Quả nhiên không có
chuyện gì tốt, Ôn Noãn nhìn bóng lưng Vương công công luôn mang theo mấy phần âm khí rời đi, che miệng ngáp một cái, lười biếng kéo thân hình đi về viện mình.
Đi chùa Hộ Quốc cầu phúc cho Quân Dập Hàn? Ừ, chủ ý này không tệ, nàng đang cân nhắc dùng biện pháp mới gì khiến Quân Dập
Hàn sớm đi, hôm nay vừa đúng cầu được các tiên nhân sớm thu yêu nghiệt
này.
Ngày hôm sau, trời còn chưa sáng, xe ngựa đã đợi trước cửa
Vương phủ, mí mắt Ôn Noãn khổ sở đánh nhau, kéo hơn phân nửa sức nặng
thân thể dựa trên vai gầy nhỏ của Minh Nhi, mặc cho nàng ấy dìu mình về
phía xe ngựa.
“Tiểu thư, tỉnh.” Minh Nhi nhỏ giọng kêu lên bên tai Ôn Noãn.
“Không cần tỉnh, em trực tiếp đỡ ta lên xe.” Ôn Noãn mơ hồ nói, thuận tiện giơ tay lên che miệng ngáp một cái.
“Không phải, tiểu thư, Vương gia ở bên cạnh xe ngựa chờ tiểu thư, tiểu thư mau tỉnh lại?” Minh Nhi rất lo lắng lắc lắc nàng.
“Thiên vương lão tử tới cũng không... Đợi chút, Vương gia?” Ôn Noãn cố gắng
trợn to tròng mát buồn ngủ mông lung, quả nhiên thấy Quân Dập Hàn khoác
áo choàng trắng đứng thẳng người bên cạnh xe ngựa vàng cao quý đẹp đẽ,
ánh mặt trời vừa ló ra, bình minh dần lên, một đường sáng vàng chiếu lên trên mặt tái nhợt của hắn làm cho dung nhan hoàn mỹ được thắp sáng, môi như tuyết mịn phủ mai đỏ, con mắt hàm chứa ánh sáng lấp lánh như ánh
sáng bạc, mặt mày như thơ như vẽ, mũi tuấn tú thẳng tắp.
Thế gian muôn vàn phong lưu, dường như cũng không bằng người nào đó đứng trong
ánh bình minh để mặt trời chiếu lên mặt trong chốc lát.
Ôn Noãn
ổn định tâm thần, giữa thần sắc tràn đầy “Vui mừng”, bước chân nhanh
nhẹn tiến lên dịu dàng nói, “Sáng sớm phu quân không ở trong phòng nghỉ
ngơi lại đứng bên cạnh xe ngựa là cố ý tới tiễn vi thê sao?”
“Nghĩ tới thời gian nửa tháng sắp tới không thể gặp phu nhân, trái tim vi phu đã bắt đầu nhớ nhung phu nhân rồi, hôm nay cũng đành phải thừa dịp
trước khi phu nhân rời đi nhìn phu nhân lâu một chút, lấy an ủi nỗi khổ
tương tư sau này của vi phu.”
Quân Dập Hàn nói “Chân thành tha
thiết”, Ôn Noãn nghe được dạ dày sôi trào, bọn họ đây là muốn phát triển kịch máu chó lúc tám giờ ở thế kỷ hai mươi mốt sao?
Nàng cảm giác sâu sắc nội dung kịch như thế không thích hợp với nàng! TruyenLau
Để tránh kịch phát triển vô cùng thái quá, nàng chủ động vung hay tay chui vào trong ngực hắn “Chăm chú” ôm lấy hắn, người chung quanh bảo nhau
cúi đầu nghiêng mắt rồi lại len lén liếc trộm, nàng nhón chân lên như
chuồn chuồn lướt nước hôn lên má hắn, sau đó nhanh chóng
diee~ndda`nlee^qu'ydoo^n rời khỏi ngực hắn chui vào trong xe ngựa, “Vi Website TruyenLau.com
thê không ở đây mấy ngày, Vương gia ngàn vạn lần phải chú ý thân thể,
còn có...” Giọng nàng khẽ dừng lại, mang theo chút “Thẹn thùng”, “Nhớ
nhớ nhung vi thê.”
Nhìn xe ngựa càng lúc càng xa, Quân Dập Hàn Nguồn copy từ TruyenLau.com
như lơ đễnh nghiêng đầu, bóng dáng mất tích trong nháy mắt, hơi lạnh
trong mắt sâu dần rồi lại giống như lộ ra vẻ mê ly, vừa rồi khoảnh khắc
khi thân thể mềm mại chui vào trong ngực hắn, thậm chí hắn có cảm giác
thỏa mãn khó nói rõ, ngay cả trái tim cũng run rẩy theo.
“Vương gia.” Bạch Ưng bước nhanh đi tới trước Quân Dập Hàn, nhỏ giọng nói, “Lạc Phi đã xảy ra chuyện.”
Lạc Phi là tướng lĩnh dưới trướng do tự tay Quân Dập Hàn đề bạt, chiến công hiển hách, giết địch vô số, mưu lược hơn người, hiện giờ hắn mới giao
binh quyền không lâu, Lạc Phi lại xảy ra chuyện, nguyên do trong đó có
thể nghĩ là biết.
“Xảy ra chuyện gì?”
“Nghe nói có người
lấy ra được bằng chứng hắn tư thông với địch phản quốc, Hoàng thượng
giận dữ phái Ngự lâm quân đến phủ Tướng quân bao vây lùng bắt hắn hỏi
tội, cuối cùng lại bị giết mở con đường máu chạy, hiện nay đã phát lệnh
truy nã hắn trên cả nước. Mà vừa rồi Hắc Long truyền tin tức đến, đã xác định người đưa chứng cứ cho Hoàng thượng, là Tào Quốc công.”
Tào Quốc công Tào Phụng Chi, là thanh mai trúc mã hai nhỏ vô tư thời niên thiếu của đương kim Thái hậu.
Chút mê ly trong mắt Quân Dập Hàn die3nda`nle3qu'ydo0n biến mất trong nháy
mắt hầu như không còn chút gì, chỉ còn lại lạnh lùng, “Thông báo cho
Huyền Minh để cho tứ quỷ dưới tay hắn hành động, nhiễu loạn tầm mắt đuổi bắt, tranh thủ mau sớm liên lạc với Lạc Phi, bảo đảm an toàn cho hắn.”
Mấy ngày sau, các phía đông tây nam bắc đều truyền tin tức đến phát hiện
tin tức phản tướng tư thông với địch Lạc Phi, nhưng vẫn không bắt được
người, Quân Hạo Thiên tức giận, dưới hung hăng giận dữ ném chiếc đoan
nghiễn ở trên bàn kia, nghiên mực thượng hạng va vào cột đá nứt ra một
khe hở, không thể tiếp tục sử dụng, lại cũng không cách nào sửa chữa.
Mà Thái hậu Mộ Dung Nhu đang ở chùa Hộ Quốc cầu phúc vì nước nghe ám vệ
hồi báo tin tức trong cung, khóe môi cong lên, phủi tay áo, trên bàn cờ
lại hạ một quân.
Ôn Noãn ngủ trên đường hai ngày, sau khi tới
chùa Hộ Quốc vẫn ăn ăn ngủ ngủ, trong lúc đó Mộ Dung Nhu truyền nàng tới tán gẫu hai lần, sau trai giới tắm rửa nhốt mình trong Phật điện tụng
kinh cầu phúc vì nước, vì vậy nàng hoàn toàn thành người trong suốt. Mỗi ngày theo thông lệ thắp cho Phật một nén nhang, ngoài mặt thì để cầu
phúc cho Quân Dập Hàn, kỳ thực van xin hắn sớm lên chốn cực nhạc, sau đó nàng tiếp tục ngủ.
“Những ngày qua nàng ta chưa bao giờ ra cửa?” Mộ Dung Nhu khẽ nhíu mày, chẳng lẽ tính tình của nàng ta thật sự thay
đổi triệt để như thế?
“Dạ, trừ khi tỉnh lại Vương phi ăn chút đồ đọc sách, thời gian còn lại hoàn toàn đều ở đó ngủ.” Vương công công trả lời.
“Cho dù như thế nào, ngày mai nhất định phải để cho nàng ta chủ động nhảy ra cửa phòng.” Con mắt sắc của Mộ Dung Nhu mang theo chút thâm ý, “Hắn,
cũng sắp đến.”
Ôn Noãn đang nằm trên sạp êm cạnh cửa sổ phơi nắng ngủ mơ mơ màng màng, trong mũi lại truyền đến một loạt mùi thơm nồng
đậm, mùi thơm này xuyên thẳng qua phổi ngấm vào phủ tạng của nàng, ngay
sau đó dạ dày vang lên ùng ục, phát lệnh cần ăn cơm.
