Tô Diễn Thanh không khỏi nức nở một tiếng, một cái hôn trấn an lập tức rơi xuống đùi trong của anh, rồi lại thêm một ngón tay nữa chen vào bím nhỏ.
Lỗ hoa ướt át nóng rực run rẩy co chặt, rồi lại nhanh chóng mấp máy thả lỏng, từ chỗ sâu trong chảy ra càng nhiều chất lỏng, ướt cả tay rồi tràn lan ngoài miệng âm hộ. Là đáp lại, cũng là mời gọi.
Hơi thở của Chu Vu Uyên trở nên thô nặng, mồ hôi trên trán nhỏ xuống eo Tô Diễn Thanh, lưỡi hắn vươn ra liếm hết dâm dịch vào miệng.
[Nếu là lần đầu tiên thì hẳn là cứ để cao trào một lần rồi hãy tiến vào thì sẽ dễ dàng hơn một chút, nhưng mà…]
Ba ngón tay vùi vào chỗ sâu nhất lại rời ra một chút, rồi lại chậm rãi đẩy vào một lần nữa, chuyển động tìm kiếm điểm mẫn cảm bên trong. Tiếng nước dấp dính rất nhỏ trong căn phòng yên tĩnh tới mức chỉ có thể nghe được tiếng hai người cố nén thở gấp có vẻ hết sức rõ ràng.
[… Muốn quá đáng thêm một chút.]
Ngón tay thứ tư đã chạm tới miệng lỗ, cẩn thận đẩy phần thịt non đang run rẩy ra, cố gắng xâm nhập vào khe hở nhỏ.
Miệng âm hộ vốn đã căng tới cực hạn, giờ lại bị nhét thêm một ngón tay nên đã căng tới mức hơi trắng bệch. Chu Vu Uyên không nhịn được cúi đầu hôn nhẹ một cái.
Toàn thân Tô Diễn Thanh khẽ run rẩy, miệng huyệt bị căng ra cũng vô thức xoắn chặt, thịt huyệt bao lấy ngón tay rồi đột nhiên kẹp cắn vì khoái cảm tăng cao tới mức không chịu nổi. Dâm dịch từ sâu trong lại chảy ra khỏi ngón tay đang chặn lại, từng đợt nhè nhẹ chảy dọc theo thịt đùi xuống.
[Muốn lần đầu tiên cao trào của vợ là do tôi đ*.]
Ngón tay đi vào sâu nhất đã chạm được tới điểm mẫn cảm, rồi từ từ lùi ra bên ngoài, lại chậm rì rì một lần nữa nhét vào trong.
[Muốn toàn bộ dâm dịch của vợ chỉ tưới trên dương vật tôi.]
Ngón tay cứ thong thả đưa đẩy ở miệng lỗ, muốn hoàn toàn mở rộng nơi bé nhỏ sắp được yêu thương. Dâm dịch chảy dọc theo bàn tay thành dòng nước tiến vào trong tay áo to rộng của áo choàng tắm, khiến cổ tay, cánh tay dính nhớt. TruyenLau.com
[Muốn nhìn vào mắt vợ rồi đ* em ấy.]
[Muốn nhìn vợ không chịu nổi rồi bật khóc.]
[Muốn…]
[Muốn càng nhiều càng nhiều ——]
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ngón tay cắm bím bị rút ra, lỗ nhỏ muốn đuổi theo cắn vào đầu ngón tay, khiến Tô Diễn Thanh vô thức tiến về phía trước một chút, hai đùi cũng bất ngờ co rút lại, rồi bị nắm kéo gần lại với thân thể nóng bỏng của Chu Vu Uyên, chân chạm tới một vật to lớn cứng rắn.
[… Thật sự có thể ăn vào sao?]
Giọng nói bên tai vẫn còn văng vẳng, môi đã áp vào lòng bàn tay nhẹ nhàng cọ, cảm giác ướt át cùng với hương vị thuộc về chính mình khiến Tô Diễn Thanh càng thêm bối rối. Vì vậy, khi Chu Vu Uyên nắm cánh tay mình kéo ra, anh đã quên cả việc chống cự, rồi đột ngột rơi vào lưới tình dày đặc.
Đã không còn bất kỳ thứ gì che đậy, chiếc áo tắm dài bị Chu Vu Uyên nhanh chóng cởi bỏ, cùng với chiếc áo mà đối phương đang mặc cũng bị ném sang một bên. Hai chiếc áo dây dưa với nhau, từ bậu cửa sổ chảy xuống đất. Tô Diễn Thanh run rẩy, đôi mắt ướt át không dám nhắm lại —— không nỡ nhắm lại. Website TruyenLau.com
Con ngươi màu xám nhạt không thể che giấu cảm xúc, không ngần ngại bộc lộ những cảm xúc mãnh liệt.
[—— Nhìn anh.]
Tô Diễn Thanh nghe thấy nội tâm Chu Vu Uyên nói vậy.
[Cứ như vậy… Nhìn anh.]
Dương vật chen vào giữa hai chân ướt át khẽ đưa đẩy, nhắm ngay miệng lỗ còn đang mấp máy, chậm rãi dùng sức, phần đầu to đâm chút thịt mềm vào bên trong, khiến nơi đó không khỏi run lên.
Hơi thở của Tô Diễn Thanh càng thêm hỗn loạn.
Căng quá…
Được khuếch trương cẩn thận, căng miệng âm hộ ra, cường ngạnh xâm nhập vào trong, cảm giác còn rõ rệt hơn so với bốn ngón tay lúc trước nhiều, khiến mắt Tô Diễn Thanh hoa lên, đầu óc cũng choáng váng, không có cách nào tự hỏi.
Anh nhìn đôi mắt vẫn đang nhìn mình chăm chú kia, trong hoảng hốt, bỗng nhiên ý thức được, hình như trước nay —— anh chưa từng tận mắt nhìn thấy thứ đồ kia của hắn đến tột cùng là có kích cỡ như thế nào.
Chỉ thông qua cảm thụ khi hai chân kẹp lấy thì hiển nhiên không thể miêu tả rõ ràng được rồi.
Bỗng nhiên ngón tay đang căng chặt chợt chuyển động, Tô Diễn Thanh không chịu nổi mà ngẩng cổ, eo cùng bắp đùi bắt đầu run rẩy, gót chân vô thức đá đạp lung tung, nhưng thân thể lại chẳng thể thoát được.
“… Quá… a, quá…” Âm thanh nhỏ bé lại run rẩy thoát ra khỏi cổ họng, mềm nhũn như nước đường hoà tan, khiến dạ dày càng xuất hiện nhiều dục vọng đói khát.
Bàn tay Chu Vu Uyên đang nắm bắp đùi Tô Diễn Thanh chợt nắm mạnh hơn, cánh tay bị ngón tay anh bám lấy, nhưng tất nhiên chẳng thể ngăn cản nơi cơ bắp đang phồng lên kia. Làn da hơi sẫm màu kết hợp với những ngón tay trắng nõn mềm mại trông lại càng dâm dật.
[… Cảm giác sẽ khóc…]
Quy đầu đang tạm dừng vì mới vào một nửa chợt phá vỡ từng lớp thịt mềm lại rồi hung hăng xâm nhập. Dương vật căng lớn phập phồng gân xanh, cứ thế cọ vào vách thịt rồi đâm thẳng tới điểm mẫn cảm, khoái cảm hung mãnh chưa từng có lấn át cảm giác đau đớn vốn nên tồn tại, trong nháy mắt xông lên đến tận đỉnh đầu, vừa bắt đầu đã khiến Tô Diễn Thanh cao trào.
Tinh dịch đột ngột phun tung toé lên đường cong cơ bụng đẹp đẽ của Chu Vu Uyên, dòng nước dâm cũng phun ra như bị mất khống chế, bị dương vật đáng sợ chặn lại nhưng vẫn phụt phụt chảy ra, chỉ trong chốc lát đã xối ướt thân dưới vẫn còn gắn liền của hai người họ, cũng khiến miếng lót cửa sổ ướt sũng.
Nước mắt cố nhịn hồi lâu cuối cũng cũng lăn xuống xuống, đầu ngón tay bóp chặt Chu Vu Uyên cào xước hắn như bị mất khống chế. Tô Diễn Thanh nghẹn ngào, thân thể xuất tinh xong yếu ớt ngã xuống, nhưng lại bị dương vật càng to lớn hơn kia neo chặt lại —— lại bị thô bạo đâm thẳng tới đáy.
Chưa bao giờ bị đâm sâu như lúc này, Tô Diễn Thanh cảm thấy đôi mắt mình dần trở nên mờ ảo, như thể bị kéo vào một thế giới khác, nơi mà từng cảm xúc đều dâng trào. Cảm giác căng đầy, tê dại như cơn sóng đánh vào tâm trí, kêu gọi bản năng muốn trốn chạy. Nhưng chỉ một cái hôn nhẹ vào mí mắt đã khiến mọi sức lực tiêu tan, cơ thể anh trở nên mềm yếu đến mức không thể tự đứng vững.
[Không nhịn nổi…]
[… Muốn đ* hỏng em…]
Âm thanh trong tai dường như đã tan biến trong khoái cảm, mỗi nhịp thở trở nên ngắt quãng. Tô Diễn Thanh sụt sịt, cắn môi Chu Vu Uyên để dập tắt cơn kích thích, và lại một lần nữa chìm vào cơn cực khoái.
Những yếu tố xung quanh tác động mạnh mẽ đến cơ thể, khiến anh không thể chịu đựng nổi bất kỳ sự kích thích nào từ Chu Vu Uyên. Nhiệt độ từ cơ thể đối phương, hơi thở phả vào mặt, và nhịp tim vang vọng bên tai, tất cả đều biến thành những kích thích khó cưỡng, làm anh lạc lối trong cơn say mê.
Khi Tô Diễn Thanh chỉ cần một chút chạm nhẹ, thì mọi thứ như bùng nổ, khiến tâm trí anh trở nên rối loạn, làm cho Chu Vu Uyên cảm thấy ngực mình như muốn nổ tung.
Dòng máu từ môi chảy ra đã chạm vào môi dưới của Tô Diễn Thanh, vẽ nên một hình ảnh quyến rũ hơn bao giờ hết. Chu Vu Uyên không ngần ngại vươn lưỡi liếm môi, cảm nhận vị ngọt ngào lan tỏa giữa hai người.
[Thật sự, đ* vào rồi…]
Lâu dài, bị áp lực của dục vọng và cảm xúc, tâm trí của Chu Vu Uyên như đang bùng nổ, khiến cơ thể và tâm hồn hắn nóng đến mức muốn ngạt thở. Thế nhưng, đồng thời, hắn cũng đạt được một phần thỏa mãn, từ đó cảm thấy bình tĩnh đến mức có thể dễ dàng chặn đứng cơn khát khao mãnh liệt, điều khiển những dục vọng đang trỗi dậy bên trong. Sự kiên nhẫn và nhẹ nhàng trong lòng hắn lại như đang an ủi người đối diện vẫn đang chìm trong cao trào của cảm xúc.
—— Làm sao có thể buông bỏ cho được?
Dù có chút đau đớn hay thương tổn, hắn cũng không thể từ bỏ.
Mỗi một cơn run rẩy, mỗi giọt nước mắt, và mỗi lần không thể kiểm soát để tránh né hay giãy giụa của người ấy đều cần được thỏa mãn từ cảm giác mà hắn đem lại.
Và cả những nỗi đau.
Khi lưỡi hắn rút ra khỏi khoang miệng, cánh môi hắn cùng Tô Diễn Thanh cũng không còn chạm nhau nữa. Chu Vu Uyên từ từ thẳng người dậy, bàn tay to lớn của hắn nhẹ nhàng mơn trớn cổ Tô Diễn Thanh, rồi dần dần di chuyển xuống ngực, cuối cùng dừng lại ở phần eo, như thể hắn đang cảm nhận cơ thể đối phương từng chút một.
[… Nóng quá.]
[Cắn chặt quá… Vợ đang cố sức kẹp tôi.]
[Thật đáng yêu. Thật quyến rũ.]
[Dương vật cũng thật cưng. Lần trước trực tiếp phun vào cổ họng nên không nếm thử hương vị… Liệu có thể ngọt như nước dâm không?]
Tô Diễn Thanh run rẩy toàn thân. Anh vừa mới trải qua một đợt cao trào và đang cố gắng khôi phục sức lực, nhưng lại không thể kiểm soát được cảm giác căng thẳng trong cơ thể. Các đầu ngón tay anh co lại, trong bụng cảm giác như có một luồng nhiệt đang dồn lên, dường như chỉ trong chốc lát nữa thôi sẽ lại bùng nổ.
Anh cố gắng che mắt mình lại. Nhưng trong trạng thái thiếu thị giác thì cảm giác khác lại trở nên mãnh liệt hơn gấp bội, khiến anh chỉ cần nghĩ đến thôi là đã không thể ngăn nổi cảm giác tê dại lan tỏa khắp sống lưng.
… Thực sự là không thể nào chịu đựng nổi.
Bên trong cơ thể, thật sự đang bị một vật thể từ phía đối phương cắm vào.
Anh không hề hay biết mình đã được nắm chặt tay, rồi nhẹ nhàng xoa dịu và đưa lên môi, hôn một chút. Tô Diễn Thanh nghe thấy Chu Vu Uyên nói: “Thả lỏng nào.”
[Để chồng đ* em.]
Cơn nóng nhỏ bé bỗng nhiên bị kích thích, và tức thì cảm giác nơi bụng bị đè nén, cọ xát với nhau, nhưng dương vật vẫn chưa làm gì chợt phun ra, khiến Chu Vu Uyên phải ngạc nhiên một chút.
[Vợ mẫn cảm như vậy sao… Rõ ràng tôi vẫn chưa làm gì cả mà.]
[Lát nữa chỉ cần động là sẽ lại cao trào sao?]
[… Thân thể có chịu nổi không…]
[Cảm giác đ* nhiều vài cái là sẽ tè ra.]
[… Muốn cho vợ tè ra.]
[Muốn bắn nước tiểu vào bụng vợ.]
[Bắn nước tiểu vào, bụng em sẽ phồng lên nhỉ?]
[Giống như mang thai em bé ấy.]
[Đ* tiếp thì có khi em sẽ vừa bắn nước tiểu lại vừa ưỡn bụng to…]
“Anh đừng, a a, đừng, nói, nữa…!” Thân dưới vô thức ưỡn lên một chút, Tô Diễn Thanh nức nở. Anh duỗi tay bưng kín miệng Chu Vu Uyên, lỗ nhỏ còn chưa ổn lại từ lần cao trào trước đã lại vô thức co lại, cắn chặt vật cứng trong đó rồi một lần nữa phun nước dâm, khiến thân dưới vốn đã hỗn độn của hai người càng ướt sũng.
Không nhịn nổi tiếng hừ nhẹ trong cổ họng, vật to lớn giữa háng Chu Vu Uyên nhảy lên, lại to bành ra nữa, nghiền căng lỗ nhỏ còn đang run rẩy.
Yết hầu hắn nuốt vài lần, giữa đôi môi bị đè lại còn phát ra tiếng khàn khàn: “Anh không nói chuyện.”
Tô Diễn Thanh bật khóc.
Chu Vu Uyên lập tức luống cuống, vội vã dừng lại, bàn tay đặt trên người Tô Diễn Thanh cũng không dám dùng sức, chỉ đột nhiên bị nâng lên rồi giữ lấy, bàn tay che ở ngoài miệng hắn cũng đi tới sau đầu, vít cổ hắn xuống ——
Tầm nhìn bị che khuất bởi đôi mắt chứa đầy nước mắt, môi răng cũng bị đầu lưỡi chạm tới rồi liếm vào, làm ướt nóng khoang miệng.
“Anh… động đi, hu…”
Tích lũy sức lực trong một khoảng thời gian, cuối cùng Tô Diễn Thanh cũng mệt mỏi ngã xuống bề mặt mềm mại, tay buông xuống và một lần nữa che mắt lại, tạo nên một màn chắn trước tầm nhìn.
Ít nhất hãy để anh không cảm thấy như mình bị mắc kẹt — không thể thoát khỏi cơn cao trào này.
Tô Diễn Thanh cảm nhận đôi môi mình bị chiếm giữ, dương vật bên trong cơ thể rút ra, rồi lại nặng nề và mãnh liệt đâm sâu vào.
GIÓ BẮC NHỎ
Ngày Ly Hôn Ấy, Bỗng Đọc Được Suy Nghĩ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.