“Vương gia, ngài cần phải làm chủ cho thiếp thân.” Diệu Tố nhìn thấy Quân Dập Hàn đang định rời đi, liên tục không ngừng để ý hình tượng lớn tiếng kêu định đứng dậy chạy về phía hắn, lại bởi vì ngồi chồm hổm quá lâu, chân tê rần, vừa chạy hai bước đã té xuống mặt mày xám tro.
Nếu bị nhìn thấy tất nhiên không thể đi, lạnh lẽo trong đáy mắt Quân Dập Hàn lóe lên rồi mất đi, ngay sau đó yếu đuối ho khan một cái, dưới nâng đỡ của Bạch Ưng đi về phía hai người.
Ơ, té thật thảm, Ôn Noãn hả hê bĩu môi, nhưng lúc này ngước mắt thấy Quân Dập Hàn chậm rãi mà đến, nàng vội vàng ném quyển sách và bánh ngọt trên tay xuống, bước nhanh về phía trước đỡ Diệu Tố, “Sao muội muội lại không cẩn thận như thế, cho dù trong lòng kích động khi thấy Vương gia cũng nên chú ý một chút mới phải, da thịt mịn màng như thế bị trầy xước ra không tốt.”
“Lấy tay bẩn thỉu của ngươi ra, bớt làm bộ làm tịch ở đây.” Diệu Tố tức giận nhìn Ôn Noãn chằm chằm.
“Chuyện gì xảy ra?” Quân Dập Hàn thở hơi hổn hển hỏi, giống như đi mấy bước đường này đã tiêu hao hết khí lực của hắn.
“Vương gia.” Khóe mắt Diệu Tố lăn xuống mấy giọt nước mắt trong suốt trong nháy mắt, dáng vẻ rất đáng thương ngước đầu nhìn hắn, nàng vốn sắc đẹp thượng thừa, dung mạo kiều diễm, theo lý mà nói thái độ điềm đạm đáng yêu này dễ làm cho lòng người ta sinh ra thương cảm, nhưng bất đắc dĩ nàng vừa mới bị té, mặt đầy bụi bặm, lúc nào bị giọt lệ kia xẹt qua, trên mặt thoáng qua một khe rãnh tức cười, Ôn Noãn đứng bên cạnh nhìn không nhịn được lại bật cười.
Ánh mắt của mấy người đồng loạt chuyển sang nàng, Diệu Tố càng thêm hận nghiến răng nghiến lợi, tay ra sức phủi đi bùn đất trên mặt, hận không thể túm một cái vẩy thẳng lên mặt nàng ta.
“Vương gia, Diệu Tố muội muội vừa té ngã rất nghiêm trọng, muội ấy cũng không nguyện để ta dìu muội ấy đứng lên, chắc chờ Vương gia tự mình đỡ, Vương gia không đỡ muội ấy đứng lên sao?” Ôn Noãn dễ dàng chuyển tiêu điểm lên người Diệu Tố lần nữa.
Quả nhiên, Diệu Tố lập tức khôi phục nét mặt vừa thấy đã thương, sợ hãi vươn tay, mang theo tiếng nức nở rất nhỏ, mềm mại kêu: “Vương gai, chân thiếp thân đại khái té sưng đứng lên không nổi, Vương gia có thể...” Nói được nửa câu, sắc mặt nàng đột nhiên thay đổi, nhìn móng tay gãy lìa rỉ ra tia máu của mình giữa không trung tràn đầy dơ bẩn không chịu nổi, vẻ mặt như gặp ma, tiếng thét chói tai “A”, nhanh chóng giấu tay ra sau lưng, khóc lóc kể lể, “Vương gia, ngài cũng nhìn thấy tay nô tỳ vốn trắng nõn mịn màng giờ bị hủy thành dáng vẻ này, đều do Vương phi làm hại. Thần thiếp vốn có ý tốt đến thỉnh an Vương phi, ai ngờ Vương phi chướng mắt thần thiếp, để cho thần thiếp tới nhổ cỏ, liên tiếp phá hủy đôi tay thần thiếp, Vương gia phải làm chủ thay cho thần thiếp.” Nàng vừa nói xong vừa chống mặt đất đứng lên, hình như chân cũng không sưng, thân thể giống như không có khí lực rồi.
Ôn Noãn nghe nàng ta nói buồn rầu thê thảm như vậy không khỏi bội phục tận đáy lòng, đây mới là nhân tài, làm nũng không thành lập tức chĩa mũi dùi về phía nàng, một kế không thành trong nháy mắt tạo thành kế mới, thật sự không biết trí óc tốt gấp bao nhiêu lần người bình thường.
“Khụ khụ, Vương phi, nàng giải thích như thế nào?” Quân Dập Hàn “Mạnh mẽ” chống đỡ tinh thần nhìn về phía Ôn Noãn lộ ra vẻ mặt khinh thường nhàn nhạt.
“Rõ ràng Diệu Tố muội muội nói muốn thay vi thê phân ưu giải lao, vi thê mới đến đương nhiên muốn tạo thành mối quan hệ với bọn tỷ muội, sinh lòng cảm kích với ý tốt của Diệu Tố muội muội mới để cho muội ấy giúp đỡ chuyển cỏ một tay, đám cỏ này vi thê lần đầu tiên nhìn thấy đã rất thích, vẫn không cho phép bọn hạ nhân đụng tới. Vốn tính toán tự mình dời đi, nhưng Diệu Tố muội muội nhiệt tình như thế vi thê sao lại nỡ cự tuyệt, nên mới để muội ấy vất vả phân ưu thay vi thê, cũng không nghĩ tới bây giờ muội muội lại chửi bới vi thê trước mặt Vương gia, thật sự khiến vi thê rất đau lòng, quả nhiên là muội muội ở trong phủ lâu ngày, được Vương gia chiếu cố, thật lòng thật dạ ma cũ bắt nạt ma mới xem thường vi thê là người mới tới sao?” Vẻ mặt Ôn Noãn đau thương nhìn Diệu Tố, tiếng nói tiếng khóc không biết bao nhiêu uất ức.
“Không có, Vương gia, thiếp thân không có, là Vương phi xử oan thiếp, Vương gia không được nghe nàng ta nói xằng nói bậy, làm chủ cho thiếp thân.” Diệu Tố gấp đến mức sắc mặt đỏ bừng, tiến lên hai bước định kéo tay áo Quân Dập Hàn, tay dơ bẩn còn chưa chạm vào y phục của hắn đã bị tròng mắt lạnh lẽo của hắn làm kinh ngạc lui hai bước. Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Tại sao không có?” Ôn Noãn thở phì phò nói, “Minh Nhi và Nhu Nhi Tử Nhiêu trước đây đều ở đây, coi như Minh Nhi là nha hoàn của ta không thể làm chứng, nhưng Nhu Nhi và Tử Nhiêu đi cùng muội, lời hai người bọn họ luôn có thể tin. Nếu Vương gia không tin, vậy cứ gọi các nàng ấy tới hỏi là được.” Nếu nàng dám nói thế tất nhiên không sợ hai người kia lật ngược ba đánh một, trước đây hai người bỏ lại Diệu Tố, có thể hiển nhiên thấy được thái độ của họ, huống chi, muốn phân ưu giải lao do chính miệng Diệu Tố nói, chẳng lẽ còn định chống chế sao?
“Ngươi… Ngươi…” Diệu Tố giận đến nói không ra lời, ngón tay giống như vừa c*m v** trong đất run rẩy chỉ vào mũi Ôn Noãn.
Website TruyenLau.com
“Vương gia, ngài cần phải làm chủ thay vi thê, cho dù vi thê mới vào phủ, nhưng dù sao cũng đường đường là Vương phi, không thể tùy tiện bị nhóm bạn lâu năm bắt nạt.” Ôn Noãn chớp mắt điềm đạm đáng yêu nhìn Quân Dập Hàn bệnh vẫn đẹp như Tây Thi vừa thấy đã thương.
Tay Bạch Ưng đỡ Quân Dập Hàn đột nhiên run lên, mắt nhìn mũi mũi nhìn xuống ngực không dám nhìn Ôn Noãn nữa, hắn sợ hắn nhìn nữa sẽ không nhịn được phá ra cười, tân Vương phi đúng là nữ nhân có ý tứ. Bỗng nhiên cảm thấy bên người có trận gió lạnh, Bạch Ưng dựng tóc gáy lên, dáng người đứng nghiêm trong nháy mắt.
Bạn lâu năm?
Ba chữ này đúng là trong vị chua có gái, chỉ có điều cũng nhắc nhở vừa rồi có chuyện hắn xem nhẹ. Hai mắt Quân Dập Hàn mang theo chút chán ghét nhìn về phía Diệu Tố, trầm giọng mở miệng, “Mặc dù bổn Vương nhận các ngươi nuôi dưỡng trong phủ, nhưng đừng lâu ngày mà quên thân phận của mình, cõi đời này không phải ai cũng có thể làm nữ nhân của bổn Vương, nếu sau này để cho bổn Vương nghe thấy người nào trong các ngươi tự xưng hai chữ ‘thần thiếp’, bổn Vương sẽ ném người đó ra ngoài Vương phủ mặc kệ tự sinh tự diệt. Đã nghe rõ chưa?”
Thân thể Diệu Tố run lên, vội vàng mở miệng nói: “Thiếp, nô tỳ nghe rõ ràng.” TruyenLau.com
“Còn thất thần cái gì?”
“Nô tỳ lập tức đi làm việc.” Diệu Tố vội vàng thức thời đi nhổ cỏ.
Ôn Noãn nhìn nhìn Quân Dập Hàn rồi lại nhìn Diệu Tố cắn chặt môi dưới trầm thấp khóc sụt sùi ra sức nhổ cỏ, lại hồi tưởng lại lời nói vừa rồi của hắn, đó là nói cho nàng nghe? Mặc dù hắn nhận họ nhưng chưa từng chạm vào họ? Nhưng nói cho nàng biết chuyện này để làm gì, nàng sẽ không đi tranh giành tình nhân với những nữ nhân này.
Chỉ có điều, tròng mắt Ôn Noãn xoay hai vòng, trên môi lộ ra nụ cười thật to, nếu mấy nữ nhân này không phải nữ nhân của hắn, như vậy không phải vừa vặn ít đi ba nữ nhân tranh giành di sản của hắn?
Đây thật sự là chuyện cực tốt!
Ôn Noãn kích động nhiệt huyết sôi trào, sâu sắc cảm thấy Quân Dập Hàn nam nhân này thật sự quá tốt, không tùy tiện ngủ với nữ nhân, không tùy ý gieo giống, hoàn toàn thay nàng tránh thoát phiền phức tranh di sản. Nếu hắn nhanh chóng chết đi nữa, vậy thật sự là phu quân cực tốt!
“Ngươi cảm thấy nàng vì chuyện gì mà hưng phấn như thế?”Bị Ôn Noãn vứt bỏ, mắt lạnh của Quân Dập Hàn ở thế giới bên ngoài như có điều suy nghĩ hỏi Bạch Ưng
- Quyển 1 - Chương 1: Phụng chỉ thành hôn
- Quyển 2 - Chương 1: Khởi binh
- Quyển 3 - Chương 1-1: Độc chết đáng đời 1
- Quyển 3 - Chương 1-2: Độc chết đáng đời 2
- Quyển 1 - Chương 2: Muốn cự tuyệt lại ra vẻ mời chào
- Quyển 2 - Chương 2: Bóng dáng của hắn
- Quyển 3 - Chương 2: Vô liêm sỉ
- Quyển 1 - Chương 3: Quả thật dữ dội
- Quyển 2 - Chương 3: Vung đao tự cung
- Quyển 3 - Chương 3: Thuốc không thể ăn lung tung
- Quyển 3 - Chương 3-2: Thuốc không thể ăn lung tung 2
- Quyển 1 - Chương 4: Nữ nhân giao chiến
- Quyển 2 - Chương 4: Trừng trị tiện nhân
- Quyển 3 - Chương 4: Quân hạo thiên sở hoan
- Quyển 1 - Chương 5: Trong vị chua có gai
- Quyển 2 - Chương 5: Trẫm, tình nguyện chết
- Quyển 3 - Chương 5-1: Mưu
- Quyển 3 - Chương 5-2: Mưu 2
- Quyển 3 - Chương 5-3: Mưu 3
- Quyển 1 - Chương 6: Không thích con khỉ
- Quyển 2 - Chương 6: Trở lại quen biết ban đầu
- Quyển 3 - Chương 6: Mưu 2
- Quyển 1 - Chương 7: Sao còn chưa chết đi
- Quyển 2 - Chương 7: Tay không bắt sói trắng
- Quyển 3 - Chương 7-1: Lòng hắn thương nàng
- Quyển 3 - Chương 7-2: Lòng hắn thương nàng 2
- Quyển 3 - Chương 7-3: Lòng hắn thương nàng 3
- Quyển 3 - Chương 7-4: Lòng hắn thương nàng 4
- Quyển 1 - Chương 8: Động xuân tâm
- Quyển 2 - Chương 8: Noãn Bảo
- Quyển 3 - Chương 8: Tên lưu manh này 1
- Quyển 3 - Chương 8-2: Tên lưu manh này 2
- Quyển 3 - Chương 8-3: Tên lưu manh này 3
- Quyển 3 - Chương 8-4: Tên lưu manh này 4
- Quyển 1 - Chương 9: Tiểu bá vương ở kinh thành
- Quyển 2 - Chương 9: Chân dài to của Quân Dập Hàn
- Quyển 3 - Chương 9: Mưu 3
- Quyển 3 - Chương 9-2: Mưu 3
- Quyển 3 - Chương 9-3: Mưu 3 (tt)
- Quyển 3 - Chương 9-4: Mưu 3 (tt)
- Quyển 1 - Chương 10: Vậy mà không ngã
- Quyển 2 - Chương 10: Yêu thương không giới hạn
- Quyển 3 - Chương 10: Ngươi cũng có ngày này
- Quyển 3 - Chương 10-2: Ngươi cũng có ngày này 2
- Quyển 3 - Chương 10-3: Ngươi cũng có ngày này 3
- Quyển 1 - Chương 11: Tha du bình
- Quyển 2 - Chương 11: Hôn trộm
- Quyển 3 - Chương 11-1: Không bao giờ tha thứ 1
- Quyển 3 - Chương 11-2: Không bao giờ tha thứ 2
- Quyển 3 - Chương 11-3: Không bao giờ tha thứ 3
- Quyển 1 - Chương 12: Sớm lên chốn cực nhạc
- Quyển 3 - Chương 12: Gặp nhau không bằng không gặp
- Quyển 3 - Chương 12: Cứu
- Quyển 1 - Chương 13: Áp lực và phản áp lực
- Quyển 2 - Chương 13-1
- Quyển 3 - Chương 13-1: Chẳng qua chỉ định gieo họa
- Quyển 2 - Chương 13-2
- Quyển 3 - Chương 13-2: Chẳng qua chỉ định gieo họa 2
- Quyển 1 - Chương 14: Vi phu đa tạ phu nhân
- Quyển 2 - Chương 14: Ngọt ngào dày vò
- Quyển 3 - Chương 14: Quá không biết xấu hổ (1)
- Quyển 1 - Chương 15: Thái hậu triệu kiến
- Quyển 2 - Chương 15: Thế giới của nàng thiên đường của ta
- Quyển 3 - Chương 15: Quá không biết xấu hổ (2)
- Quyển 1 - Chương 16: Có lẽ có
- Quyển 2 - Chương 16
- Quyển 3 - Chương 16: Quá không biết xấu hổ (3)
- Quyển 1 - Chương 17: Hộc máu hôn mê
- Quyển 2 - Chương 17: Thiêu đốt đi, chim lửa
- Quyển 3 - Chương 17: Quá không biết xấu hổ (4)
- Quyển 1 - Chương 18: Trộm chiếm tiện nghi
- Quyển 3 - Chương 18: Quá không biết xấu hổ (5)
- Quyển 2 - Chương 18-1: Công thành (1)
- Quyển 2 - Chương 18-2: Công thành (2)
- Quyển 2 - Chương 18-3: Công thành (3)
- Quyển 1 - Chương 19: Bắt cóc
- Quyển 2 - Chương 19: Mưu trí vô song phúc hắc vô sỉ
- Quyển 3 - Chương 19: Quá không biết xấu hổ (6)
- Quyển 1 - Chương 20: Yêu nghiệt trong núi
- Quyển 2 - Chương 20: Hưu thê
- Quyển 3 - Chương 20: Quá không biết xấu hổ (7)
- Quyển 1 - Chương 21: Đen ăn đen
- Quyển 2 - Chương 21: Yêu một người
- Quyển 3 - Chương 21: Đại kết cục (thượng 1)
- Quyển 1 - Chương 22: Lấy vương phi làm trọng
- Quyển 2 - Chương 22: Yêu và trách nhiệm
- Quyển 3 - Chương 22: Đại kết cục (thượng 2)
- Quyển 1 - Chương 23: Lấy mạng đổi mạng
- Quyển 2 - Chương 23: Rốt cuộc xuất hiện
- Quyển 3 - Chương 23: Đại kết cục (thượng 3)
- Quyển 1 - Chương 24: Vương gia hoăng (đoạn ngắn 1)
- Quyển 2 - Chương 24: Hôn sau khi say
- Quyển 3 - Chương 24: Đại kết cục (thượng 4)
- Quyển 1 - Chương 25: Trúng chiêu
- Quyển 2 - Chương 25: Nước phù sa không chảy ruộng người ngoài
- Quyển 3 - Chương 25: Đại kết cục (thượng 5)
- Quyển 1 - Chương 26: Cố ý hành hạ
- Quyển 2 - Chương 26: Sức sống
- Quyển 3 - Chương 26: Đại kết cục (trung 1)
- Quyển 1 - Chương 27: Khoảnh khắc mềm mại
- Quyển 2 - Chương 27: Ngày tốt cảnh đẹp
- Quyển 3 - Chương 27: Đại kết cục (trung 2)
- Quyển 1 - Chương 28: Chỉ có thể thuộc về ta
- Quyển 2 - Chương 28: Mạnh đến làm cho người ta can đảm
- Quyển 3 - Chương 28: Đại kết cục (hạ 1)
- Quyển 1 - Chương 29: Cấp tốc về cung
- Quyển 2 - Chương 29: Hôn sự
- Quyển 3 - Chương 29: Đại kết cục (hạ 2)
- Quyển 2 - Chương 30: Rơi vực
- Quyển 3 - Chương 30: Đại kết cục (hạ 3)
- Quyển 1 - Chương 31: Vậy thì ôm đi
- Quyển 2 - Chương 31: Cạm bẫy
- Quyển 3 - Chương 31: Đại kết cục (hạ 4)
- Quyển 1 - Chương 32: Đánh cuộc
- Quyển 3 - Chương 32: Đại kết cục (hạ 5)
- Quyển 2 - Chương 32-1: Giận đến hộc máu (1)
- Quyển 2 - Chương 32-2: Giận đến hộc máu (2)
- Quyển 1 - Chương 33: Tìm tai vạ
- Quyển 3 - Chương 33: Đại kết cục (hạ 6)
- Quyển 2 - Chương 33-1: Không được, điềm đại hung (1)
- Quyển 2 - Chương 33-2: Không được, điềm đại hung (2)
- Quyển 1 - Chương 34: Châm kim ổn định mà hung ác
- Quyển 3 - Chương 34: Đại kết cục (hạ 7)
- Quyển 2 - Chương 34-1: Nàng là ấm áp của hắn (1)
- Quyển 2 - Chương 34-2: Nàng là ấm áp của hắn (2)
- Quyển 1 - Chương 35: Lẻn vào phòng như thế nào
- Quyển 2 - Chương 35: Hủy diệt
- Quyển 3 - Chương 35: Đại kết cục (hạ 8)
- Quyển 1 - Chương 36: Gian trá giảo hoạt
- Quyển 2 - Chương 36: Trái đào cũng có thể ra chiến trường
- Quyển 3 - Chương 36: Đại kết cục (hạ 9)
- Quyển 1 - Chương 37: Nhịn đến cực hạn
- Quyển 3 - Chương 37: Đại kết cục (hạ 10)
- Quyển 2 - Chương 37-1: Cuộc chiến ở Mang Sơn
- Quyển 2 - Chương 37-2: Cuộc chiến ở Mang Sơn (2)
- Quyển 1 - Chương 38: Giận
- Quyển 2 - Chương 38: Người thiên hạ gặp được là giết
- Quyển 3 - Chương 38: Đại kết cục (hạ 11)
- Quyển 3 - Chương 39: Đại kết cục (hạ 12)
- Quyển 2 - Chương 39-1: Có ý tứ với Các chủ
- Quyển 2 - Chương 39-2: Có ý tứ với các chủ (2)
- Quyển 1 - Chương 40: Thật thật giả giả
- Quyển 3 - Chương 40: Đại kết cục (hạ 13)
- Quyển 2 - Chương 40-1: Dày vò ngọt ngào (1)
- Quyển 2 - Chương 40-2: Nàng phi lười có độc (2)
- Quyển 1 - Chương 41: Hàn Vương cho mời
- Quyển 2 - Chương 41: Không ngờ là ngươi (1)
- Quyển 3 - Chương 41: Kết thúc
- Quyển 2 - Chương 41-2: Không ngờ là ngươi (2)
- Quyển 1 - Chương 42: Giết người diệt khẩu
- Quyển 2 - Chương 42-1: Cuối cùng có chỗ theo
- Quyển 2 - Chương 42-2: Cuối cùng có chỗ theo (2)
- Quyển 1 - Chương 43: Dựa thế Hàn Vương
- Quyển 2 - Chương 43: Ta là nam nhân của nàng (1)
- Quyển 2 - Chương 43-2: Ta là nam nhân của nàng (2)
- Quyển 2 - Chương 44-1: Vương phi là nữ nhân đanh đá
- Quyển 2 - Chương 44-2: Vương phi là nữ nhân đanh đá (2)
- Quyển 1 - Chương 45: Cứu người
- Quyển 2 - Chương 45: Ngươi chính là kẻ ngốc (1)
- Quyển 2 - Chương 45-2: Ngươi chính là kẻ ngốc (2)
- Quyển 1 - Chương 46: Tất cả đều không cần nói
- Quyển 2 - Chương 46: Lang tình lang ý
- Quyển 1 - Chương 47: Trả lại Vương phi
- Quyển 2 - Chương 47-1: Sở Hoan làm người ta buồn rầu
- Quyển 2 - Chương 47-2: Sở Hoan làm người ta buồn rầu (2)
- Quyển 2 - Chương 47-3: Sở Hoan làm người ta buồn rầu (3)
- Quyển 1 - Chương 48: U cư * tàng kiều
- Quyển 2 - Chương 48: Sự xuất hiện của nàng
- Quyển 1 - Chương 49: Nhiễu loạn tâm thần
- Quyển 2 - Chương 49: Nụ hôn tương tư
- Quyển 1 - Chương 50: Một tên cũng không để lại
- Quyển 2 - Chương 50: Hắn là đường sinh mệnh của ta
- Quyển 2 - Chương 50-2: Hắn là đường sinh mệnh của ta 2
- Quyển 1 - Chương 51: Thu ngươi làm tiểu thiếp
- Quyển 2 - Chương 51-1: Vương gia rất keo kiệt (1)
- Quyển 2 - Chương 51-2: Vương gia rất keo kiệt 2
- Quyển 1 - Chương 52: Đơn giản thô bạo
- Quyển 2 - Chương 52: Thần phục
- Quyển 1 - Chương 53: Khuôn mặt cực kỳ kinh khủng
- Quyển 2 - Chương 53: Sinh hài tử cho bổn Vương
- Quyển 2 - Chương 54: Ác chỉnh lão yêu bà
- Quyển 1 - Chương 55: Nụ hôn nóng bỏng triền miên
- Quyển 2 - Chương 55-1: Lão tử không có hứng thú với ngươi 1
- Quyển 2 - Chương 55-2: Lão tử không có hứng thú với ngươi 2
- Quyển 1 - Chương 56: Ngâm suối nước nóng
- Quyển 2 - Chương 56: Các chủ thật hài hước
- Quyển 1 - Chương 57: Thú tâm bại hoại
- Quyển 2 - Chương 57: Từ chối đại hôn
- Quyển 1 - Chương 58: Lại cầm ống tay áo
- Quyển 2 - Chương 58: May mắn của cuộc đời này
- Quyển 1 - Chương 59: Người đi đường a Tam
- Quyển 2 - Chương 59: Vui mừng lại xót xa
- Quyển 1 - Chương 60: Cục gạch
- Quyển 2 - Chương 60: Đây là địa bàn của ta
- Quyển 1 - Chương 61: Ký lai chi tắc an chi
- Quyển 2 - Chương 61: Có chàng thật tốt
- Quyển 1 - Chương 62: Là phúc hay họa
- Quyển 2 - Chương 62: Cầu hôn 1
- Quyển 2 - Chương 62-2: Cầu hôn 2
- Quyển 1 - Chương 63: Bầy sói bao vây tấn công
- Quyển 2 - Chương 63-1: Cuối quyển hai
- Quyển 2 - Chương 63-2: Cuối quyển hai 2
- Quyển 2 - Chương 63-3: Cuối quyển hai 3
- Quyển 1 - Chương 64: Nhất kích tất sát
- Quyển 1 - Chương 65: Lệnh đuổi khách
- Quyển 1 - Chương 66: Một chén canh hai người nếm
- Quyển 1 - Chương 67: Tâm loạn
- Quyển 1 - Chương 68: Phó cô nương ngực lớn
- Quyển 1 - Chương 69-1: Giận hôn (1)
- Quyển 1 - Chương 69-2: Giận hôn (2)
- Quyển 1 - Chương 69-3: Giận hôn (3)
- Quyển 1 - Chương 69-4: Giận hôn (4)
- Quyển 1 - Chương 70-1: Chỉ một mình nàng
- Quyển 1 - Chương 70-2: Chỉ một mình nàng (2)
- Quyển 1 - Chương 70-3: Chỉ một mình nàng (3)
- Quyển 1 - Chương 71-1: Độc miệng không ai bằng (1)
- Quyển 1 - Chương 71-2: Độc miệng không ai bằng(2)
- Quyển 1 - Chương 72-1: Cảnh xuân nhàn nhạt vẽ chân mày (1)
- Quyển 1 - Chương 72-2: Cảnh xuân nhàn nhạt vẽ chân mày (2)
- Quyển 1 - Chương 73-1: Ta làm phu quân tốt không
- Quyển 1 - Chương 73-2: Ta làm phu quân tốt không (2)
- Quyển 1 - Chương 74-1: Hạ độc (1)
- Quyển 1 - Chương 74-2: Hạ độc (2)
- Quyển 1 - Chương 75-1: Gặp nhau
- Quyển 1 - Chương 76-1: Nữ nhân của hắn
- Quyển 1 - Chương 76-2: Nữ nhân của hắn (2)
- Quyển 1 - Chương 77-1: Nhịn lâu sẽ chết ngộp
- Quyển 1 - Chương 77-2: Nhịn lâu sẽ chết ngộp (2)
- Quyển 1 - Chương 78-2: Nam nhân hạnh phúc nhất (2)
- Quyển 1 - Chương 79-1: Nàng ghen tỵ
- Quyển 1 - Chương 79-2: Nàng ghen tỵ (2)
- Quyển 1 - Chương 80-1: Thẹn thùng
- Quyển 1 - Chương 80-2: Thẹn thùng (2)
- Quyển 1 - Chương 81: Chua hay là ngọt
- Quyển 1 - Chương 82-1: Vương gia, thật sự rất tổn thương dạ dày (1)
- Quyển 1 - Chương 82-2: Vương gia, thật sự rất tổn thương dạ dày (2)
- Quyển 1 - Chương 83-1: Đuổi giết (1)
- Quyển 1 - Chương 83-2: Đuổi giết (2)
- Quyển 1 - Chương 84-1: Thử để cho chàng đi vào trong lòng
- Quyển 1 - Chương 84-2: Thử để cho chàng đi vào trong lòng
- Quyển 1 - Chương 85-1: Phải gả thì gả cho Vương gia (1)
- Quyển 1 - Chương 85-2: Phải gả thì gả cho Vương gia (2)
- Quyển 1 - Chương 86: Hoàng đấu với Vương
- Quyển 1 - Chương 87: Trục xuất khỏi Vương phủ
- Quyển 1 - Chương 87-2: Trục xuất khỏi Vương phủ (2)
- Quyển 1 - Chương 88-1: Bá đạo
- Quyển 1 - Chương 88-2: Bá đạo (2)
- Quyển 1 - Chương 89: Nữ Vương đánh phu quân
- Quyển 1 - Chương 90: Quá trình bộc lộ tâm tình
- Quyển 1 - Chương 90-2: Quá trình bộc lộ tâm tình (2)
- Quyển 1 - Chương 91-1: Nguy cơ giấu giếm (1)
- Quyển 1 - Chương 91-2: Nguy cơ giấu giếm (2)
- Quyển 1 - Chương 92-1: Đời này kiếp này chỉ một người (1)
- Quyển 1 - Chương 92-2: Đời này kiếp này chỉ một người (2)
- Quyển 1 - Chương 93: Cuối cùng được hạnh phúc
- Quyển 1 - Chương 94: Lựa chọn làm sao
- Quyển 1 - Chương 95: Hưu Vương gia gả Hoàng thượng
- Quyển 1 - Chương 96: Cứu giúp (1)
- Quyển 1 - Chương 96-2: Cứu giúp (2)
- Quyển 1 - Chương 97: Ngọc nát đá tan
- Quyển 1 - Chương 98: Đừng để cho vi phu chờ lâu
- Quyển 1 - Chương 99-1: Hạnh phúc kèm theo tuyệt vọng (1)
- Quyển 1 - Chương 99-2: Hạnh phúc kèm theo tuyệt vọng (2)
- Quyển 1 - Chương 100: Cùng quân một đời khỏe mạnh
- Quyển 1 - Chương 101: Vào cung
- Quyển 1 - Chương 102: Một quyển cuối cùng (thượng)
- Quyển 1 - Chương 103-1: Một quyển cuối cùng (hạ)
- Quyển 1 - Chương 103-2: Một quyển cuối cùng (hạ) (2)
Nàng Phi Lười Có Độc
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.