“Thứ gì
thơm như vậy?” Nàng v**t v* bụng bằng phẳng, chỉ cảm thấy mùi thơm này
thật sự hơi khác thường, hình như càng ngửi nàng càng đói, thật sự chẳng lẽ vì nàng quá đói?
Nàng đưa tay lấy bánh ngọt bên bàn thấp,
trong mâm lại chỉ có mảnh vụn bánh nàng ăn còn dư lại? Lại đi cầm bình
rót nước uống, trống không? Đây là tình trạng tuyệt đối không xuất hiện
trong ngày thường.
“Người đâu.”
Ôn Noãn kêu hai tiếng, tiểu cung nữ hầu hạ nàng trong ngày thường không đi vào, chẳng lẽ hôm nay tiểu cung nữ quên nàng?
Lúc này bụng nàng đã đói đến khó có thể chịu được, ngửi mùi hương không
ngừng bay tới chỉ cảm thấy càng thêm dụ người, cũng không kịp nghĩ đến
lúc này tiểu cung nữ rốt cuộc đang ở đang đâu.
Haizzz, hiện giờ thật sự chỉ có tự mình động thủ mới có thể lấp đầy dạ dày rồi.
Ôn Noãn đứng dậy mở cửa nhìn trái nhìn phải, gần như lập tức đi theo hương vị kia, rất đơn giản, nàng nhìn mấy lần là có thể xác định trong chùa
Hộ Quốc chín cong mười tám quẹo * lớn như vậy, vả lại đập vào mắt không
có dấu người, dưới tình huống nếu bằng chính bản thân nàng, có thể tìm
ra thức ăn là không thể nào.
(*) chín cong mười tám quẹo (cửu khúc thập bát loan): vòng vèo uốn lượn.
- Quyển 1 - Chương 1: Phụng chỉ thành hôn
- Quyển 2 - Chương 1: Khởi binh
- Quyển 3 - Chương 1-1: Độc chết đáng đời 1
- Quyển 3 - Chương 1-2: Độc chết đáng đời 2
- Quyển 1 - Chương 2: Muốn cự tuyệt lại ra vẻ mời chào
- Quyển 2 - Chương 2: Bóng dáng của hắn
- Quyển 3 - Chương 2: Vô liêm sỉ
- Quyển 1 - Chương 3: Quả thật dữ dội
- Quyển 2 - Chương 3: Vung đao tự cung
- Quyển 3 - Chương 3: Thuốc không thể ăn lung tung
- Quyển 3 - Chương 3-2: Thuốc không thể ăn lung tung 2
- Quyển 1 - Chương 4: Nữ nhân giao chiến
- Quyển 2 - Chương 4: Trừng trị tiện nhân
- Quyển 3 - Chương 4: Quân hạo thiên sở hoan
- Quyển 1 - Chương 5: Trong vị chua có gai
- Quyển 2 - Chương 5: Trẫm, tình nguyện chết
- Quyển 3 - Chương 5-1: Mưu
- Quyển 3 - Chương 5-2: Mưu 2
- Quyển 3 - Chương 5-3: Mưu 3
- Quyển 1 - Chương 6: Không thích con khỉ
- Quyển 2 - Chương 6: Trở lại quen biết ban đầu
- Quyển 3 - Chương 6: Mưu 2
- Quyển 1 - Chương 7: Sao còn chưa chết đi
- Quyển 2 - Chương 7: Tay không bắt sói trắng
- Quyển 3 - Chương 7-1: Lòng hắn thương nàng
- Quyển 3 - Chương 7-2: Lòng hắn thương nàng 2
- Quyển 3 - Chương 7-3: Lòng hắn thương nàng 3
- Quyển 3 - Chương 7-4: Lòng hắn thương nàng 4
- Quyển 1 - Chương 8: Động xuân tâm
- Quyển 2 - Chương 8: Noãn Bảo
- Quyển 3 - Chương 8: Tên lưu manh này 1
- Quyển 3 - Chương 8-2: Tên lưu manh này 2
- Quyển 3 - Chương 8-3: Tên lưu manh này 3
- Quyển 3 - Chương 8-4: Tên lưu manh này 4
- Quyển 1 - Chương 9: Tiểu bá vương ở kinh thành
