Hương thơm kia nghe gần thật ra xa, Ôn Noãn nhiều lần muốn quay người lộn trở lại, nhưng bất đắc dĩ hương vị kia quá câu lòng người, liên tục “Kéo”
bước chân nàng đi về phía trước.
“Sao lại đến đây?” Ôn Noãn nhìn
ba chữ to thiếp vàng trên biển hiệu “Thiên Hương lâu” trước mắt, lại
xoay người nhìn bốn phía, quả nhiên là trấn nhỏ dưới núi Thanh Phong.
Bởi vì chùa Hộ Quốc nằm ở giữa sườn núi Thanh Phong rộng rãi, thanh danh đã lâu, lại là nơi Hoàng gia coi trọng, có không ít người ngàn dặm xa xôi
đến thăm viếng, đi qua đi lại, chân núi này thành trấn nhỏ, chuyên là
nơi để khách hành hương lui tới nghỉ ngơi. Mà nơi này, Ôn Noãn cũng
không xa lạ.
“Khách quan, mời vào bên trong.” Tiểu nhị tiến lên nhiệt tình chào mời.
Ôn Noãn không biến sắc đi theo tiểu nhị lên vị trí gần cửa sổ ở lầu hai,
gọi tất cả các món ăn trong chiêu bài của “Thiên Hương lâu” ra, sau đó
phóng tầm mắt ra hồ Nguyệt Nha ngoài cửa sổ.
Ba năm trước đây,
“Nàng” ở chỗ này vui mừng chờ tình nhân đến, nhưng cuối cùng chờ tới
lại là đau triệt để nội tâm, nước hồ lạnh băng chôn lấy nàng.
Hồ này là nơi nàng vùi thân, mà, cũng là cuộc sống khác của nàng bắt đầu. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hôm nay, ba năm sau nàng về tới đây cùng một ngày, là trong chốn tối tăm có ý trời, hay là...
Nàng nhíu mày uống xong chèn trà hơi lạnh lẽo, ngay sau đó trong tim dâng lên ý lạnh.
“Cô nương, thức ăn ngài gọi đã đủ xin từ từ dùng.” Tiểu nhị bày từng món ăn ra, nhưng chưa trực tiếp xoay người rời đi. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Ôn Noãn nhìn viên tròn bằng nắm tay lớn nhỏ trong khay bạc khắc hoa trên
bàn, lúc này tản ra mùi thơm khiến cho dạ dày nàng xáo động, nói, “Món
này không tệ.”
“Cô nương thật sự có mắt nhìn, thức ăn này tên
Nguyệt Trung Phù Dung, chỉ dùng não tuyết ly * làm thành cực kỳ bổ
dưỡng, đây chính là món ăn chiêu bài của bổn đ**m. Tuyết ly này sinh ra ở đỉnh Tuyết Sơn, một tiểu giảo hoạt cực kỳ khó bắt, mười ngày nửa tháng
không chắc có thể bắt được một con, cô nương đây là vận khí tốt, hôm nay vừa tới đã gặp được.” Tiểu nhị vẻ mặt nịnh hót giải thích rất tường TruyenLau
tận, cuối cùng cặp mắt chớp sáng nhìn Ôn Noãn.
(*) tuyết ly: Báo trắng như tuyết
Ôn Noãn tiện tay thưởng hắn đĩnh bạc, tiểu nhị nói cám ơn liên tục hài lòng rời đi.
Nàng cầm đũa đẩy đẩy não tuyết ly, mùi thơm lan tỏa ra, đồng thời dạ dày nàng xáo động càng thêm lợi hại.
Thì ra là như vậy!
Bên môi Ôn Noãn nhếch lên nét cười lạnh, nhìn giống như động tác với dài
đũa gắp thức ăn, thật ra ống tay áo rắc lên chút bột phấn, thoáng chốc
mùi thơm nồng nàn của não tuyết ly này lập tức biến mất gần như không
còn, cùng lúc đó dạ dày xáo động của nàng dần khôi phục lại bình thường.
Sách cổ ghi chép, tuyết ly thích lạnh, xương sọ sinh mùi thơm lạ lùng, trong đầu chứa cổ * thèm ăn, cổ hương cùng sinh, hương trong mười dặm gọi cổ, cổ trong mười dặm biết hương, mà hương này chỉ có người trúng cổ biết,
hễ là người trúng cổ ăn não tuyết ly, cổ sẽ bị người hạ cổ khống chế.
