Tô Diễn Thanh ngủ vùi trong ngực Chu Vu Uyên, còn vô thức dán lên cổ và gò má Chu Vu Uyên, gương mặt vẫn còn nước mắt chưa khô, tóc cũng còn ẩm ướt, eo nhỏ vốn bằng phẳng bị bắn tinh nhiều tới mức hơi phồng lên, âm hộ bị làm tới mức đỏ lên vẫn còn đang run run, cố gắng nuốt vật to lớn còn chưa rút ra kia.
Đúng chuẩn dáng vẻ bị người bắt nạt mà.
Chu Vu Uyên không khỏi cúi đầu hôn lên đuôi mắt Tô Diễn Thanh, lại hôn lên bờ môi anh, cuối cùng còn hôn lên nốt ruồi đỏ mê người sau gáy. Lòng bàn tay cọ vào vú nhỏ đã sưng lên trước ngực anh, xuyên qua dưới nách, rồi càng ôm chặt anh vào ngực mình.
[… Thật sự là quá ngoan rồi.]
Nhìn thoáng qua bầu trời tối tăm ngoài cửa sổ, lại nhìn thoáng qua người vẫn mềm như bông trong ngực mình, cuối cùng Chu Vu Uyên vẫn không nỡ rút dương vật ra, liền cứ thế nâng mông Tô Diễn Thanh, bế anh lên.
Vì tư thế thay đổi nên dương vật đã trượt ra ngoài một chút lại một lần nữa đâm vào, quy đầu to lớn nghiền mài tử cung yếu ớt. Cảm giác tê mỏi khôn kể làm Tô Diễn Thanh nức nở thành tiếng, nước mắt trong suốt lại rơi xuống khỏi đuôi mắt ướt át, thân thể bị Chu Vu Uyên ôm trước ngực dụi vào ngực hắn theo bản năng, vô thức càng ngậm dương vật hắn sâu hơn.
Chu Vu Uyên cảm thấy hơi thở của mình lập tức trở nên rối loạn, dương vật vốn đã hơi hưng phấn giờ đây lại phồng to mãnh liệt, khiến tinh dịch còn đọng trong tử cung nhỏ bé của anh càng căng đầy và biến dạng. Cảm giác dục vọng trong ngực lại bùng lên, thôi thúc hắn một lần nữa áp người yêu lên giường, muốn thực hiện những phương thức mãnh liệt và táo bạo để chiếm đoạt anh.
Tuy nhiên, khi tay hắn chạm vào Tô Diễn Thanh, môi âm hộ bị cắm lâu đã sưng lên và cảm giác cũng ngày càng mãnh liệt, Chu Vu Uyên vẫn phải vật lộn để kiềm chế những dục vọng của chính mình.
Lần đầu tiên mà…
Không thể làm quá mức được. Sẽ có nguy cơ bị thương.
Hơn nữa, ngày mai không phải là ngày nghỉ.
Người trong ngực cũng đã chìm vào giấc ngủ rồi.
Xẹt qua đáy chậu, ngón tay dừng lại một chút ở kẽ mông rồi nhẹ nhàng vuốt ve cúc huyệt ướt sũng khi yêu thương dâng trào. Chu Vu Uyên dùng một tay chống đỡ trọng lượng cơ thể người trong ngực, rồi cầm điện thoại lên để mua một ít thuốc mỡ như lần trước, rồi sau đó mới đưa người vào phòng tắm.
Khi rút ra khỏi, tinh dịch cũng chảy ra, “Lạch cạch”, “Lạch cạch” rơi xuống gạch men trắng, không lâu sau đã bị nước ấm cuốn trôi.
Làm sạch những thứ bên trong Tô Diễn Thanh xong, Chu Vu Uyên mới nâng chân anh lên, chen mình vào giữa hai chân anh rồi nhẹ nhàng ma sát. Khi thấy anh nhíu mày như muốn tỉnh lại, Chu Vu Uyên lập tức dừng lại, hôn lên mặt và cổ anh, đợi cho anh lại chìm vào giấc ngủ nặng nề mới tiếp tục với những gì mình đang làm.
Tinh dịch nhắm ngay âm đế căng phồng bắn ra, Chu Vu Uyên thở hổn hển, ôm chặt người trong ngực, trái tim tràn ngập cảm giác chiếm hữu và thỏa mãn chưa từng có.
[Làm sao bây giờ… thật không muốn tách khỏi em.]
Muốn cứ không mặc quần áo như thế, da dán da, mãi mãi ở bên nhau.
Muốn thời thời khắc khắc đâm dương vật sưng to của mình vào âm hộ ướt nóng kia, không ngừng bắn tinh vào trong, đến khi nơi bé nhỏ ấy không chứa nổi nữa, chỉ khẽ động liền chảy ra ngoài ——
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Chợt hít một hơi thật sâu, áp dục vọng lại lần nữa sôi trào xuống, Chu Vu Uyên ôm eo Tô Diễn Thanh, cẩn thận đặt anh vào bồn nước ấm, lại nhẹ nhàng đánh bọt biển rồi xoa lên người Tô Diễn Thanh.
Chắc thật sự là mệt muốn chết rồi, mãi cho đến Chu Vu Uyên tắm cho Tô Diễn Thanh xong, lại ôm anh trở lại giường, Tô Diễn Thanh vẫn không hề có dấu hiệu tỉnh lại. Chỉ khi Chu Vu Uyên đè bắp đùi anh thì vô cùng chủ động tách chân mình sang hai bên, để lộ âm hộ bị chà đạp thê thảm.
Cho dù đang ngủ say cũng vẫn sẽ đáp ứng hắn.
Chu Vu Uyên không nhịn được cúi xuống hôn đoá hoa kia một lát rồi mới tiếp tục động tác trên tay mình.
Lần thứ hai làm việc này thuận lợi hơn so với lần đầu tiên nhiều. Thuốc mỡ rất nhanh đã bị nhiệt độ cơ thể hòa tan làm ướt bím, dính cả lên dương vật phía trên, thoạt trông sáng lấp lánh, xinh đẹp cực kỳ.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Thậm chí còn khiến người ta không nỡ che nơi này lại.
Chu Vu Uyên nhắm mắt lại, thở ra một hơi thật dài.
Bên ngoài, cơn mưa đã ngừng rơi, bầu trời lại không thấy rõ trăng sao như trước. Cơm tối được đặt ở đầu giường, mãi cho đến sáng hôm sau vẫn không có ai động đến. Website TruyenLau.com
Tô Diễn Thanh tỉnh dậy, phát hiện mình đang nằm trong lòng Chu Vu Uyên. Cảm giác này thật ấm áp, dù không đắp chăn nhưng cơ thể của người bên cạnh tỏa ra nhiệt độ cao, khiến không gian trở nên nóng rực. Mũi chạm vào ngực của người ấy, cảm nhận hơi thở quen thuộc sau vài ngày gần gũi, có thể nghe rõ cả nhịp tim mạnh mẽ.
… Một giọng nói nhẹ nhàng xác nhận đối phương đã tỉnh lại.
[Bây giờ vẫn còn sớm, có thể để vợ ngủ thêm năm phút nữa… Sau năm phút, tôi nhất định sẽ đánh thức vợ!]
[Nếu không thì mười phút… Không, hai mươi phút cũng được, cùng lắm thì tôi sẽ đưa vợ đi làm, bữa sáng có thể ăn trên đường.]
[Thường ngày vợ đều dậy sớm… Hôm qua rõ ràng đã mệt mỏi, có phải đã quá sức không nhỉ?]
[Bữa tối cũng chưa ăn, chờ lát nữa bữa sáng đến, phải bảo vợ ăn nhiều một chút.]
[Lông mi vợ thật dài…]
[Có phải vợ vừa cười trong giấc mơ không nhỉ? Có phải đã mơ thấy điều gì vui vẻ không?]
[Đôi môi thật xinh, thật thích hợp để hôn.]
Đã quen với tiếng ồn ào nên lần này cũng không hề ảnh hưởng đến giấc ngủ của Tô Diễn Thanh. Anh cảm nhận được nhịp tim dần dần trở nên gấp gáp, bỗng nhiên cong khóe miệng, trong lòng nảy sinh một ý nghĩ xấu xa.
Vốn dĩ dựa sát vào ngực Chu Vu Uyên, gò má anh hơi giật giật, như một bé thú nhỏ thể hiện sự thân mật, anh vô thức cọ cọ hắn. Tô Diễn Thanh ngẩng đầu, ánh mắt mê mang rồi mỉm cười ngọt ngào với Chu Vu Uyên: “Chào buổi sáng.”
Đáng lý ra nên chào hỏi ở dưới lầu trong phòng khách, nhưng giờ đã thay đổi địa điểm và tình huống. Hô hấp của Chu Vu Uyên vô thức trở nên rối loạn, miệng đang định nói ra câu trả lời, thì lại thấy người trong lòng ngái ngủ cúi đầu, vùi mặt vào ngực mình, lầm bầm trong trạng thái mơ màng: “… Chồng…”
Còn chưa kịp nói ra, môi cứ mở ra nhưng lại quên khép lại, não Chu Vu Uyên như bị một cú sốc mạnh, khiến cho mọi thứ trở nên hỗn loạn.
[Em em em em em ấy gọi gọi gọi tôi là chồng.]
Lần đầu tiên Tô Diễn Thanh biết, hoá ra có người ngay cả nghĩ trong đầu thôi cũng nói lắp.
[Em em em ấy vừa mới thật sự gọi đúng không?]
[Vợ tôi vừa gọi chồn đúng không?]
[Vợ vừa mới gọi tôi là chồng!!!]
Tô Diễn Thanh: …
Tô Diễn Thanh cố nhịn, nhưng vẫn không thể không cắn nhẹ vào một chiếc cúc áo trên ngực Chu Vu Uyên mới có thể cố nén lại tiếng cười.
Trong đầu vẫn vang vọng tiếng kêu chói tai của người đàn ông, hắn cứng nhắc giữ chặt cánh tay ôm Tô Diễn Thanh như thể đang lo lắng điều gì đó, rồi cúi đầu hôn nhẹ lên đỉnh đầu anh: “Ừ, chào buổi sáng.”
“… Vợ.” Âm thanh nhẹ nhàng gần như không thể lọt vào tai, nhưng khi rơi xuống, lại làm lòng Chu Vu Uyên dậy sóng.
[A a a a tôi thật sự đã gọi thành tiếng, tôi thật sự đã gọi!!]
[Vợ có nghe thấy không, có thể thấy chán ghét không, nếu chán ghét thì phải làm sao?!]
[… Có nên gọi vợ thêm một lần nữa không?]
Trong đầu vẫn đang nghĩ loạn xạ, Chu Vu Uyên cẩn thận cúi xuống, nhưng đột ngột bị đôi mắt sáng ngời nhìn thấu, khiến lòng hắn dấy lên sự bối rối và hoang mang.
Nhưng rất nhanh, đôi mắt đó lại trở về với vẻ mơ màng, đuôi mắt vẫn mang chút ngái ngủ trông có vẻ không hề có tính công kích.
Như thể không thoải mái khi bị ôm, Tô Diễn Thanh nhẹ nhàng đẩy Chu Vu Uyên ra, giọng nói còn mang chút ngái ngủ: “Mấy giờ rồi anh?”
Nhưng còn chưa đợi Chu Vu Uyên trả lời, anh đã nhanh chóng sờ đến chiếc di động bên gối rồi cầm lên nhìn — đã muộn hơn nửa tiếng so với thời gian thường ngày anh rời giường.
Từ trước đến nay, anh luôn thích để lại một khoảng thời gian dư dả cho mọi việc, tuy nhiên, nếu trễ thêm hai mươi phút nữa thì mọi thứ sẽ trở nên gấp gáp. Nếu như Chu Vu Uyên phải đưa anh đến công ty thì chắc chắn hắn sẽ bị muộn.
Cho dù không ai có thể phạt hay cảnh cáo hắn về điều này.
Tô Diễn Thanh ngáp một cái, rồi nhẹ nhàng đẩy Chu Vu Uyên: “Lấy giúp em cái sạc. Nó ở bên kia, trong ngăn kéo.”
Sau khi nói xong, Tô Diễn Thanh lùi lại, nhưng Chu Vu Uyên vẫn không buông tay. Anh đành phải ngồi dậy, thân thể mềm mại như bông. Chiếc áo quá rộng đã tụt xuống, để lộ phần vai mịn màng, làn da trắng cũng hiện lên những vết răng, còn phần dưới thì cảm giác cọ xát khá rõ ràng, cũng rõ là không hề có thứ gì che chắn.
… Chu Vu Uyên chỉ mặc áo cho anh.
Mà đó còn không phải áo của anh nữa kìa.
Nhìn xuống chiếc áo sơ mi dài đến đùi mình, Tô Diễn Thanh không nói gì thêm. Thấy người kia mãi vẫn không có hành động nào, anh quyết định xoay người tự đi lấy sạc, nhưng giữa chừng đã bị nắm tay, cơ thể cũng được đỡ để ngồi thẳng lại, tựa vào chiếc gối phía sau lưng.
“Để anh lấy.” Cuối cùng, khi khôi phục được khả năng tự chủ, Chu Vu Uyên nhẹ nhàng vuốt ve lòng bàn tay Tô Diễn Thanh rồi mới rút tay ra.
[… Có lẽ không nghe thấy.]
[Hay có thể nghe nhưng không phản ứng lại.]
Trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng không thể không cảm thấy chút hụt hẫng, Chu Vu Uyên quay người kéo ngăn kéo tủ đầu giường, đang định với tay lấy đồ sạc bên trong thì bỗng dừng lại khi nhìn thấy một vật khác trong đó. Trong khoảnh khắc, máu hắn như ngừng lại.
—— Đó chính là bản hiệp nghị ly hôn đã từng được đưa đến trước mặt hắn.
Không ngừng lật qua một tờ tài liệu đã ký tên, cái tên Tô Diễn Thanh được viết rõ ràng trên đó. Bên cạnh còn có một dòng chữ viết bằng mực đen.
GIÓ BẮC NHỎ
Ngày Ly Hôn Ấy, Bỗng Đọc Được Suy Nghĩ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.