- Quyển 2 - Chương 9: Chân dài to của Quân Dập Hàn
- Quyển 3 - Chương 9: Mưu 3
- Quyển 3 - Chương 9-2: Mưu 3
- Quyển 3 - Chương 9-3: Mưu 3 (tt)
- Quyển 3 - Chương 9-4: Mưu 3 (tt)
- Quyển 1 - Chương 10: Vậy mà không ngã
- Quyển 2 - Chương 10: Yêu thương không giới hạn
- Quyển 3 - Chương 10: Ngươi cũng có ngày này
- Quyển 3 - Chương 10-2: Ngươi cũng có ngày này 2
- Quyển 3 - Chương 10-3: Ngươi cũng có ngày này 3
- Quyển 1 - Chương 11: Tha du bình
- Quyển 2 - Chương 11: Hôn trộm
- Quyển 3 - Chương 11-1: Không bao giờ tha thứ 1
- Quyển 3 - Chương 11-2: Không bao giờ tha thứ 2
- Quyển 3 - Chương 11-3: Không bao giờ tha thứ 3
- Quyển 1 - Chương 12: Sớm lên chốn cực nhạc
- Quyển 3 - Chương 12: Gặp nhau không bằng không gặp
- Quyển 3 - Chương 12: Cứu
- Quyển 1 - Chương 13: Áp lực và phản áp lực
- Quyển 2 - Chương 13-1
- Quyển 3 - Chương 13-1: Chẳng qua chỉ định gieo họa
- Quyển 2 - Chương 13-2
- Quyển 3 - Chương 13-2: Chẳng qua chỉ định gieo họa 2
- Quyển 1 - Chương 14: Vi phu đa tạ phu nhân
- Quyển 2 - Chương 14: Ngọt ngào dày vò
- Quyển 3 - Chương 14: Quá không biết xấu hổ (1)
- Quyển 1 - Chương 15: Thái hậu triệu kiến
- Quyển 2 - Chương 15: Thế giới của nàng thiên đường của ta
- Quyển 3 - Chương 15: Quá không biết xấu hổ (2)
- Quyển 1 - Chương 16: Có lẽ có
- Quyển 2 - Chương 16
- Quyển 3 - Chương 16: Quá không biết xấu hổ (3)
- Quyển 1 - Chương 17: Hộc máu hôn mê
- Quyển 2 - Chương 17: Thiêu đốt đi, chim lửa
- Quyển 3 - Chương 17: Quá không biết xấu hổ (4)
- Quyển 1 - Chương 18: Trộm chiếm tiện nghi
- Quyển 3 - Chương 18: Quá không biết xấu hổ (5)
- Quyển 2 - Chương 18-1: Công thành (1)
- Quyển 2 - Chương 18-2: Công thành (2)
- Quyển 2 - Chương 18-3: Công thành (3)
- Quyển 1 - Chương 19: Bắt cóc
- Quyển 2 - Chương 19: Mưu trí vô song phúc hắc vô sỉ
- Quyển 3 - Chương 19: Quá không biết xấu hổ (6)
- Quyển 1 - Chương 20: Yêu nghiệt trong núi
- Quyển 2 - Chương 20: Hưu thê
- Quyển 3 - Chương 20: Quá không biết xấu hổ (7)
- Quyển 1 - Chương 21: Đen ăn đen
- Quyển 2 - Chương 21: Yêu một người
- Quyển 3 - Chương 21: Đại kết cục (thượng 1)
- Quyển 1 - Chương 22: Lấy vương phi làm trọng
- Quyển 2 - Chương 22: Yêu và trách nhiệm
- Quyển 3 - Chương 22: Đại kết cục (thượng 2)
- Quyển 1 - Chương 23: Lấy mạng đổi mạng
- Quyển 2 - Chương 23: Rốt cuộc xuất hiện
- Quyển 3 - Chương 23: Đại kết cục (thượng 3)
- Quyển 1 - Chương 24: Vương gia hoăng (đoạn ngắn 1)
- Quyển 2 - Chương 24: Hôn sau khi say
- Quyển 3 - Chương 24: Đại kết cục (thượng 4)
- Quyển 1 - Chương 25: Trúng chiêu
- Quyển 2 - Chương 25: Nước phù sa không chảy ruộng người ngoài
- Quyển 3 - Chương 25: Đại kết cục (thượng 5)
- Quyển 1 - Chương 26: Cố ý hành hạ
- Quyển 2 - Chương 26: Sức sống
- Quyển 3 - Chương 26: Đại kết cục (trung 1)
- Quyển 1 - Chương 27: Khoảnh khắc mềm mại
- Quyển 2 - Chương 27: Ngày tốt cảnh đẹp
- Quyển 3 - Chương 27: Đại kết cục (trung 2)
- Quyển 1 - Chương 28: Chỉ có thể thuộc về ta
- Quyển 2 - Chương 28: Mạnh đến làm cho người ta can đảm
- Quyển 3 - Chương 28: Đại kết cục (hạ 1)
- Quyển 1 - Chương 29: Cấp tốc về cung
- Quyển 2 - Chương 29: Hôn sự
- Quyển 3 - Chương 29: Đại kết cục (hạ 2)
- Quyển 2 - Chương 30: Rơi vực
- Quyển 3 - Chương 30: Đại kết cục (hạ 3)
- Quyển 1 - Chương 31: Vậy thì ôm đi
- Quyển 2 - Chương 31: Cạm bẫy
- Quyển 3 - Chương 31: Đại kết cục (hạ 4)
- Quyển 1 - Chương 32: Đánh cuộc
- Quyển 3 - Chương 32: Đại kết cục (hạ 5)
- Quyển 2 - Chương 32-1: Giận đến hộc máu (1)
- Quyển 2 - Chương 32-2: Giận đến hộc máu (2)
- Quyển 1 - Chương 33: Tìm tai vạ
- Quyển 3 - Chương 33: Đại kết cục (hạ 6)
- Quyển 2 - Chương 33-1: Không được, điềm đại hung (1)
- Quyển 2 - Chương 33-2: Không được, điềm đại hung (2)
- Quyển 1 - Chương 34: Châm kim ổn định mà hung ác
- Quyển 3 - Chương 34: Đại kết cục (hạ 7)
- Quyển 2 - Chương 34-1: Nàng là ấm áp của hắn (1)
- Quyển 2 - Chương 34-2: Nàng là ấm áp của hắn (2)
- Quyển 1 - Chương 35: Lẻn vào phòng như thế nào
- Quyển 2 - Chương 35: Hủy diệt
- Quyển 3 - Chương 35: Đại kết cục (hạ 8)
- Quyển 1 - Chương 36: Gian trá giảo hoạt
- Quyển 2 - Chương 36: Trái đào cũng có thể ra chiến trường
- Quyển 3 - Chương 36: Đại kết cục (hạ 9)
- Quyển 1 - Chương 37: Nhịn đến cực hạn
- Quyển 3 - Chương 37: Đại kết cục (hạ 10)
- Quyển 2 - Chương 37-1: Cuộc chiến ở Mang Sơn
- Quyển 2 - Chương 37-2: Cuộc chiến ở Mang Sơn (2)
- Quyển 1 - Chương 38: Giận
- Quyển 2 - Chương 38: Người thiên hạ gặp được là giết
- Quyển 3 - Chương 38: Đại kết cục (hạ 11)
- Quyển 3 - Chương 39: Đại kết cục (hạ 12)
- Quyển 2 - Chương 39-1: Có ý tứ với Các chủ
- Quyển 2 - Chương 39-2: Có ý tứ với các chủ (2)
- Quyển 1 - Chương 40: Thật thật giả giả
- Quyển 3 - Chương 40: Đại kết cục (hạ 13)
- Quyển 2 - Chương 40-1: Dày vò ngọt ngào (1)
- Quyển 2 - Chương 40-2: Nàng phi lười có độc (2)
- Quyển 1 - Chương 41: Hàn Vương cho mời
- Quyển 2 - Chương 41: Không ngờ là ngươi (1)
- Quyển 3 - Chương 41: Kết thúc
- Quyển 2 - Chương 41-2: Không ngờ là ngươi (2)
- Quyển 1 - Chương 42: Giết người diệt khẩu
- Quyển 2 - Chương 42-1: Cuối cùng có chỗ theo
- Quyển 2 - Chương 42-2: Cuối cùng có chỗ theo (2)
- Quyển 1 - Chương 43: Dựa thế Hàn Vương
- Quyển 2 - Chương 43: Ta là nam nhân của nàng (1)
- Quyển 2 - Chương 43-2: Ta là nam nhân của nàng (2)
- Quyển 2 - Chương 44-1: Vương phi là nữ nhân đanh đá
