bất bình cho tam ca của ngươi thì nên đi tìm Hoàng thượng phân xử, hỏi hắn vì sao để tam ca của ngươi mang b ệnh đi xử lý công vụ mới đúng?” Nói xong nàng đưa tay vuốt đầu hắn, dùng giọng bề trên nhắc nhở, “Tiểu hài tử làm việc phải túm lấy điểm chính chủ yếu mâu thuẫn của vấn đề, như vậy mới có thể không đi đường vòng.”
Sở Hoan hung dữ túm lấy tay trên đầu như bắt hụt, nhe răng trợn mắt nói, “Đừng đụng vào đầu gia, đụng nữa cẩn thận gia chém ngươi.” Hắn vừa dứt lời, thấy Ôn Noãn cười như không cười nhìn hắn, hắn biết lời này cũng quá lớn, nhanh chóng chuyển đề tài nói, “Việc này không trách được nhị ca, là tam ca chủ động yêu cầu chia sẻ sự vụ đi Giang Hoài thay nhị ca.”
“Chủ động?” Ôn Noãn hơi nghi hoặc.
“Đúng vậy, tam ca ngay cả mang bệnh vẫn lo lắng sự vụ trong triều, không giống ngươi.” Trong đầu Sở Hoan đột nhiên nhảy lên luận điệu hoang đường vừa rồi của Ôn Noãn, nhanh chóng ngậm miệng không nói nữa.
“Giống ta cái gì?” Ôn Noãn cười như không cười, trong lòng lại đang suy tính tại sao Quân Dập Hàn ốm yếu như thế còn chủ động yêu cầu đi Giang Hoài, là thật sự mang bệnh còn không bỏ xuống được sự vụ trong triều, hay có liên quan đến quyền lợi? Có liên quan gì đến Thái hậu? Hay có liên quan đến Hoàng thượng?
TruyenLau
“Này, ngươi đang nghĩ gì?” Sở Hoan sắp bị nàng vò tóc rối bù, nhìn nàng thất thần, chịu hết nổi xụ mặt hỏi.
“Nhớ tam ca của ngươi.” Ôn Noãn không di@en*dyan(lee^qu.donnn) cần nghĩ ngợi trả lời.
“Hừ, biết ngay nữ nhân như ngươi không hề không mến mộ tam ca ta.” Sở Hoan hừ hừ liếc nhìn Ôn Noãn, nhưng nghe nàng nói nhớ tam ca của hắn, trong nháy mắt thái độ hòa hoãn không ít.
Ôn Noãn không muốn so đo nhiều với hắn, trong lòng ngẫm nghĩ, lại nghĩ Quân Dập Hàn đi Giang Hoài rốt cuộc nguyên nhân là gì, có mục đích gì có liên quan gì tới nàng đâu? Nàng chỉ mong chờ hắn chết để nàng ôm tài sản của hắn là được rồi.
Nghĩ thông suốt rồi, xương cốt nàng mệt mỏi, vừa định nằm xuống ngủ, để Sở Hoan chán ngán này đừng ảnh hưởng đến nàng nghỉ ngơi, lại nghe hắn hắng giọng hơi không được tự nhiên nói: “Này, đói chưa, Liễu gia mới mở tửu lâu lớn nhất toàn Kinh thành ở thành Bắc, gia mời ngươi ăn cơm.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Hả?” Ôn Noãn che miệng ngáp được một nửa dừng lại, hơi không chắc chắn nhìn hắn nói, “Ngươi vừa nói gì?”
“Gia nói mời ngươi ăn cơm, còn không nhanh chóng đi thay đổi quần áo xinh đẹp để tránh làm mất mặt mũi tam ca của ta.” Cổ Sở Hoan hơi đỏ, la ầm lên.
“Ăn cơm?” Ôn Noãn hơi hoài nghi sờ sờ trán hắn, chần chừ nói, “Hài tử, có phải ngươi tức giận đến cháy hỏng đầu óc không? Cũng không phải rất nóng.” Nàng phát hiện mình hơi không theo kịp tiết tấu của hài tử này, sao hắn có thể từ tức giận nặng nề trợn trừng mắt với nàng trực tiếp chuyển sang mời nàng ăn cơm?
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Ngươi mới cháy hỏng đầu óc.” Đỏ ửng trên cổ Sở Hoan tràn ra lên trên khuôn mặt nõn nà, trong thoáng chốc đỏ rực như trái đào mật chín mọng mê người, mà đôi môi đầy đặn lại phun ra lời hoàn toàn lưu manh vô lại, “Gia cho ngươi thời gian mười phút chuẩn bị, nếu vượt quá thời gian đó thì gia sai người thả mười con chó dữ ra ngoài tường sủa loạn, xem ngươi còn ngủ như thế nào.”
Uy h**p này... Rất khác biệt nhưng rất có ích!
Ôn Noãn nhìn dáng vẻ xinh đẹp của hắn sắp vì thẹn mà hóa thành giận, cố nén cười, như hắn mong muốn xoay người vào phòng, hật ra hắn mời nàng ăn cơm, nàng vẫn có thể nhìn ra một hai từ dieenndkdan/leeequhydonnn trên vẻ mặt nơi né tránh, không được tự nhiên kia, nghĩ đến đúng là lần trước hại nàng “Mất tích”, cảm thấy áy náy muốn nói lời xin lỗi, nhưng từ nhỏ lại được mọi người cưng chiều nâng lên cao vời vợi, không biết giãy bày xin lỗi như thế nào, lại không cúi mặt mở miệng không ra, lúc này mới dùng phương thức che giấu cao ngạo nhưng không được tự nhiên đến xin lỗi nàng, nhưng dáng vẻ không được tự nhiên của hài tử này ngược lại thật đáng yêu, khiến cho nàng nhìn không nhịn được muốn trêu chọc hắn.
Chỉ trong thời gian Sở Hoan dẩu môi cúi đầu đá hai cục đá, đã thấy Ôn Noãn đi từ trong phòng ra, mà vẫn mặc bộ quần áo vừa rồi, chân mày hắn nhíu lại đang chuẩn bị nổi giận, nhưng lại thấy trên mặt nàng che một tầng lụa trắng, hơi khó hiểu hỏi: “Ngươi che mặt làm cái gì?” Lại bỗng nhận ra nói tiếp, “Ngươi cuối cùng biết dung mạo mình không được tốt, biết cách che đậy?”
...
Ôn Noãn cảm thấy thật sự không có cách nào khơi thông với người Quân gia, nàng làm thế này chỉ đề phòng chuyện chưa xảy ra mà thôi, dù sao nơi này là Kinh thành, là địa bàn của Quân Hạo Thiên, nơi công chúng trường hợp lắm thầy nhiều ma vẫn cẩn thận làm đầu, trước đây nàng không biết Doãn Thiên chính là Quân Hạo Thiên thì thôi đi, bây giờ nếu biết rồi sao có thể không có chút ý thức nguy cơ, nhưng những thứ này... Không cần phải giải thích cho tiểu quỷ này.
“Vương gia, bên Miêu Cương truyền tin tức đến.” Bạch Ưng gỡ tờ giấy nhỏ trên chân bồ câu đưa cho Quân Dập Hàn.
Quân Dập Hàn mở ra liếc nhìn, trong mắt sắc thoáng hiện lên màn sương lạnh, đầu ngón tay khẽ vân vê hóa thành bụi bặm, tiếng hắn như phá băng mà ra, “Phái toàn bộ người lùng bắt tuyết ly thắt cổ đốt thi thể, một tên cũng không để lại.”