(*) cổ: sâu độc
Thậm chí có người muốn lấy cổ thèm ăn khống chế nàng?
Trong mắt không tập trung của Ôn Noãn nổi lên ánh sáng lạnh. Nàng thản nhiên
ăn hết các món ăn ngon khác, mà trừ xương ngoài não tuyết ly này bắt đầu thối rữa ra, tất cả lớn nhỏ đều không động, giống như bị người dùng đũa kẹp.
Gió qua, Ôn Noãn ngồi trên tảng đá khác ở hồ Nguyệt Nha,
hai mắt khẽ mở ném đầu đã dập một nửa lên mặt hồ, nàng đang đợi, chờ một suy đoán được chứng thực.
“Gia, nhìn sắc trời này sợ chẳng mấy
chốc sẽ mưa, nếu không ta đi khách đ**m nghỉ ngơi, đợi mưa tạnh ngài lại đi?” Đức Quý giả bộ làm tùy tùng ngồi bên ngoài xe ngựa hỏi Quân Hạo
Thiên.
“Không cần, trước đây trên đường đã chậm trễ vốn tới muộn, nếu không đi nữa, Hà Nhi chờ lâu sẽ nổi giận, ngươi đi khách đ**m
trước, không cần chờ ta.” Quân Hạo Thiên vén rèm xe xách theo hộp đựng
thức ăn cực đẹp chạy thẳng về phía hồ Nguyệt Nha.
“Gia, ít nhất
ngài cũng cầm...” Đức Quý cuống quýt vào trong xe ngựa cầm áo choàng và ô ra ngoài, lại thấy Quân Hạo Thiên đã đi xa, trong hai mắt tràn đầy thở
dài bất đắc dĩ, Hà Nhi cô nương n này đã đi ba năm, nhưng Hoàng thượng
vẫn thủy chung không thể quên nàng ấy, ngày giỗ của nàng hàng năm, cho
dù ngài có bận rộn bao nhiêu, ngài cũng bỏ công vụ xuống tới bái tế
nàng, nếu nàng ở dưới suối vàng có biết, cũng có chỗ an ủi thôi.
Haizzz, uổng công Hoàng thượng thâm tình với Hà Nhi cô nương, đáng tiếc ông
trời không theo ý nguyện của người. Đức Quý lắc đầu đánh xe ngựa chạy về khách đ**m.
Mây chân trời như lửa đốt, gió mát trên hồ đánh vào
người, Ôn Noãn hơi lạnh sửa sang lại áo đứng dậy, trong lòng âm thầm suy nghĩ, sắc trời đã gần tối mà vẫn không thấy người đến, chẳng lẽ nàng đã đoán sai?
Chỉ mong nàng đã đoán sai! Trong lòng nàng mong mỏi như thế, xoay người đi về phía trấn trên.
“Hà Nhi.” Không xác định, không thể tin, cẩn thận, vui mừng... Đủ loại cảm
xúc đan xen một chỗ với âm thanh run rẩy cách đó không xa vang lên sau
lưng Ôn Noãn.
Nên tới vĩnh viễn sẽ tới, ôm may mắn trong lòng quá sớm quả nhiên không tốt.
Ôn Noãn yên lặng thở dài, lạnh nhạt xoay người nhìn nam nhân “Nàng” yêu
tận xương cốt, hình như có khoảnh khắc như vậy, lòng của nàng lại rung
động mạnh mẽ khi bóng dáng thon dài lại hơi đơn bạc kia đập vào mắt.
Đám mây đỏ rực hơi tối tăm, hắn nín thở, môi mỏng mím chặt, mặt mày vốn ảm
đạm sâu lắng phát ra ánh sáng sống lại, hắn bình tĩnh dùng sức nhìn
nàng, ngay cả mắt cũng không dám chớp, chỉ sợ hắn chớp mắt trong nháy
mắt, nàng sẽ biến mất trước mắt hắn.
“Hà Nhi, thật sự là nàng
sao? Rốt cuộc nàng chịu đi ra gặp ta?” Cuối cùng hắn đã tìm được về
giọng nói của mình, hỏi cực kỳ lo lắng cực kỳ không xác định, bước chân
nặng nề và mang theo do dự đi về phía nàng.
Ôn Noãn không nói lời nào, chỉ lạnh lùng nhìn hắn.