- Quyển 2 - Chương 44-2: Vương phi là nữ nhân đanh đá (2)
- Quyển 1 - Chương 45: Cứu người
- Quyển 2 - Chương 45: Ngươi chính là kẻ ngốc (1)
- Quyển 2 - Chương 45-2: Ngươi chính là kẻ ngốc (2)
- Quyển 1 - Chương 46: Tất cả đều không cần nói
- Quyển 2 - Chương 46: Lang tình lang ý
- Quyển 1 - Chương 47: Trả lại Vương phi
- Quyển 2 - Chương 47-1: Sở Hoan làm người ta buồn rầu
- Quyển 2 - Chương 47-2: Sở Hoan làm người ta buồn rầu (2)
- Quyển 2 - Chương 47-3: Sở Hoan làm người ta buồn rầu (3)
- Quyển 1 - Chương 48: U cư * tàng kiều
- Quyển 2 - Chương 48: Sự xuất hiện của nàng
- Quyển 1 - Chương 49: Nhiễu loạn tâm thần
- Quyển 2 - Chương 49: Nụ hôn tương tư
- Quyển 1 - Chương 50: Một tên cũng không để lại
- Quyển 2 - Chương 50: Hắn là đường sinh mệnh của ta
- Quyển 2 - Chương 50-2: Hắn là đường sinh mệnh của ta 2
- Quyển 1 - Chương 51: Thu ngươi làm tiểu thiếp
- Quyển 2 - Chương 51-1: Vương gia rất keo kiệt (1)
- Quyển 2 - Chương 51-2: Vương gia rất keo kiệt 2
- Quyển 1 - Chương 52: Đơn giản thô bạo
- Quyển 2 - Chương 52: Thần phục
- Quyển 1 - Chương 53: Khuôn mặt cực kỳ kinh khủng
- Quyển 2 - Chương 53: Sinh hài tử cho bổn Vương
- Quyển 2 - Chương 54: Ác chỉnh lão yêu bà
- Quyển 1 - Chương 55: Nụ hôn nóng bỏng triền miên
- Quyển 2 - Chương 55-1: Lão tử không có hứng thú với ngươi 1
- Quyển 2 - Chương 55-2: Lão tử không có hứng thú với ngươi 2
- Quyển 1 - Chương 56: Ngâm suối nước nóng
- Quyển 2 - Chương 56: Các chủ thật hài hước
- Quyển 1 - Chương 57: Thú tâm bại hoại
- Quyển 2 - Chương 57: Từ chối đại hôn
- Quyển 1 - Chương 58: Lại cầm ống tay áo
- Quyển 2 - Chương 58: May mắn của cuộc đời này
- Quyển 1 - Chương 59: Người đi đường a Tam
- Quyển 2 - Chương 59: Vui mừng lại xót xa
- Quyển 1 - Chương 60: Cục gạch
- Quyển 2 - Chương 60: Đây là địa bàn của ta
- Quyển 1 - Chương 61: Ký lai chi tắc an chi
- Quyển 2 - Chương 61: Có chàng thật tốt
- Quyển 1 - Chương 62: Là phúc hay họa
- Quyển 2 - Chương 62: Cầu hôn 1
- Quyển 2 - Chương 62-2: Cầu hôn 2
- Quyển 1 - Chương 63: Bầy sói bao vây tấn công
- Quyển 2 - Chương 63-1: Cuối quyển hai
- Quyển 2 - Chương 63-2: Cuối quyển hai 2
- Quyển 2 - Chương 63-3: Cuối quyển hai 3
- Quyển 1 - Chương 64: Nhất kích tất sát
- Quyển 1 - Chương 65: Lệnh đuổi khách
- Quyển 1 - Chương 66: Một chén canh hai người nếm
- Quyển 1 - Chương 67: Tâm loạn
- Quyển 1 - Chương 68: Phó cô nương ngực lớn
- Quyển 1 - Chương 69-1: Giận hôn (1)
- Quyển 1 - Chương 69-2: Giận hôn (2)
- Quyển 1 - Chương 69-3: Giận hôn (3)
- Quyển 1 - Chương 69-4: Giận hôn (4)
- Quyển 1 - Chương 70-1: Chỉ một mình nàng
- Quyển 1 - Chương 70-2: Chỉ một mình nàng (2)
- Quyển 1 - Chương 70-3: Chỉ một mình nàng (3)
- Quyển 1 - Chương 71-1: Độc miệng không ai bằng (1)
- Quyển 1 - Chương 71-2: Độc miệng không ai bằng(2)
- Quyển 1 - Chương 72-1: Cảnh xuân nhàn nhạt vẽ chân mày (1)
- Quyển 1 - Chương 72-2: Cảnh xuân nhàn nhạt vẽ chân mày (2)
- Quyển 1 - Chương 73-1: Ta làm phu quân tốt không
- Quyển 1 - Chương 73-2: Ta làm phu quân tốt không (2)
- Quyển 1 - Chương 74-1: Hạ độc (1)
- Quyển 1 - Chương 74-2: Hạ độc (2)
- Quyển 1 - Chương 75-1: Gặp nhau
- Quyển 1 - Chương 76-1: Nữ nhân của hắn
- Quyển 1 - Chương 76-2: Nữ nhân của hắn (2)
- Quyển 1 - Chương 77-1: Nhịn lâu sẽ chết ngộp
- Quyển 1 - Chương 77-2: Nhịn lâu sẽ chết ngộp (2)
- Quyển 1 - Chương 78-2: Nam nhân hạnh phúc nhất (2)
- Quyển 1 - Chương 79-1: Nàng ghen tỵ
- Quyển 1 - Chương 79-2: Nàng ghen tỵ (2)
- Quyển 1 - Chương 80-1: Thẹn thùng
- Quyển 1 - Chương 80-2: Thẹn thùng (2)
- Quyển 1 - Chương 81: Chua hay là ngọt
- Quyển 1 - Chương 82-1: Vương gia, thật sự rất tổn thương dạ dày (1)
- Quyển 1 - Chương 82-2: Vương gia, thật sự rất tổn thương dạ dày (2)
- Quyển 1 - Chương 83-1: Đuổi giết (1)
- Quyển 1 - Chương 83-2: Đuổi giết (2)
- Quyển 1 - Chương 84-1: Thử để cho chàng đi vào trong lòng
- Quyển 1 - Chương 84-2: Thử để cho chàng đi vào trong lòng
- Quyển 1 - Chương 85-1: Phải gả thì gả cho Vương gia (1)
- Quyển 1 - Chương 85-2: Phải gả thì gả cho Vương gia (2)
- Quyển 1 - Chương 86: Hoàng đấu với Vương
- Quyển 1 - Chương 87: Trục xuất khỏi Vương phủ
- Quyển 1 - Chương 87-2: Trục xuất khỏi Vương phủ (2)
- Quyển 1 - Chương 88-1: Bá đạo
- Quyển 1 - Chương 88-2: Bá đạo (2)
- Quyển 1 - Chương 89: Nữ Vương đánh phu quân
- Quyển 1 - Chương 90: Quá trình bộc lộ tâm tình
- Quyển 1 - Chương 90-2: Quá trình bộc lộ tâm tình (2)
- Quyển 1 - Chương 91-1: Nguy cơ giấu giếm (1)
- Quyển 1 - Chương 91-2: Nguy cơ giấu giếm (2)
- Quyển 1 - Chương 92-1: Đời này kiếp này chỉ một người (1)
- Quyển 1 - Chương 92-2: Đời này kiếp này chỉ một người (2)
- Quyển 1 - Chương 93: Cuối cùng được hạnh phúc
- Quyển 1 - Chương 94: Lựa chọn làm sao
- Quyển 1 - Chương 95: Hưu Vương gia gả Hoàng thượng
- Quyển 1 - Chương 96: Cứu giúp (1)
- Quyển 1 - Chương 96-2: Cứu giúp (2)
- Quyển 1 - Chương 97: Ngọc nát đá tan
- Quyển 1 - Chương 98: Đừng để cho vi phu chờ lâu
- Quyển 1 - Chương 99-1: Hạnh phúc kèm theo tuyệt vọng (1)
- Quyển 1 - Chương 99-2: Hạnh phúc kèm theo tuyệt vọng (2)
- Quyển 1 - Chương 100: Cùng quân một đời khỏe mạnh
- Quyển 1 - Chương 101: Vào cung
- Quyển 1 - Chương 102: Một quyển cuối cùng (thượng)
- Quyển 1 - Chương 103-1: Một quyển cuối cùng (hạ)
- Quyển 1 - Chương 103-2: Một quyển cuối cùng (hạ) (2)
Nàng Phi Lười Có Độc
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.