Không chút lưu luyến cắt đứt cuộc gọi của Thiệu Viễn, Tô Diễn Thanh không để ý đến những thông tin liên tục đổ về. Anh xoa xoa bụng mình có vẻ như còn đang khó chịu, rồi đứng dậy rời giường.
… Chân hơi mềm rồi.
Eo cũng cảm thấy hơi căng.
Hơn nữa, thân dưới cũng hơi sưng lên, lúc đi lại cọ xát với vải vóc, cảm giác mềm mại kỳ lạ khiến tâm trạng anh cũng trở nên khó tả.
—— Mặc dù chưa thực sự làm tới cùng, nhưng trải nghiệm ấy đủ mạnh mẽ để lại dư âm rõ ràng, khiến cho mỗi bước đi đều mang lại cảm giác không thoải mái khó nói.
Tô Diễn Thanh nhìn gương, nhận ra đôi mắt mình vẫn hơi hồng, liền vô thức đưa tay lên ấn nhẹ.
… Ít nhất, anh cũng không cần lo đây thực sự chỉ là những ảo ảnh không chân thực, hoặc chỉ là cảnh trong mơ.
Âm thanh vang vọng bên tai anh cũng gần như có thể xác thực.
Chậm rãi thở ra một hơi, Tô Diễn Thanh lau sạch nước trên mặt rồi thay đồ xuống lầu.
Liếc thấy ai đó đang ngồi trên sofa, anh nhíu mày khi thấy người đàn ông đang chăm chú vào màn hình điện thoại.
[Sao vợ còn chưa xuống nhỉ? Vẫn còn ngủ sao?]
[Hôm qua mình có thật sự quá tay không nhỉ… Rõ ràng đã kiềm chế mà…]
[Chẳng lẽ ốm rồi? Nhưng đêm qua không sốt mà.]
[Sáng nay mình đã kiểm tra rồi, vợ cũng không đá chăn… Không thể nào chỉ vì mình làm quá mức chứ?]
[Rất nhiều tiểu thuyết thường có tình tiết lần đầu tiên làm thì sẽ bị sốt…] Đọc truyện tại TruyenLau.com
[Không làm đến cùng cũng sẽ như vậy sao?]
[Hay là lén lên xem thử? Nếu bị phát hiện thì cứ nói mình nhầm phòng—sáng sớm như thế này, sao có thể chứ?!]
Âm thanh quen thuộc lại vang lên bên tai Tô Diễn Thanh, khiến anh không khỏi khẽ mỉm cười.
Sau đó, khi người kia bắt đầu đứng ngồi không yên và liếc nhìn về phía anh, Tô Diễn Thanh lại cố gắng kiềm chế, cố ý ra vẻ lạnh lùng mệt mỏi.
TruyenLau.com
Bả vai Chu Vu Uyên quả thật đã cứng lại một chút, sống lưng cũng vô thức thẳng hơn, đầu ngón tay đặt trên sofa cũng hơi căng thẳng, nhìn kỹ thì dường như còn đang hơi run lên.
Quả thực là hoảng loạn tới cực điểm.
[Sao trông vợ lại mệt mỏi thế kia nhỉ!!]
Website TruyenLau.com
[Sẽ không ốm thật chứ?]
[Cảm sao? Hay là bị gì khác? Có sốt không?]
[Hay là em phát hiện ra việc tôi làm rồi?]
[Tuy tôi đã dọn dẹp thật sự sạch sẽ, nhưng dấu vết trên người —— a a a rốt cuộc vì sao tôi lại muốn lưu lại dấu vết chứ?!]
[Nhưng những lúc đó, thật sự còn có người có thể khống chế được sao?]
[Có thể là do tôi quá thô bạo, làm vợ bị thương không? Dù sao nơi ấy cũng mềm yếu hơn những nơi khác mà…]
Một đống ý nghĩ lung tung rối loạn cùng suy đoán trong đầu toát ra, Chu Vu Uyên còn chưa kịp đưa ra kết luận, liền thấy người đang đi xuống lầu mỉm cười với mình, chào hỏi như mọi khi rồi xoay người vào phòng bếp. Không lâu sau, anh mang ra một đĩa sandwich và một ly sữa ra.
Hiển nhiên là không có hứng thú trò chuyện, Tô Diễn Thanh ngồi xuống bàn, bắt đầu ăn bữa sáng muộn. Khi hơi nghiêng người, cổ anh lộ ra nốt ruồi son nhỏ, nơi đó tối qua bị Chu Vu Uyên liên tục mút hôn.
Chu Vu Uyên cũng không để lại bất kỳ dấu vết nào ở đó. Làn da bị chà đạp tới mức đỏ lên, nhưng sau nửa đêm, nó lại trở về trạng thái bình thường, chỉ còn một chút đỏ tươi lấp lánh trên bề mặt, trông cực kỳ thu hút ánh nhìn của người khác.
Khi vừa mới chú ý đến một điểm khác, tâm trí đã lập tức trở nên rối loạn, Chu Vu Uyên cảm thấy hoang mang, vội vàng chuyển ánh mắt, tim đập nhanh tới mức không thể kiểm soát.
