Ngày Ly Hôn Ấy, Bỗng Đọc Được Suy Nghĩ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngày Ly Hôn Ấy, Bỗng Đọc Được Suy Nghĩ

Chương 53: Ở văn phòng thì có thể tùy ý trêu chọc vợ nhỉ (ngồi mặt ôm đ* mất kiểm soát phun nước tiểu)

Tô Diễn Thanh là một người có chức năng sinh lý bình thường, đương nhiên sẽ có những nhu cầu sinh lý bình thường, cùng với những ảo tưởng tình ái——
Dịu dàng, mãnh liệt, kích thích, cảm giác xấu hổ, thậm chí chỉ cần hiện lên trong tâm trí đã đủ để khiến người ta đỏ mặt, tai hồng, toàn thân tê dại.
Nhưng Tô Diễn Thanh thật sự không ngờ mình lại có ngày cởi quần trong văn phòng của Chu Vu Uyên, tách hai chân ngồi lên mặt đối phương, uốn éo vòng eo mềm mại, để cái bím ướt át, dính nhớp cọ xát vào khuôn mặt quen thuộc, bị đầu lưỡi mềm mại, ấm áp đâm vào những nơi sâu kín nhất.
Trời còn chưa tối hẳn, mặc dù đèn chưa bật, nhưng Tô Diễn Thanh vẫn có thể nhìn thấy đôi mắt của Chu Vu Uyên đầy ắp vẻ mê đắm qua ánh sáng từ cửa sổ, nhìn thấy gò má cùng chóp mũi hắn bị dâm dịch của mình làm ướt. Trong khi đó, bên kia cánh cửa, mọi người vẫn đang bận rộn với công việc, có thể bất cứ lúc nào sẽ đi qua hành lang văn phòng rồi gõ cánh cửa mà anh đang tựa vào.
Hai cánh tay anh run rẩy, không thể chịu đựng thêm nữa. Nhích người khỏi tóc Chu Vu Uyên, Tô Diễn Thanh bật ra tiếng thở dốc, cơ thể mệt mỏi trượt xuống, hoa huyệt mềm mại và ướt át cọ vào cái mũi cao thẳng của người dưới thân. Mọi thứ xung quanh anh dường như rung lên, không thể kiềm chế, một dòng nước từ bên trong không ngừng trào ra, bị đôi môi háo hức hút lấy, còn tìm kiếm từng góc độ để liếm sạch.
“Chậm một chút, chậm lại chút, ưm……” Tô Diễn Thanh nửa tựa vào cánh cửa, mông anh phản xạ một cách vô thức, không biết mình đã đưa âm đế sưng đỏ đến gần môi Chu Vu Uyên. Thịt mềm xung quanh đều bị kích thích, cảm giác tê tái lan tỏa, khiến hai cánh mông trắng như tuyết không thể kiểm soát,cứ run rẩy và cử động thật mạnh.
Thật sự quá kích thích.
Tô Diễn Thanh khẽ liếm môi, đầu óc cũng trở nên choáng váng.
Mỗi lần anh nghĩ mình đã đạt được khoái cảm tối đa từ Chu Vu Uyên, thì ngay sau đó, anh lại bị cuốn vào một làn sóng vui sướng mãnh liệt hơn.
Giống như những cơn sóng dục vọng mãnh liệt, cảm giác không chỉ dừng lại ở một thời điểm nhất định, mà còn tích tụ qua từng lần thân mật, từng lần giao hợp, cho đến khi chỉ cần một cú chạm nhẹ là tất cả sẽ bùng nổ, nuốt chửng anh trong một biển lửa đam mê, biến anh thành một phần không thể tách rời khỏi cơ thể ấy.
Không thể kiềm chế, Tô Diễn Thanh tiến tới, tay anh tìm cách nắm lấy tóc Chu Vu Uyên, run rẩy ấn vào sau cánh cửa, để lại dấu tay mồ hôi nhạt nhòa. Những âm thanh ướt át vang lên, hoàn toàn cuốn lấy linh hồn Tô Diễn Thanh, để lại dấu ấn trên đôi môi đỏ ướt át ấy.
Không thể chịu đựng thêm, anh nhanh chóng bắn ra, tinh dịch từ lỗ chuông chảy ra và bị liếm sạch sẽ. Dương vật còn chưa kịp hạ nhiệt lại bị ngậm vào trong miệng, bị bao bọc bởi cái lưỡi nóng bỏng. Kích thích quá độ khiến Tô Diễn Thanh ngửa cổ lên, bụng dưới co thắt không thể kiểm soát, nước mắt hòa quyện cùng khoái cảm trào ra từ cả hai nơi.
Nhưng Chu Vu Uyên vẫn cảm thấy không đủ thỏa mãn, ánh mắt hắn vẫn chăm chú nhìn Tô Diễn Thanh, như thể muốn ngấu nghiến anh từng chút một.
Tô Diễn Thanh không thể chịu nổi cái nhìn ấy, cơ thể vốn đã mềm nhũn giờ đây càng thêm kiệt sức, hoàn toàn ngồi trên mặt Chu Vu Uyên, chân và bụng co giật từng đợt.
Thật sự như thể sắp chết vậy.
Cảm giác như sóng triều dâng lên một lần nữa nuốt chửng ý thức của anh, Tô Diễn Thanh mơ màng nhắm mắt, thân thể rã rời được Chu Vu Uyên bế lên, thân dưới không ngừng thải ra nước tiểu, làm ướt quần áo vốn sạch sẽ của Chu Vu Uyên.
Mà sự việc này, thậm chí còn chẳng phải lần đầu.
Tô Diễn Thanh ngẩng đầu lên, trong trạng thái mơ hồ, anh đã ngậm lấy đầu lưỡi Chu Vu Uyên, trong lúc mất kiểm soát mà tìm kiếm cảm giác dâm đãng thuộc về mình.
Khi thực sự bị tiến vào, Tô Diễn Thanh cảm thấy như lạc vào cõi quỷ. Cảm giác khi hòa quyện thật sự quá mãnh liệt, rõ ràng đã vượt qua ngưỡng chịu đựng, nhưng vẫn không ngừng chen chúc, lấp đầy từng khoảng trống nhỏ nhất trong không gian chật hẹp ấy.
Dâm dịch lại tràn ra, toàn bộ hệ thần kinh cũng như rối loạn, Tô Diễn Thanh nghẹn ngào, móng tay bấm thật sâu vào da thịt Chu Vu Uyên, tạo ra vài đường máu, cảnh tượng trước mắt cũng loạng choạng trở nên mơ hồ. TruyenLau
“Quá sâu, á, quá… Ôi, A Uyên… A…” Cổ họng tràn ra thanh âm đứt quãng mà hỗn loạn, Tô Diễn Thanh cố nhón mũi chân, muốn thoát khỏi động tác xâm chiếm vô cùng quá đáng kia, bên trong ướt mềm nóng bỏng như dung nham.
Nhưng Chu Vu Uyên lại nói: “Không đâu.”
“Không quá sâu,” hắn nói vậy, rồi dắt tay Tô Diễn Thanh nhẹ nhàng cọ vào nơi nhô lên trên bụng nhỏ, lại hướng lên trên tới vị trí tử cung, nhẹ nhàng xoa xoa, giọng nói vốn khàn khàn lại trầm thêm vài phần, “Còn chưa tới mà.”
Hai mắt Tô Diễn Thanh vô thức trợn to, dường như không thể hiểu Chu Vu Uyên nói gì, lại như không tin sự thật được phơi bày trước mắt, ngón tay bị lòng bàn tay đè lại khẽ run. TruyenLau
Mà người trước đây luôn hỏi ý anh, lần này lại chỉ chen ngón tay vào kẽ ngón tay anh, cách bàn tay đè lên phần bìu nhỏ: “Anh sẽ đâm vào, đâm đến nơi sâu nhất.”
“… Giống như những lần trước vậy.”
Lời còn chưa dứt, dương vật đã âm mạnh vào trong Tô Diễn Thanh—— hoa huyệt bí ẩn bị đâm tới đáy, hoàn toàn đ* mở, ngay cả chỗ sâu nhất cũng bị hung hăng đâm vào, rồi nghiền mài.
Nước mắt không thể kiềm chế trào ra, khóc nghẹn ngào vì những cơn đau đớn dồn dập. Tô Diễn Thanh chỉ thấy hoa cả mắt, gần như không đứng vững nổi, hai chân còn mang tất đạp lung tung, nhưng dâm dịch vẫn chảy dài xuống.
“Không, không, từ từ thôi… a ưm…” Tô Diễn Thanh chỉ kịp kêu lên vài tiếng thì đã bị Chu Vu Uyên bịt miệng, hai chân cũng bị nâng lên, quấn chặt quanh vòng eo rắn chắc của đối phương. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Thật sự là quá trơn.
Dù là dòng nước chảy dọc theo bên trong đùi hay là mồ hôi trên làn da Chu Vu Uyên, tất cả đều quá trơn. Tô Diễn Thanh không còn sức bám víu, chân run rẩy quấn lấy chân Chu Vu Uyên, nhưng rồi lại bị trượt ra, làm lộ ra làn da trắng nõn.
Chu Vu Uyên rõ ràng đã phát hiện, lại cố ý không hỗ trợ, hai tay nâng bắp đùi Tô Diễn Thanh thậm chí còn dời đi, hướng lên trên nắm eo anh, dễ dàng nâng anh lên một chút rồi lại đâm mạnh vào, nhưng muốn đ* hỏng anh vậy.
Khó có thể ức chế cơn run rẩy, Tô Diễn Thanh choáng váng, linh hồn cũng phát run, không thể suy nghĩ được gì nữa, chỉ biết căng cứng người trong cơn sướng, đón ý nói hùa, trốn tránh động tác đ* quá mãnh liệt dưới thân.
Dương vật cương cứng cọ vào cơ bụng vô cùng co dãn của Chu Vu Uyên, dịch chảy ra từ tuyến tiền liệt trông càng dâm đãng, cảm giác chỉ kém chút nữa là cao trào ép cho Tô Diễn Thanh như sắp nổi điên, bàn tay muốn buông xuống khỏi vai Chu Vu Uyên lại hoảng loạn leo trở về, cố bám chặt lấy nơi duy nhất có thể chống đỡ.
Toàn thân như bị đóng đinh lên cây dương vật đáng sợ ấy, ván cửa dần nhiễm nhiệt độ cơ thể phía sau cũng như trợ lực, cướp lấy không gian trốn tránh của Tô Diễn Thanh. Tô Diễn Thanh cảm thấy chính mình như sắp bị ép chết mất.
Nhưng đôi môi kia lại liên tục hôn lên môi anh, mỗi lần đều hút lấy không khí, kéo anh ra từ nơi sâu thẳm, rồi lần nữa đẩy anh vào trong những cơn sóng triều mênh mông.
Sau đó, có tiếng gõ cửa vang lên dồn dập phía sau. Rõ ràng cảm nhận được sự chấn động xuyên qua cánh cửa, khiến cho lưng Tô Diễn Thanh lập tức cứng đờ, đôi mắt ướt đẫm vô thức mở to.
Chưa kịp phản ứng, một tiếng kéo lớn vang lên. cánh cửa cuối cùng cũng mở ra, và mọi thứ ập đến khiến cho những cảm xúc nhục dục bị dồn nén biến hình, ép sát vào nội tạng, khiến Tô Diễn Thanh hoảng sợ và run rẩy.
Nhưng anh còn chưa kịp kêu lên, thì tinh dịch, dâm dịch và nước tiểu đã phun ra ào ạt, “Lạch cạch”, “Lạch cạch” vang lên khi chúng rơi xuống đất, tạo ra âm thanh đủ để lọt vào tai.
[… Bị phát hiện rồi.]
Cùng với câu hỏi nhẹ nhàng “Sếp Chu?” vang lên, những lời nói không rõ ràng khiến Tô Diễn Thanh không thể phân biệt được liệu đó có phải là ý nghĩ của Chu Vu Uyên hay không.
Khi mà một dòng dâm dịch rơi ra, và tinh dịch được đưa vào, gò má Tô Diễn Thanh ửng đỏ, một nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống môi anh.
[Sẽ không bị phát hiện đâu.]
“Chuyện gì? Nói đi, đứng bên ngoài nói,” giọng nói vững vàng không chút dao động, hơi khàn khàn, không có gì quá khác thường. Chu Vu Uyên chỉ liếc nhìn về phía cửa, rồi lại quay về ôm chặt người trong lòng, “Hiện tại tôi không tiện lắm.”
Không có bất kỳ lời giải thích nào, sự thể hiện của hắn quá mức bình thường, khiến cho người bên ngoài nghi ngờ, và chính cái khoảnh khắc lại cảm thấy buồn cười với những suy đoán ngớ ngẩn của mình.
Âm thanh bình tĩnh và chuyên nghiệp đang báo cáo bên ngoài vang lên, Chu Vu Uyên lại chẳng đáp lời, chỉ ghé sát môi vào yết hầu Tô Diễn Thanh.
[Thương mà…]
[Vợ sẽ xấu hổ.]
Bàn tay chui vào quần áo, từ từ lướt xuống sống lưng, rồi nhẹ nhàng chạm vào khe hở giữa hai mông.
[Chỉ có điều ——]
Nhìn Tô Diễn Thanh với đôi mi run rẩy vì lo lắng, Chu Vu Uyên cắn nhẹ vào yết hầu anh, đồng thời ngón tay nhẹ nhàng xoa dịu đôi mắt ướt át ấy.
Tác giả tưởng tượng:
Nhân viên: Ha ha ha, vậy mà sếp Chu của chúng ta lại có thể làm ra những chuyện như vậy trong văn phòng!
Tô Diễn Thanh: …
GIÓ BẮC NHỎ

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu