Lúc Hắc Chấp bị Lạc Hạ đẩy ngã cầu thang phải nhập viện, tôi vừa mới trở về nước.
Điện thoại đầy những cuộc gọi nhỡ từ cha của Hắc Chấp.
Ông là một người nông dân chất phác, ngày tôi kết hôn, ông gần như đã dốc hết số tiền tích góp cả đời.
Khi đó, ông run run đưa cho tôi túi vải đựng tiền, nói:
“Tôi thật sự chẳng có gì đáng giá, chỉ mong con trai tôi sẽ đối xử tốt với cô.”
Vì trong lòng có chút áy náy với ông, tôi đã đến bệnh viện một chuyến.
Cũng giống như từng chán ghét tôi, Hắc Mục Hạ luôn tỏ ra khó chịu với ông nội của nó.
Vậy mà giờ đây, nó chỉ có thể bám lấy chân người ông ấy mà khóc đến không thở nổi.
Nhìn thấy tôi, nó khóc càng dữ dội.
Tôi đến hỏi bác sĩ tình trạng của Hắc Chấp.
Thương tích không nặng, nhưng anh ta lại hoàn toàn không hợp tác trong điều trị.
Khi tôi bước vào phòng bệnh, ánh mắt Hắc Chấp thoáng lên tia sáng.
Anh ta chắc chắn nói:
“Lục Hạ, anh biết em sẽ không bỏ mặc anh.”
Tôi hơi nhíu mày, đè xuống sự chán ghét trong lòng:
“Hắc Chấp, anh có cảm thấy mình bây giờ rất ‘thâm tình’ không?”
Hắc Chấp khựng lại, vẻ mặt chân thành:
“Không phải vậy, Lục Hạ… anh với Lạc Hạ, thật sự chỉ là một chút không cam lòng thôi.
Hôm đó là sinh nhật em, anh ở nhà chuẩn bị bất ngờ cho em. Không ngờ Lạc Hạ lại đến, hai người cãi nhau—”
Tôi bật cười khẩy, nhìn anh ta đầy giễu cợt: TruyenLau.com
“Tôi đã sáu năm không có sinh nhật rồi.”
Từ khi có con, tôi đã trở thành người không quan trọng nhất trong cái gia đình ấy.
TruyenLau.com
Sinh nhật? Có nghĩa lý gì chứ?
“Hắc Chấp, anh không phải là thích tôi. Anh chỉ cảm thấy mất tôi có chút đáng tiếc thôi.”
Người nằm trên giường khẽ run lên, gần như vô thức cúi đầu. TruyenLau
Tôi không dừng lại, tiếp tục bóc trần suy nghĩ của anh ta:
“Anh thích dâu tây, nên sẽ không do dự mà mua nó.
Anh không thích chuối lắm, nhưng vẫn mua vì nghĩ nó giúp tiêu hóa.
Thích là thích, không cần phải cân nhắc thiệt hơn.”
Ban đầu, anh ta chỉ là không quen khi mất đi sự chăm sóc tận tình của tôi.
Về sau, có lẽ anh ta nhận ra tôi giỏi giang hơn Lạc Hạ.
Hoặc cũng có thể, chút không cam lòng trong lòng anh đã được thỏa mãn vào khoảnh khắc Lạc Hạ gật đầu đồng ý.
Hắc Chấp như kẻ nhặt vỏ sò trên bãi biển.
Nhặt được cái tưởng là đẹp hơn thì lập tức vứt cái trong tay.
Đợi đến khi phát hiện cái mới không bằng cái cũ, thì lại muốn nhặt lại.
Nhưng chúng tôi là con người, không phải vỏ sò.
“Nói cho cùng, anh vẫn để tâm đến Lạc Hạ.
Anh nói anh không thích cô ta nữa, vậy coi như mọi chuyện đã qua rồi sao?
Tại sao tôi không thể bỏ qua chuyện cũ à?”
Ồ, anh ta hỏi vì sao tôi cứ mãi nhắc lại chuyện cũ.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, từng chữ từng chữ rõ ràng:
“Bởi vì chuyện đó chưa bao giờ được giải quyết thỏa đáng.
Anh giấu tâm tư, yêu cầu tôi rộng lượng.
Giả vờ hồ đồ, lấp liếm nỗi ấm ức của tôi.
Hắc Chấp, anh không thật lòng cần tôi, anh chỉ nghĩ tôi sẽ mềm lòng, dễ lung lay… nên mới cứ lặp đi lặp lại khiến tôi ghê tởm.”
Hắc Chấp định kéo tôi lại, nhưng vì vết thương đau nhói, anh ta ngã lăn khỏi giường, trông vô cùng chật vật.
Đây là lần thứ hai tôi thấy anh ta rơi nước mắt.
Lần đầu tiên là khi chia tay với Lạc Hạ.
Khi ấy tôi ôm cả trái tim vá víu của anh, sợ anh không vượt qua được.
Nhưng giờ, tôi lại chẳng cảm thấy gì cả.
Anh ta khóc lóc cầu xin tôi:
“Lục Hạ, cho anh thêm một cơ hội nữa…
Chúng ta còn có con, từng có một gia đình hạnh phúc…
Đừng dễ dàng bỏ rơi anh và con được không?”
“Không.”
Hoàn toàn không.
“Hãy giữ lại chút thể diện cho chính mình đi, Hắc Chấp.”
Phía sau vang lên tiếng khóc xé lòng, tiếng đấm thùm thụp xuống sàn nhà.
Tôi dứt khoát khép cửa lại.
Từ nay, sẽ không còn đường quay đầu nữa.
Mưa mà đợi đến lúc tạnh mới mang ô đến, thì với tôi… chỉ là gánh nặng.
Người Đáng Giá Hơn Tình Yêu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.