“Hà Nhi, sao nàng không nói lời nào? Nàng chính là không chịu tha thứ cho
ta?” Quân Hạo Thiên dừng lại cách nàng một bước, sắc mặt tràn đầy đau
đớn, “Ta biết năm đó là ta không đúng, nhưng vì sao nàng không đợi ta
trở lại, cho ta một cơ hội giải thích với nàng, vì sao phải lựa chọn
phương thức kịch liệt như vậy kết thúc tất cả? Chẳng lẽ nàng giống như
hận ta? Hận đến ngay cả tính mạng mình cũng bỏ đi?” Hắn trong đau đớn
dần nhuộm lên chút tức giận, giọng nói tự trách biến thành chất vấn.
Ôn Noãn lạnh lùng cười một tiếng, hắn cho rằng “Nàng” tự sát? Đúng, có lẽ trên đời này có vài chân tướng nhất định bị chôn vùi.
“Nàng cười cái gì?” Vẻ mặt Quân Hạo Thiên đột nhiên điên cuồng giữ chặt vai
nàng, “Là cười ta nói trúng, hay cười ta vài năm nay tự mình đa tình,
nàng hoàn toàn...” Vẻ mặt điên cuồng của hắn dần bình tĩnh lại, trong
giọng nói mang theo chút hèn mọn, “Không yêu ta nữa rồi hả?”
“Doãn Thiên, ba năm trước chúng ta đã cắt đứt, cần gì phải nói yêu với không
yêu?” Giọng Ôn Noãn lạnh nhạt, giống như trần thuật sự thật không thể
chối cãi.
“Không.” Quân Hạo Thiên quả quyết bảo không, đột nhiên
ôm nàng vào trong ngực, giọng nói bá đạo dứt khoát, “Cho dù nàng đã sống hay đã chết, là người hay quỷ, nàng chỉ có thể thuộc về Doãn Thiên ta.”
- Quyển 1 - Chương 1: Phụng chỉ thành hôn
- Quyển 2 - Chương 1: Khởi binh
- Quyển 3 - Chương 1-1: Độc chết đáng đời 1
- Quyển 3 - Chương 1-2: Độc chết đáng đời 2
- Quyển 1 - Chương 2: Muốn cự tuyệt lại ra vẻ mời chào
- Quyển 2 - Chương 2: Bóng dáng của hắn
- Quyển 3 - Chương 2: Vô liêm sỉ
- Quyển 1 - Chương 3: Quả thật dữ dội
- Quyển 2 - Chương 3: Vung đao tự cung
- Quyển 3 - Chương 3: Thuốc không thể ăn lung tung
- Quyển 3 - Chương 3-2: Thuốc không thể ăn lung tung 2
- Quyển 1 - Chương 4: Nữ nhân giao chiến
- Quyển 2 - Chương 4: Trừng trị tiện nhân
- Quyển 3 - Chương 4: Quân hạo thiên sở hoan
- Quyển 1 - Chương 5: Trong vị chua có gai
- Quyển 2 - Chương 5: Trẫm, tình nguyện chết
- Quyển 3 - Chương 5-1: Mưu
- Quyển 3 - Chương 5-2: Mưu 2
- Quyển 3 - Chương 5-3: Mưu 3
- Quyển 1 - Chương 6: Không thích con khỉ
- Quyển 2 - Chương 6: Trở lại quen biết ban đầu
- Quyển 3 - Chương 6: Mưu 2
- Quyển 1 - Chương 7: Sao còn chưa chết đi
- Quyển 2 - Chương 7: Tay không bắt sói trắng
- Quyển 3 - Chương 7-1: Lòng hắn thương nàng
- Quyển 3 - Chương 7-2: Lòng hắn thương nàng 2
- Quyển 3 - Chương 7-3: Lòng hắn thương nàng 3
- Quyển 3 - Chương 7-4: Lòng hắn thương nàng 4
- Quyển 1 - Chương 8: Động xuân tâm
- Quyển 2 - Chương 8: Noãn Bảo
- Quyển 3 - Chương 8: Tên lưu manh này 1
- Quyển 3 - Chương 8-2: Tên lưu manh này 2
- Quyển 3 - Chương 8-3: Tên lưu manh này 3
- Quyển 3 - Chương 8-4: Tên lưu manh này 4
- Quyển 1 - Chương 9: Tiểu bá vương ở kinh thành
- Quyển 2 - Chương 9: Chân dài to của Quân Dập Hàn
- Quyển 3 - Chương 9: Mưu 3
- Quyển 3 - Chương 9-2: Mưu 3
- Quyển 3 - Chương 9-3: Mưu 3 (tt)
- Quyển 3 - Chương 9-4: Mưu 3 (tt)
- Quyển 1 - Chương 10: Vậy mà không ngã
- Quyển 2 - Chương 10: Yêu thương không giới hạn
- Quyển 3 - Chương 10: Ngươi cũng có ngày này
- Quyển 3 - Chương 10-2: Ngươi cũng có ngày này 2
- Quyển 3 - Chương 10-3: Ngươi cũng có ngày này 3
- Quyển 1 - Chương 11: Tha du bình
- Quyển 2 - Chương 11: Hôn trộm
- Quyển 3 - Chương 11-1: Không bao giờ tha thứ 1
- Quyển 3 - Chương 11-2: Không bao giờ tha thứ 2
- Quyển 3 - Chương 11-3: Không bao giờ tha thứ 3
- Quyển 1 - Chương 12: Sớm lên chốn cực nhạc
- Quyển 3 - Chương 12: Gặp nhau không bằng không gặp
- Quyển 3 - Chương 12: Cứu
- Quyển 1 - Chương 13: Áp lực và phản áp lực
- Quyển 2 - Chương 13-1
- Quyển 3 - Chương 13-1: Chẳng qua chỉ định gieo họa
- Quyển 2 - Chương 13-2
- Quyển 3 - Chương 13-2: Chẳng qua chỉ định gieo họa 2
- Quyển 1 - Chương 14: Vi phu đa tạ phu nhân
- Quyển 2 - Chương 14: Ngọt ngào dày vò
- Quyển 3 - Chương 14: Quá không biết xấu hổ (1)
- Quyển 1 - Chương 15: Thái hậu triệu kiến
- Quyển 2 - Chương 15: Thế giới của nàng thiên đường của ta
- Quyển 3 - Chương 15: Quá không biết xấu hổ (2)
- Quyển 1 - Chương 16: Có lẽ có
- Quyển 2 - Chương 16
- Quyển 3 - Chương 16: Quá không biết xấu hổ (3)
- Quyển 1 - Chương 17: Hộc máu hôn mê
- Quyển 2 - Chương 17: Thiêu đốt đi, chim lửa
- Quyển 3 - Chương 17: Quá không biết xấu hổ (4)
- Quyển 1 - Chương 18: Trộm chiếm tiện nghi
- Quyển 3 - Chương 18: Quá không biết xấu hổ (5)
- Quyển 2 - Chương 18-1: Công thành (1)
- Quyển 2 - Chương 18-2: Công thành (2)
- Quyển 2 - Chương 18-3: Công thành (3)
- Quyển 1 - Chương 19: Bắt cóc
- Quyển 2 - Chương 19: Mưu trí vô song phúc hắc vô sỉ
- Quyển 3 - Chương 19: Quá không biết xấu hổ (6)
- Quyển 1 - Chương 20: Yêu nghiệt trong núi
- Quyển 2 - Chương 20: Hưu thê
- Quyển 3 - Chương 20: Quá không biết xấu hổ (7)
- Quyển 1 - Chương 21: Đen ăn đen
- Quyển 2 - Chương 21: Yêu một người
- Quyển 3 - Chương 21: Đại kết cục (thượng 1)
- Quyển 1 - Chương 22: Lấy vương phi làm trọng
- Quyển 2 - Chương 22: Yêu và trách nhiệm
- Quyển 3 - Chương 22: Đại kết cục (thượng 2)
- Quyển 1 - Chương 23: Lấy mạng đổi mạng
- Quyển 2 - Chương 23: Rốt cuộc xuất hiện
- Quyển 3 - Chương 23: Đại kết cục (thượng 3)
- Quyển 1 - Chương 24: Vương gia hoăng (đoạn ngắn 1)
- Quyển 2 - Chương 24: Hôn sau khi say
- Quyển 3 - Chương 24: Đại kết cục (thượng 4)
- Quyển 1 - Chương 25: Trúng chiêu
- Quyển 2 - Chương 25: Nước phù sa không chảy ruộng người ngoài
- Quyển 3 - Chương 25: Đại kết cục (thượng 5)
- Quyển 1 - Chương 26: Cố ý hành hạ
- Quyển 2 - Chương 26: Sức sống
- Quyển 3 - Chương 26: Đại kết cục (trung 1)
- Quyển 1 - Chương 27: Khoảnh khắc mềm mại
- Quyển 2 - Chương 27: Ngày tốt cảnh đẹp
- Quyển 3 - Chương 27: Đại kết cục (trung 2)
- Quyển 1 - Chương 28: Chỉ có thể thuộc về ta
- Quyển 2 - Chương 28: Mạnh đến làm cho người ta can đảm
- Quyển 3 - Chương 28: Đại kết cục (hạ 1)
- Quyển 1 - Chương 29: Cấp tốc về cung
- Quyển 2 - Chương 29: Hôn sự
- Quyển 3 - Chương 29: Đại kết cục (hạ 2)
- Quyển 2 - Chương 30: Rơi vực
- Quyển 3 - Chương 30: Đại kết cục (hạ 3)
- Quyển 1 - Chương 31: Vậy thì ôm đi
- Quyển 2 - Chương 31: Cạm bẫy
- Quyển 3 - Chương 31: Đại kết cục (hạ 4)
- Quyển 1 - Chương 32: Đánh cuộc
- Quyển 3 - Chương 32: Đại kết cục (hạ 5)
- Quyển 2 - Chương 32-1: Giận đến hộc máu (1)
- Quyển 2 - Chương 32-2: Giận đến hộc máu (2)
- Quyển 1 - Chương 33: Tìm tai vạ
- Quyển 3 - Chương 33: Đại kết cục (hạ 6)
- Quyển 2 - Chương 33-1: Không được, điềm đại hung (1)
- Quyển 2 - Chương 33-2: Không được, điềm đại hung (2)
- Quyển 1 - Chương 34: Châm kim ổn định mà hung ác
- Quyển 3 - Chương 34: Đại kết cục (hạ 7)
- Quyển 2 - Chương 34-1: Nàng là ấm áp của hắn (1)
- Quyển 2 - Chương 34-2: Nàng là ấm áp của hắn (2)
- Quyển 1 - Chương 35: Lẻn vào phòng như thế nào
- Quyển 2 - Chương 35: Hủy diệt
- Quyển 3 - Chương 35: Đại kết cục (hạ 8)
- Quyển 1 - Chương 36: Gian trá giảo hoạt
- Quyển 2 - Chương 36: Trái đào cũng có thể ra chiến trường
- Quyển 3 - Chương 36: Đại kết cục (hạ 9)
- Quyển 1 - Chương 37: Nhịn đến cực hạn
- Quyển 3 - Chương 37: Đại kết cục (hạ 10)
- Quyển 2 - Chương 37-1: Cuộc chiến ở Mang Sơn
- Quyển 2 - Chương 37-2: Cuộc chiến ở Mang Sơn (2)
- Quyển 1 - Chương 38: Giận
- Quyển 2 - Chương 38: Người thiên hạ gặp được là giết
- Quyển 3 - Chương 38: Đại kết cục (hạ 11)
- Quyển 3 - Chương 39: Đại kết cục (hạ 12)
- Quyển 2 - Chương 39-1: Có ý tứ với Các chủ
- Quyển 2 - Chương 39-2: Có ý tứ với các chủ (2)
- Quyển 1 - Chương 40: Thật thật giả giả
- Quyển 3 - Chương 40: Đại kết cục (hạ 13)
- Quyển 2 - Chương 40-1: Dày vò ngọt ngào (1)
- Quyển 2 - Chương 40-2: Nàng phi lười có độc (2)
- Quyển 1 - Chương 41: Hàn Vương cho mời
- Quyển 2 - Chương 41: Không ngờ là ngươi (1)
- Quyển 3 - Chương 41: Kết thúc
- Quyển 2 - Chương 41-2: Không ngờ là ngươi (2)
- Quyển 1 - Chương 42: Giết người diệt khẩu
- Quyển 2 - Chương 42-1: Cuối cùng có chỗ theo
- Quyển 2 - Chương 42-2: Cuối cùng có chỗ theo (2)
- Quyển 1 - Chương 43: Dựa thế Hàn Vương
- Quyển 2 - Chương 43: Ta là nam nhân của nàng (1)
- Quyển 2 - Chương 43-2: Ta là nam nhân của nàng (2)
- Quyển 2 - Chương 44-1: Vương phi là nữ nhân đanh đá
- Quyển 2 - Chương 44-2: Vương phi là nữ nhân đanh đá (2)
- Quyển 1 - Chương 45: Cứu người
- Quyển 2 - Chương 45: Ngươi chính là kẻ ngốc (1)
- Quyển 2 - Chương 45-2: Ngươi chính là kẻ ngốc (2)
- Quyển 1 - Chương 46: Tất cả đều không cần nói
- Quyển 2 - Chương 46: Lang tình lang ý
- Quyển 1 - Chương 47: Trả lại Vương phi
- Quyển 2 - Chương 47-1: Sở Hoan làm người ta buồn rầu
- Quyển 2 - Chương 47-2: Sở Hoan làm người ta buồn rầu (2)
- Quyển 2 - Chương 47-3: Sở Hoan làm người ta buồn rầu (3)
- Quyển 1 - Chương 48: U cư * tàng kiều
- Quyển 2 - Chương 48: Sự xuất hiện của nàng
- Quyển 1 - Chương 49: Nhiễu loạn tâm thần
- Quyển 2 - Chương 49: Nụ hôn tương tư
- Quyển 1 - Chương 50: Một tên cũng không để lại
- Quyển 2 - Chương 50: Hắn là đường sinh mệnh của ta
- Quyển 2 - Chương 50-2: Hắn là đường sinh mệnh của ta 2
- Quyển 1 - Chương 51: Thu ngươi làm tiểu thiếp
- Quyển 2 - Chương 51-1: Vương gia rất keo kiệt (1)
- Quyển 2 - Chương 51-2: Vương gia rất keo kiệt 2
- Quyển 1 - Chương 52: Đơn giản thô bạo
- Quyển 2 - Chương 52: Thần phục
- Quyển 1 - Chương 53: Khuôn mặt cực kỳ kinh khủng
- Quyển 2 - Chương 53: Sinh hài tử cho bổn Vương
- Quyển 2 - Chương 54: Ác chỉnh lão yêu bà
- Quyển 1 - Chương 55: Nụ hôn nóng bỏng triền miên
- Quyển 2 - Chương 55-1: Lão tử không có hứng thú với ngươi 1
- Quyển 2 - Chương 55-2: Lão tử không có hứng thú với ngươi 2
- Quyển 1 - Chương 56: Ngâm suối nước nóng
- Quyển 2 - Chương 56: Các chủ thật hài hước
- Quyển 1 - Chương 57: Thú tâm bại hoại
- Quyển 2 - Chương 57: Từ chối đại hôn
- Quyển 1 - Chương 58: Lại cầm ống tay áo
- Quyển 2 - Chương 58: May mắn của cuộc đời này
- Quyển 1 - Chương 59: Người đi đường a Tam
- Quyển 2 - Chương 59: Vui mừng lại xót xa
- Quyển 1 - Chương 60: Cục gạch
- Quyển 2 - Chương 60: Đây là địa bàn của ta
- Quyển 1 - Chương 61: Ký lai chi tắc an chi
- Quyển 2 - Chương 61: Có chàng thật tốt
- Quyển 1 - Chương 62: Là phúc hay họa
- Quyển 2 - Chương 62: Cầu hôn 1
- Quyển 2 - Chương 62-2: Cầu hôn 2
- Quyển 1 - Chương 63: Bầy sói bao vây tấn công
- Quyển 2 - Chương 63-1: Cuối quyển hai
- Quyển 2 - Chương 63-2: Cuối quyển hai 2
- Quyển 2 - Chương 63-3: Cuối quyển hai 3
- Quyển 1 - Chương 64: Nhất kích tất sát
- Quyển 1 - Chương 65: Lệnh đuổi khách
- Quyển 1 - Chương 66: Một chén canh hai người nếm
- Quyển 1 - Chương 67: Tâm loạn
- Quyển 1 - Chương 68: Phó cô nương ngực lớn
- Quyển 1 - Chương 69-1: Giận hôn (1)
- Quyển 1 - Chương 69-2: Giận hôn (2)
- Quyển 1 - Chương 69-3: Giận hôn (3)
- Quyển 1 - Chương 69-4: Giận hôn (4)
- Quyển 1 - Chương 70-1: Chỉ một mình nàng
- Quyển 1 - Chương 70-2: Chỉ một mình nàng (2)
- Quyển 1 - Chương 70-3: Chỉ một mình nàng (3)
- Quyển 1 - Chương 71-1: Độc miệng không ai bằng (1)
- Quyển 1 - Chương 71-2: Độc miệng không ai bằng(2)
- Quyển 1 - Chương 72-1: Cảnh xuân nhàn nhạt vẽ chân mày (1)
- Quyển 1 - Chương 72-2: Cảnh xuân nhàn nhạt vẽ chân mày (2)
- Quyển 1 - Chương 73-1: Ta làm phu quân tốt không
- Quyển 1 - Chương 73-2: Ta làm phu quân tốt không (2)
- Quyển 1 - Chương 74-1: Hạ độc (1)
- Quyển 1 - Chương 74-2: Hạ độc (2)
- Quyển 1 - Chương 75-1: Gặp nhau
- Quyển 1 - Chương 76-1: Nữ nhân của hắn
- Quyển 1 - Chương 76-2: Nữ nhân của hắn (2)
- Quyển 1 - Chương 77-1: Nhịn lâu sẽ chết ngộp
- Quyển 1 - Chương 77-2: Nhịn lâu sẽ chết ngộp (2)
- Quyển 1 - Chương 78-2: Nam nhân hạnh phúc nhất (2)
- Quyển 1 - Chương 79-1: Nàng ghen tỵ
- Quyển 1 - Chương 79-2: Nàng ghen tỵ (2)
- Quyển 1 - Chương 80-1: Thẹn thùng
- Quyển 1 - Chương 80-2: Thẹn thùng (2)
- Quyển 1 - Chương 81: Chua hay là ngọt
- Quyển 1 - Chương 82-1: Vương gia, thật sự rất tổn thương dạ dày (1)
- Quyển 1 - Chương 82-2: Vương gia, thật sự rất tổn thương dạ dày (2)
- Quyển 1 - Chương 83-1: Đuổi giết (1)
- Quyển 1 - Chương 83-2: Đuổi giết (2)
- Quyển 1 - Chương 84-1: Thử để cho chàng đi vào trong lòng
- Quyển 1 - Chương 84-2: Thử để cho chàng đi vào trong lòng
- Quyển 1 - Chương 85-1: Phải gả thì gả cho Vương gia (1)
- Quyển 1 - Chương 85-2: Phải gả thì gả cho Vương gia (2)
- Quyển 1 - Chương 86: Hoàng đấu với Vương
- Quyển 1 - Chương 87: Trục xuất khỏi Vương phủ
- Quyển 1 - Chương 87-2: Trục xuất khỏi Vương phủ (2)
- Quyển 1 - Chương 88-1: Bá đạo
- Quyển 1 - Chương 88-2: Bá đạo (2)
- Quyển 1 - Chương 89: Nữ Vương đánh phu quân
- Quyển 1 - Chương 90: Quá trình bộc lộ tâm tình
- Quyển 1 - Chương 90-2: Quá trình bộc lộ tâm tình (2)
- Quyển 1 - Chương 91-1: Nguy cơ giấu giếm (1)
- Quyển 1 - Chương 91-2: Nguy cơ giấu giếm (2)
- Quyển 1 - Chương 92-1: Đời này kiếp này chỉ một người (1)
- Quyển 1 - Chương 92-2: Đời này kiếp này chỉ một người (2)
- Quyển 1 - Chương 93: Cuối cùng được hạnh phúc
- Quyển 1 - Chương 94: Lựa chọn làm sao
- Quyển 1 - Chương 95: Hưu Vương gia gả Hoàng thượng
- Quyển 1 - Chương 96: Cứu giúp (1)
- Quyển 1 - Chương 96-2: Cứu giúp (2)
- Quyển 1 - Chương 97: Ngọc nát đá tan
- Quyển 1 - Chương 98: Đừng để cho vi phu chờ lâu
- Quyển 1 - Chương 99-1: Hạnh phúc kèm theo tuyệt vọng (1)
- Quyển 1 - Chương 99-2: Hạnh phúc kèm theo tuyệt vọng (2)
- Quyển 1 - Chương 100: Cùng quân một đời khỏe mạnh
- Quyển 1 - Chương 101: Vào cung
- Quyển 1 - Chương 102: Một quyển cuối cùng (thượng)
- Quyển 1 - Chương 103-1: Một quyển cuối cùng (hạ)
- Quyển 1 - Chương 103-2: Một quyển cuối cùng (hạ) (2)
Nàng Phi Lười Có Độc
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.