- Quyển 1 - Chương 1: Phụng chỉ thành hôn
- Quyển 2 - Chương 1: Khởi binh
- Quyển 3 - Chương 1-1: Độc chết đáng đời 1
- Quyển 3 - Chương 1-2: Độc chết đáng đời 2
- Quyển 1 - Chương 2: Muốn cự tuyệt lại ra vẻ mời chào
- Quyển 2 - Chương 2: Bóng dáng của hắn
- Quyển 3 - Chương 2: Vô liêm sỉ
- Quyển 1 - Chương 3: Quả thật dữ dội
- Quyển 2 - Chương 3: Vung đao tự cung
- Quyển 3 - Chương 3: Thuốc không thể ăn lung tung
- Quyển 3 - Chương 3-2: Thuốc không thể ăn lung tung 2
- Quyển 1 - Chương 4: Nữ nhân giao chiến
- Quyển 2 - Chương 4: Trừng trị tiện nhân
- Quyển 3 - Chương 4: Quân hạo thiên sở hoan
- Quyển 1 - Chương 5: Trong vị chua có gai
- Quyển 2 - Chương 5: Trẫm, tình nguyện chết
- Quyển 3 - Chương 5-1: Mưu
- Quyển 3 - Chương 5-2: Mưu 2
- Quyển 3 - Chương 5-3: Mưu 3
- Quyển 1 - Chương 6: Không thích con khỉ
- Quyển 2 - Chương 6: Trở lại quen biết ban đầu
- Quyển 3 - Chương 6: Mưu 2
- Quyển 1 - Chương 7: Sao còn chưa chết đi
- Quyển 2 - Chương 7: Tay không bắt sói trắng
- Quyển 3 - Chương 7-1: Lòng hắn thương nàng
- Quyển 3 - Chương 7-2: Lòng hắn thương nàng 2
- Quyển 3 - Chương 7-3: Lòng hắn thương nàng 3
- Quyển 3 - Chương 7-4: Lòng hắn thương nàng 4
- Quyển 1 - Chương 8: Động xuân tâm
- Quyển 2 - Chương 8: Noãn Bảo
- Quyển 3 - Chương 8: Tên lưu manh này 1
- Quyển 3 - Chương 8-2: Tên lưu manh này 2
- Quyển 3 - Chương 8-3: Tên lưu manh này 3
- Quyển 3 - Chương 8-4: Tên lưu manh này 4
- Quyển 1 - Chương 9: Tiểu bá vương ở kinh thành
- Quyển 2 - Chương 9: Chân dài to của Quân Dập Hàn
- Quyển 3 - Chương 9: Mưu 3
- Quyển 3 - Chương 9-2: Mưu 3
- Quyển 3 - Chương 9-3: Mưu 3 (tt)
- Quyển 3 - Chương 9-4: Mưu 3 (tt)
- Quyển 1 - Chương 10: Vậy mà không ngã
- Quyển 2 - Chương 10: Yêu thương không giới hạn
- Quyển 3 - Chương 10: Ngươi cũng có ngày này
- Quyển 3 - Chương 10-2: Ngươi cũng có ngày này 2
- Quyển 3 - Chương 10-3: Ngươi cũng có ngày này 3
- Quyển 1 - Chương 11: Tha du bình
- Quyển 2 - Chương 11: Hôn trộm
- Quyển 3 - Chương 11-1: Không bao giờ tha thứ 1
- Quyển 3 - Chương 11-2: Không bao giờ tha thứ 2
- Quyển 3 - Chương 11-3: Không bao giờ tha thứ 3
- Quyển 1 - Chương 12: Sớm lên chốn cực nhạc
- Quyển 3 - Chương 12: Gặp nhau không bằng không gặp
- Quyển 3 - Chương 12: Cứu
- Quyển 1 - Chương 13: Áp lực và phản áp lực
- Quyển 2 - Chương 13-1
- Quyển 3 - Chương 13-1: Chẳng qua chỉ định gieo họa
- Quyển 2 - Chương 13-2
- Quyển 3 - Chương 13-2: Chẳng qua chỉ định gieo họa 2
- Quyển 1 - Chương 14: Vi phu đa tạ phu nhân
- Quyển 2 - Chương 14: Ngọt ngào dày vò
- Quyển 3 - Chương 14: Quá không biết xấu hổ (1)
- Quyển 1 - Chương 15: Thái hậu triệu kiến
- Quyển 2 - Chương 15: Thế giới của nàng thiên đường của ta
- Quyển 3 - Chương 15: Quá không biết xấu hổ (2)
- Quyển 1 - Chương 16: Có lẽ có
- Quyển 2 - Chương 16
- Quyển 3 - Chương 16: Quá không biết xấu hổ (3)
- Quyển 1 - Chương 17: Hộc máu hôn mê
- Quyển 2 - Chương 17: Thiêu đốt đi, chim lửa
- Quyển 3 - Chương 17: Quá không biết xấu hổ (4)
- Quyển 1 - Chương 18: Trộm chiếm tiện nghi
- Quyển 3 - Chương 18: Quá không biết xấu hổ (5)
- Quyển 2 - Chương 18-1: Công thành (1)
- Quyển 2 - Chương 18-2: Công thành (2)
- Quyển 2 - Chương 18-3: Công thành (3)
- Quyển 1 - Chương 19: Bắt cóc
- Quyển 2 - Chương 19: Mưu trí vô song phúc hắc vô sỉ
- Quyển 3 - Chương 19: Quá không biết xấu hổ (6)
- Quyển 1 - Chương 20: Yêu nghiệt trong núi
- Quyển 2 - Chương 20: Hưu thê
- Quyển 3 - Chương 20: Quá không biết xấu hổ (7)
- Quyển 1 - Chương 21: Đen ăn đen
- Quyển 2 - Chương 21: Yêu một người
- Quyển 3 - Chương 21: Đại kết cục (thượng 1)
- Quyển 1 - Chương 22: Lấy vương phi làm trọng
- Quyển 2 - Chương 22: Yêu và trách nhiệm
- Quyển 3 - Chương 22: Đại kết cục (thượng 2)
- Quyển 1 - Chương 23: Lấy mạng đổi mạng
- Quyển 2 - Chương 23: Rốt cuộc xuất hiện
- Quyển 3 - Chương 23: Đại kết cục (thượng 3)
- Quyển 1 - Chương 24: Vương gia hoăng (đoạn ngắn 1)
- Quyển 2 - Chương 24: Hôn sau khi say
- Quyển 3 - Chương 24: Đại kết cục (thượng 4)
- Quyển 1 - Chương 25: Trúng chiêu
- Quyển 2 - Chương 25: Nước phù sa không chảy ruộng người ngoài
- Quyển 3 - Chương 25: Đại kết cục (thượng 5)
- Quyển 1 - Chương 26: Cố ý hành hạ
- Quyển 2 - Chương 26: Sức sống
- Quyển 3 - Chương 26: Đại kết cục (trung 1)
- Quyển 1 - Chương 27: Khoảnh khắc mềm mại
- Quyển 2 - Chương 27: Ngày tốt cảnh đẹp
- Quyển 3 - Chương 27: Đại kết cục (trung 2)
- Quyển 1 - Chương 28: Chỉ có thể thuộc về ta
- Quyển 2 - Chương 28: Mạnh đến làm cho người ta can đảm
- Quyển 3 - Chương 28: Đại kết cục (hạ 1)
- Quyển 1 - Chương 29: Cấp tốc về cung
- Quyển 2 - Chương 29: Hôn sự
- Quyển 3 - Chương 29: Đại kết cục (hạ 2)
- Quyển 2 - Chương 30: Rơi vực
- Quyển 3 - Chương 30: Đại kết cục (hạ 3)
- Quyển 1 - Chương 31: Vậy thì ôm đi
- Quyển 2 - Chương 31: Cạm bẫy
- Quyển 3 - Chương 31: Đại kết cục (hạ 4)
- Quyển 1 - Chương 32: Đánh cuộc
- Quyển 3 - Chương 32: Đại kết cục (hạ 5)
- Quyển 2 - Chương 32-1: Giận đến hộc máu (1)
- Quyển 2 - Chương 32-2: Giận đến hộc máu (2)
- Quyển 1 - Chương 33: Tìm tai vạ
- Quyển 3 - Chương 33: Đại kết cục (hạ 6)
- Quyển 2 - Chương 33-1: Không được, điềm đại hung (1)
- Quyển 2 - Chương 33-2: Không được, điềm đại hung (2)
- Quyển 1 - Chương 34: Châm kim ổn định mà hung ác
- Quyển 3 - Chương 34: Đại kết cục (hạ 7)
- Quyển 2 - Chương 34-1: Nàng là ấm áp của hắn (1)
- Quyển 2 - Chương 34-2: Nàng là ấm áp của hắn (2)
- Quyển 1 - Chương 35: Lẻn vào phòng như thế nào
- Quyển 2 - Chương 35: Hủy diệt
- Quyển 3 - Chương 35: Đại kết cục (hạ 8)
- Quyển 1 - Chương 36: Gian trá giảo hoạt
- Quyển 2 - Chương 36: Trái đào cũng có thể ra chiến trường
- Quyển 3 - Chương 36: Đại kết cục (hạ 9)
- Quyển 1 - Chương 37: Nhịn đến cực hạn
- Quyển 3 - Chương 37: Đại kết cục (hạ 10)
- Quyển 2 - Chương 37-1: Cuộc chiến ở Mang Sơn
- Quyển 2 - Chương 37-2: Cuộc chiến ở Mang Sơn (2)
- Quyển 1 - Chương 38: Giận
- Quyển 2 - Chương 38: Người thiên hạ gặp được là giết
- Quyển 3 - Chương 38: Đại kết cục (hạ 11)
- Quyển 3 - Chương 39: Đại kết cục (hạ 12)
- Quyển 2 - Chương 39-1: Có ý tứ với Các chủ
- Quyển 2 - Chương 39-2: Có ý tứ với các chủ (2)
- Quyển 1 - Chương 40: Thật thật giả giả
- Quyển 3 - Chương 40: Đại kết cục (hạ 13)
- Quyển 2 - Chương 40-1: Dày vò ngọt ngào (1)
- Quyển 2 - Chương 40-2: Nàng phi lười có độc (2)
- Quyển 1 - Chương 41: Hàn Vương cho mời
- Quyển 2 - Chương 41: Không ngờ là ngươi (1)
- Quyển 3 - Chương 41: Kết thúc
- Quyển 2 - Chương 41-2: Không ngờ là ngươi (2)
- Quyển 1 - Chương 42: Giết người diệt khẩu
- Quyển 2 - Chương 42-1: Cuối cùng có chỗ theo
- Quyển 2 - Chương 42-2: Cuối cùng có chỗ theo (2)
- Quyển 1 - Chương 43: Dựa thế Hàn Vương
- Quyển 2 - Chương 43: Ta là nam nhân của nàng (1)
- Quyển 2 - Chương 43-2: Ta là nam nhân của nàng (2)
- Quyển 2 - Chương 44-1: Vương phi là nữ nhân đanh đá
- Quyển 2 - Chương 44-2: Vương phi là nữ nhân đanh đá (2)
- Quyển 1 - Chương 45: Cứu người
- Quyển 2 - Chương 45: Ngươi chính là kẻ ngốc (1)
- Quyển 2 - Chương 45-2: Ngươi chính là kẻ ngốc (2)
- Quyển 1 - Chương 46: Tất cả đều không cần nói
- Quyển 2 - Chương 46: Lang tình lang ý
- Quyển 1 - Chương 47: Trả lại Vương phi
- Quyển 2 - Chương 47-1: Sở Hoan làm người ta buồn rầu
- Quyển 2 - Chương 47-2: Sở Hoan làm người ta buồn rầu (2)
- Quyển 2 - Chương 47-3: Sở Hoan làm người ta buồn rầu (3)
- Quyển 1 - Chương 48: U cư * tàng kiều
- Quyển 2 - Chương 48: Sự xuất hiện của nàng
- Quyển 1 - Chương 49: Nhiễu loạn tâm thần
- Quyển 2 - Chương 49: Nụ hôn tương tư
- Quyển 1 - Chương 50: Một tên cũng không để lại
- Quyển 2 - Chương 50: Hắn là đường sinh mệnh của ta
- Quyển 2 - Chương 50-2: Hắn là đường sinh mệnh của ta 2
- Quyển 1 - Chương 51: Thu ngươi làm tiểu thiếp
- Quyển 2 - Chương 51-1: Vương gia rất keo kiệt (1)
- Quyển 2 - Chương 51-2: Vương gia rất keo kiệt 2
- Quyển 1 - Chương 52: Đơn giản thô bạo
- Quyển 2 - Chương 52: Thần phục
- Quyển 1 - Chương 53: Khuôn mặt cực kỳ kinh khủng
- Quyển 2 - Chương 53: Sinh hài tử cho bổn Vương
- Quyển 2 - Chương 54: Ác chỉnh lão yêu bà
- Quyển 1 - Chương 55: Nụ hôn nóng bỏng triền miên
- Quyển 2 - Chương 55-1: Lão tử không có hứng thú với ngươi 1
- Quyển 2 - Chương 55-2: Lão tử không có hứng thú với ngươi 2
- Quyển 1 - Chương 56: Ngâm suối nước nóng
- Quyển 2 - Chương 56: Các chủ thật hài hước
- Quyển 1 - Chương 57: Thú tâm bại hoại
- Quyển 2 - Chương 57: Từ chối đại hôn
- Quyển 1 - Chương 58: Lại cầm ống tay áo
- Quyển 2 - Chương 58: May mắn của cuộc đời này
- Quyển 1 - Chương 59: Người đi đường a Tam
- Quyển 2 - Chương 59: Vui mừng lại xót xa
- Quyển 1 - Chương 60: Cục gạch
- Quyển 2 - Chương 60: Đây là địa bàn của ta
- Quyển 1 - Chương 61: Ký lai chi tắc an chi
- Quyển 2 - Chương 61: Có chàng thật tốt
- Quyển 1 - Chương 62: Là phúc hay họa
- Quyển 2 - Chương 62: Cầu hôn 1
- Quyển 2 - Chương 62-2: Cầu hôn 2
- Quyển 1 - Chương 63: Bầy sói bao vây tấn công
- Quyển 2 - Chương 63-1: Cuối quyển hai
- Quyển 2 - Chương 63-2: Cuối quyển hai 2
- Quyển 2 - Chương 63-3: Cuối quyển hai 3
- Quyển 1 - Chương 64: Nhất kích tất sát
- Quyển 1 - Chương 65: Lệnh đuổi khách
- Quyển 1 - Chương 66: Một chén canh hai người nếm
- Quyển 1 - Chương 67: Tâm loạn
- Quyển 1 - Chương 68: Phó cô nương ngực lớn
- Quyển 1 - Chương 69-1: Giận hôn (1)
- Quyển 1 - Chương 69-2: Giận hôn (2)
- Quyển 1 - Chương 69-3: Giận hôn (3)
- Quyển 1 - Chương 69-4: Giận hôn (4)
- Quyển 1 - Chương 70-1: Chỉ một mình nàng
- Quyển 1 - Chương 70-2: Chỉ một mình nàng (2)
- Quyển 1 - Chương 70-3: Chỉ một mình nàng (3)
- Quyển 1 - Chương 71-1: Độc miệng không ai bằng (1)
- Quyển 1 - Chương 71-2: Độc miệng không ai bằng(2)
- Quyển 1 - Chương 72-1: Cảnh xuân nhàn nhạt vẽ chân mày (1)
- Quyển 1 - Chương 72-2: Cảnh xuân nhàn nhạt vẽ chân mày (2)
- Quyển 1 - Chương 73-1: Ta làm phu quân tốt không
- Quyển 1 - Chương 73-2: Ta làm phu quân tốt không (2)
- Quyển 1 - Chương 74-1: Hạ độc (1)
- Quyển 1 - Chương 74-2: Hạ độc (2)
- Quyển 1 - Chương 75-1: Gặp nhau
- Quyển 1 - Chương 76-1: Nữ nhân của hắn
- Quyển 1 - Chương 76-2: Nữ nhân của hắn (2)
- Quyển 1 - Chương 77-1: Nhịn lâu sẽ chết ngộp
- Quyển 1 - Chương 77-2: Nhịn lâu sẽ chết ngộp (2)
- Quyển 1 - Chương 78-2: Nam nhân hạnh phúc nhất (2)
- Quyển 1 - Chương 79-1: Nàng ghen tỵ
- Quyển 1 - Chương 79-2: Nàng ghen tỵ (2)
- Quyển 1 - Chương 80-1: Thẹn thùng
- Quyển 1 - Chương 80-2: Thẹn thùng (2)
- Quyển 1 - Chương 81: Chua hay là ngọt
- Quyển 1 - Chương 82-1: Vương gia, thật sự rất tổn thương dạ dày (1)
- Quyển 1 - Chương 82-2: Vương gia, thật sự rất tổn thương dạ dày (2)
- Quyển 1 - Chương 83-1: Đuổi giết (1)
- Quyển 1 - Chương 83-2: Đuổi giết (2)
- Quyển 1 - Chương 84-1: Thử để cho chàng đi vào trong lòng
- Quyển 1 - Chương 84-2: Thử để cho chàng đi vào trong lòng
- Quyển 1 - Chương 85-1: Phải gả thì gả cho Vương gia (1)
- Quyển 1 - Chương 85-2: Phải gả thì gả cho Vương gia (2)
- Quyển 1 - Chương 86: Hoàng đấu với Vương
- Quyển 1 - Chương 87: Trục xuất khỏi Vương phủ
- Quyển 1 - Chương 87-2: Trục xuất khỏi Vương phủ (2)
- Quyển 1 - Chương 88-1: Bá đạo
- Quyển 1 - Chương 88-2: Bá đạo (2)
- Quyển 1 - Chương 89: Nữ Vương đánh phu quân
- Quyển 1 - Chương 90: Quá trình bộc lộ tâm tình
- Quyển 1 - Chương 90-2: Quá trình bộc lộ tâm tình (2)
- Quyển 1 - Chương 91-1: Nguy cơ giấu giếm (1)
- Quyển 1 - Chương 91-2: Nguy cơ giấu giếm (2)
- Quyển 1 - Chương 92-1: Đời này kiếp này chỉ một người (1)
- Quyển 1 - Chương 92-2: Đời này kiếp này chỉ một người (2)
- Quyển 1 - Chương 93: Cuối cùng được hạnh phúc
- Quyển 1 - Chương 94: Lựa chọn làm sao
- Quyển 1 - Chương 95: Hưu Vương gia gả Hoàng thượng
- Quyển 1 - Chương 96: Cứu giúp (1)
- Quyển 1 - Chương 96-2: Cứu giúp (2)
- Quyển 1 - Chương 97: Ngọc nát đá tan
- Quyển 1 - Chương 98: Đừng để cho vi phu chờ lâu
- Quyển 1 - Chương 99-1: Hạnh phúc kèm theo tuyệt vọng (1)
- Quyển 1 - Chương 99-2: Hạnh phúc kèm theo tuyệt vọng (2)
- Quyển 1 - Chương 100: Cùng quân một đời khỏe mạnh
- Quyển 1 - Chương 101: Vào cung
- Quyển 1 - Chương 102: Một quyển cuối cùng (thượng)
- Quyển 1 - Chương 103-1: Một quyển cuối cùng (hạ)
- Quyển 1 - Chương 103-2: Một quyển cuối cùng (hạ) (2)
Nàng Phi Lười Có Độc
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.