Ngày Ly Hôn Ấy, Bỗng Đọc Được Suy Nghĩ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngày Ly Hôn Ấy, Bỗng Đọc Được Suy Nghĩ

Chương 9: Chương 9

“Hắn có bị ngốc không vậy?”
Vừa ném xong một tiếng sấm lớn cho Chu Vu Uyên, Tô Diễn Thanh liền nhận điện thoại. Anh thong thả bước ra ngoài, đi để an ủi một người khác đã bị mình trêu chọc tới mức tức giận.
“Này, bức ảnh đó rốt cuộc là chuyện gì?!” Ngồi ở cùng một vị trí, cùng một cửa hàng như hôm qua, Thiệu Viễn chăm chú nhìn Tô Diễn Thanh với ánh mắt sáng quắc, không thể che giấu vẻ phấn khích trên gương mặt mình, “Cậu thật sự đã đi tìm trai trẻ sao?”
—— Nói xong, y còn cố tình ghé gần lại, thì thào như buôn bạc giả.
Tô Diễn Thanh không nhịn được trợn mắt: “Biến đi.”
Vừa mới ăn xong bữa “sáng” của mình, lúc này thực sự không muốn ăn thêm gì nữa, Tô Diễn Thanh đặt thực đơn xuống, tự rót cho mình một cốc nước trái cây, đồng thời cầm lấy món bé thú bông nhỏ của Thiệu Viễn xoa xoa.
“Vậy sao lại như thế,” không để ý đến thái độ của Tô Diễn Thanh, Thiệu Viễn vươn ngón tay, chọc chọc vào con thú bông mà Tô Diễn Thanh đang cầm, “Chắc không phải cậu tự mút đâu nhỉ?”
“Cơ mà có là yoga cũng không làm được đâu…” Thiệu Viễn thì thầm, ánh mắt vô thức nhìn xuống eo Tô Diễn Thanh, rồi bỗng nhiên trở nên không chắc chắn, “Chắc là… không được đâu nhỉ?”
Tô Diễn Thanh: …
Cho dù đã quen biết bao lâu, anh vẫn luôn cảm thấy đối phương có những suy nghĩ vô cùng kỳ lạ.
“Vậy nên, cậu nghĩ,” Tô Diễn Thanh nhếch môi cười, “Tại sao tôi lại tự mút mình hả?”
Lại còn phải mút ở nơi kỳ quái như vậy.
Hiển nhiên là đang ngẩn ra vì câu hỏi này, Thiệu Viễn thể hiện rõ sự bối rối: “Có thể,” y ngó nhìn chiếc áo của Tô Diễn Thanh, giọng nói có phần do dự, “Đó là một kiểu thử thách bản thân chăng…?”
Tô Diễn Thanh: …
Chậc, đúng là có ngốc mới nói chuyện vòng vo với tên này. TruyenLau
Cầm lấy ly nước trái cây vừa rót, Tô Diễn Thanh nhìn người đối diện, thấy ánh mắt mong chờ của y, bỗng dưng cảm thấy hơi buồn cười.
Anh chợt nhận ra, khi nghe thấy âm thanh bất thường, đã vậy còn khác hẳn hình tượng của Chu Vu Uyên, thế mà anh vẫn có thể bình tĩnh cũng là phần lớn nhờ vào người này.
Nhẹ nhàng đẩy thú bông nhỏ về phía Thiệu Viễn, Tô Diễn Thanh nhìn y chằm chằm một lúc lâu, nhưng không hề có âm thanh gì kỳ quặc vang lên trong tai anh cả.
Website TruyenLau.com Mặc dù trong suốt quãng đường đến đây, anh cũng không hề nghe thấy suy nghĩ của những người khác… Nhưng thật sự, có lẽ không phải do anh thức tỉnh siêu năng lực đâu.
Tô Diễn Thanh lại nhâm nhi một ngụm nước trái cây, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi mất mát khó tả.