Có lẽ hôm nay không đi làm nên Tô Diễn Thanh mặc một chiếc áo rộng rãi thoải mái, rất đơn giản và không có nhiều chi tiết cầu kỳ, cổ áo được mở rộng để lộ ra xương quai xanh thanh tú, làm tôn lên vẻ đẹp cổ cao. Điều này khiến Chu Vu Uyên không khỏi nhớ lại đêm qua, khi anh lên cao trào, mồ hôi trong suốt lăn dài trên cơ thể.
Tiếng va chạm trong trẻo của ly pha lê và khay sứ làm Chu Vu Uyên bừng tỉnh. Ly sữa nóng đã được đặt xuống, giờ Tô Diễn Thanh đang dùng khăn giấy lau sạch vết sữa trên môi.
Màu trắng tinh khiết khiến Chu Vu Uyên không kìm được liên tưởng đến một thứ khác, hơi thở trở nên gấp gáp, ánh mắt dừng lại trên môi Tô Diễn Thanh như quên cả di chuyển. Hai người nhìn nhau, ánh mắt đúng lúc giao thoa.
Trong đầu đột nhiên trống rỗng, Chu Vu Uyên ngơ ngác đối diện với Tô Diễn Thanh, yết hầu lăn lộn, từ cổ họng phát ra âm thanh, chỉ thiếu chút nữa đã nói lắp: “Tối qua, không ngủ ngon sao?”
Tô Diễn Thanh từ từ chớp mắt, đôi mắt pha lê như những viên ngọc tối đen lại phát sáng, khiến cho Chu Vu Uyên cảm thấy như mình đã bị nhìn thấu hoàn toàn.
Nhưng ngay sau đó, cặp mắt xinh đẹp ấy lại cong lên, hiện lên một ý cười nhàn nhạt.
“Coi như vậy đi,” Chu Vu Uyên nghe Tô Diễn Thanh nói, “Sao lại…”
Tô Diễn Thanh tạm dừng một chút, như thể đang suy nghĩ làm thế nào để diễn đạt một cách tinh tế hơn, “Ừm,” nhưng cuối cùng, anh vẫn chọn cách diễn đạt đơn giản nhất, “… Mộng xuân.”
Lưng Chu Vu Uyên lập tức cứng lại, ánh mắt nhìn về phía Tô Diễn Thanh cũng vô thức tránh đi, biểu hiện lúc này trong mắt Tô Diễn Thanh thật sự quá mức dễ nhận thấy.
“Cụ thể thì em cũng không nhớ rõ lắm, nhưng mà…” Nụ cười nơi khóe môi Tô Diễn Thanh càng tăng thêm, anh không thể không nhìn về phía người đàn ông kia, cố ý dừng lại một chút, “Hình như,” anh nghiêng đầu, làm bộ như đang hồi tưởng, đôi môi hồng nhuận hơi mở ra, phun ra âm thanh rất rõ ràng, “… Còn rất mãnh liệt.”
Chu Vu Uyên: …?
Điểm chính là cái này sao?!
Tâm trí Chu Vu Uyên như bị treo cao rồi lại nặng nề rơi xuống, lập tức cảm thấy mình không thể lý giải được, bởi vì chủ đề này quá mức thân mật —— cũng là chủ đề mà trước đây, Tô Diễn Thanh chắc chắn không thể nói với hắn.
“Nhưng thật kỳ lạ,” Tô Diễn Thanh thậm chí còn không dừng lại ở đó, “Buổi sáng dậy, quần lại không bẩn.”
Chu Vu Uyên: …
Chu Vu Uyên: !!!
Bị cuốn vào thông tin đột ngột, cuối cùng Chu Vu Uyên cũng chậm rãi lấy lại tinh thần — nhận ra mình đã để lộ một thiếu sót lớn.
[Xong rồi, xong rồi, hoàn toàn quên chuyện này mất rồi!]
[Cứ mải thu dọn mọi thứ để không bị phát hiện —]
[Giờ phải làm sao đây, vợ thông minh như vậy, liệu có thật sự đoán ra không?]
“Hơn nữa,” Tô Diễn Thanh cố nhịn cười, âm thanh than vãn bên tai khiến anh không thể không đẩy thêm một đòn chí mạng vào tâm lý của Chu Vu Uyên, “Bên dưới hình như còn bị sưng.”
Âm thanh bên tai đột ngột biến mất, Tô Diễn Thanh nhìn vào mắt Chu Vu Uyên đang vô thức nhìn xuống vùng hạ thân của anh, trong mắt hiện lên vẻ ngạc nhiên mà anh chưa từng thấy, tai cũng dần đỏ ửng.
“Đi đường sẽ bị cọ vào…” Nhẹ nhàng ho khan một tiếng, Tô Diễn Thanh cố gắng giữ khoảng cách giữa hai chân, làm ra vẻ khó nói, “Cảm giác thật kỳ lạ…”
“Anh nghĩ, liệu có phải em bị ma ám không?”
Gió: tên này bị vợ trêu cho không ngẩng mặt lên được cho xem =))))
GIÓ BẮC NHỎ
Ngày Ly Hôn Ấy, Bỗng Đọc Được Suy Nghĩ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.