Có lẽ từ tận sâu trong đáy lòng, ai cũng đều là những tên nhóc thôi nhỉ. TruyenLau
Tô Diễn Thanh không khỏi cảm thán trong lòng.
Cơ mà ——
“A Viễn,” anh lấy điện thoại ra xem, rồi cầm áo khoác đứng dậy, “Đi đến bệnh viện cùng tôi nhé.”
—— Để phòng ngừa những tình huống bất thường, anh cần phải nhanh chóng hoàn tất việc kiểm tra sức khỏe mới được.
“Còn nữa,” Tô Diễn Thanh ngừng lại một chút, đột nhiên ho nhẹ một tiếng, ánh mắt mơ hồ lướt qua Thiệu Viễn rồi nhanh chóng rời đi, “Bức ảnh trước đó gửi cho cậu…”
“… Là Chu Vu Uyên làm đấy.”
Vì vậy, một loạt kiểm tra đã hoàn thành trong những câu hỏi dồn dập vừa hưng phấn vừa lo lắng. Sau khi xong xuôi, Tô Diễn Thanh gần như không thể kiềm chế được nữa, đưa tờ báo cáo mới ra giơ lên trước mặt y.
“Tóm lại,” không chút chần chừ bỏ tờ báo cáo trước mặt mình ra, Thiệu Viễn tiến sát lại Tô Diễn Thanh, vẻ mặt tràn đầy hứng thú, “Anh ta thật sự thích cậu sao?”
Cảm giác không chịu nổi với cái kiểu nói trắng ra của Thiệu Viễn, Tô Diễn Thanh nghiêng đầu, mặt đỏ bừng, chỉ khẽ đáp “Ừm” một tiếng.
“Là thích kiểu rất rất rất thích à?” Thiệu Viễn tiến lại gần hơn, ánh mắt sáng lấp lánh khiến Tô Diễn Thanh vốn chỉ đỏ mặt một chút giờ đã đỏ bừng bừng, hai tai anh cũng nóng lên, giấu kín trong tóc như thể muốn che giấu cảm xúc.
Đẩy nhẹ mặt Thiệu Viễn ra một chút, anh quay đi, “ừm” một tiếng gần như không thể nghe thấy.
Thiệu Viễn lập tức vui vẻ ngồi thẳng dậy, xem báo cáo trong tay —— y không hề nghi ngờ về tâm trạng của Tô Diễn Thanh, cũng không hoài nghi về những gì anh nói, dù cho nội dung có nhiều điều không hợp lý.
Đuôi môi vô thức dịu dàng cong lên, Tô Diễn Thanh cũng mỉm cười, đôi mắt lóe lên vẻ tươi sáng.
Có thể có một người bạn để thoải mái chia sẻ những điều riêng tư thực sự là may mắn lớn lao.
Anh cầm lấy báo cáo với các chỉ tiêu đều bình thường kia từ tay Thiệu Viễn, rồi nhìn thẳng vào mắt y, nhẹ giọng cười hỏi: “Lát nữa muốn ăn gì? Tôi mời.”
Thiệu Viễn chớp mắt, nhanh chóng đưa ra quyết định —— kéo Tô Diễn Thanh tới một cửa hàng hamburger gần bệnh viện.
“Nhưng mà, Thanh Thanh,” ngồi xuống bàn bên cửa sổ, Thiệu Viễn quét mã xong, đột nhiên ngẩng đầu nhìn Tô Diễn Thanh, “Cậu biết không, có một số vấn đề không phải chỉ thích nhau là có thể giải quyết được.”
Tô Diễn Thanh dừng một chút. “Ừm,” anh cong đôi mắt, mỉm cười với người đối diện, “Tôi biết rồi.”
“Thế cậu muốn dâu tây hay chocolate?”
Thiệu Viễn: “… Chocolate.”
“Nhưng mà,” đầu ngón tay anh nhẹ nhàng lướt qua màn hình, thêm món Thiệu Viễn muốn vào giỏ hàng, Tô Diễn Thanh không ngẩng đầu lên, môi vẫn cười tươi tắn, “Ít nhất thì đây cũng là một khởi đầu không tồi, phải không?”
“Cuối cùng thì cậu vẫn thích anh ta chứ gì ——” Thiệu Viễn cố ý kéo dài giọng, “—— thêm một suất cá tuyết nữa.”
“Cậu chắc chắn chứ? Buổi sáng cậu còn nói sẽ không ăn đồ chiên một tuần…”

Sau khi ăn cùng Thiệu Viễn xong, Tô Diễn Thanh tùy ý đi dạo một lát. Khi anh về đến nhà, bầu trời đã sẫm tối. Xe của Chu Vu Uyên không có trong gara, có lẽ vẫn đang ở công ty.
Khác với công việc thiết kế của Tô Diễn Thanh, Chu Vu Uyên còn phải quản lý rất nhiều chuyện khác. Tô Diễn Thanh biết gần đây đối phương đang đảm nhận một dự án vô cùng quan trọng — có thể trích ra thời gian chiều qua với sáng nay ở cùng anh đã là hiếm có.
Bỏ ít đồ ăn vặt tiện thể mua trên đường vào tủ lạnh, Tô Diễn Thanh chuẩn bị lên lầu thì chợt nhìn thấy một vài vật trên bàn — một gói nho nhỏ màu đỏ, một tuýp thuốc mỡ màu hồng nhạt, và một tờ giấy ghi chú màu vàng.
Gói bên ngoài có hình dạng như một chiếc bùa hộ mệnh được xếp gọn gàng thành hình tam giác. Còn tuýp thuốc mỡ màu hồng nhạt là loại mát lạnh giúp tiêu sưng, dược tính nhẹ nhàng, có thể được dùng cho nhiều vị trí trên cơ thể, bao gồm cả những nơi nhạy cảm nhất.
[Bôi thuốc vào sẽ tốt hơn chút.]
Sau khi nhét tờ giấy hướng dẫn của tuýp thuốc mỡ trở lại vào hộp, Tô Diễn Thanh nhìn tờ ghi chú ngắn gọn kia, bỗng nhớ đến cái lần lúc vừa mới kết hôn với Chu Vu Uyên không lâu, anh bận việc thiết kế nên đã quên ăn uống cả ngày.
Khi anh cuối cùng cũng bình tĩnh lại, thì cảm giác đói bụng cũng ập đến. Và khi quay người, anh thấy trên bàn có một bát ngũ cốc và một đĩa rau trộn với đậu que. Bên dưới chiếc bát đó cũng là một tờ giấy ghi chú tương tự: [Bánh còn nóng đó, ăn đi. Sữa đậu nành Tô Ký đã bán hết rồi.]
Tô Diễn Thanh không nhịn được cười thành tiếng.
Sao lúc đó anh lại không nhận ra điều gì nhỉ?
Nhưng…
Khi cầm tuýp thuốc mỡ màu hồng nhạt lên xem, Tô Diễn Thanh cảm thấy buồn cười: “Đến cùng là thật ngốc hay chỉ giả vờ ngốc đây…”
Thật sự không hề nghe ra ý nghĩa của những lời anh nói sao? Vẫn chưa nhận thức được việc chuẩn bị những thứ này, hay căn bản là không đánh đã khai…
Nói thẳng ra, đêm qua như thế — người bình thường thật sự sẽ không nghi ngờ anh có tỉnh hay không sao?
Tô Diễn Thanh chớp mắt, đột nhiên muộn màng nhận ra, những việc có liên quan đến anh, hình như người nào đó đang quá chậm hiểu phải không?
Duỗi tay lấy gói có chữ thêu “Chùa Lan Nhân” cho vào ví tiền của mình, Tô Diễn Thanh hơi nhếch môi, bỗng nhiên nảy ra một ý tưởng mới.
GIÓ BẮC NHỎ

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu