Khi Tần Tang đến tìm tôi, tôi đang chuẩn bị bữa tối.
Cô ấy là người đại diện kiêm bạn từ thuở nhỏ của tôi.
Vừa vào cửa, cô ấy cầm theo một chai sâm-panh, nói là để chúc mừng tôi cuối cùng cũng thoát khỏi biển khổ.
“Nói thật nhé, một họa sĩ thiên tài như cậu mà lại cam tâm rửa tay nấu nướng vì tên đàn ông cặn bã kia, đến Hani còn phải lắc đầu.”
Nhiều năm trước, họa sĩ trẻ tuổi tên Hạ Lộc từng nổi đình nổi đám rồi đột ngột im ắng — chính là tôi.
Lục Hạ, Hạ Lộc.
Tôi nằm dài trên sofa, kê cao gối:
“Hani là ai?”
“Con chó cái tớ mới nhận nuôi. Ý tớ là, ngay cả động vật giống cái trên đời cũng không chấp nhận nổi chuyện đó.”
Trong không khí bỗng trở nên yên ắng.
Cô ấy hắng giọng, bất chợt hỏi tôi:
“Chuyện thằng tiểu bạch nhãn lang nhà họ Hắc đi học, cậu còn muốn lo nữa không? Ngôi trường tư kia đâu phải chỉ cần có tiền là vào được, hồi đó chẳng phải còn nói là sẽ tặng trường hai bức tranh sao?”
TruyenLau.com
Hắc Mục Hạ sắp vào lớp Một vào học kỳ sau.
Vì chuyện học của thằng bé, tôi và Hắc Chấp từng tốn không ít công sức.
Hắc Chấp từng dựa vào việc học để đổi đời, nên càng xem trọng chuyện học hành của con trai hơn người bình thường, từ sớm đã nhắm vào ngôi trường tư đó.
Anh ấy nhờ rất nhiều người nhưng vẫn không xin được một suất nhập học.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tôi không nỡ nhìn anh ta vừa bận công việc vừa lo chuyện học của Mục Hạ, nên đã nhờ Tần Tang lấy danh nghĩa tặng tranh liên hệ với hiệu trưởng, đề nghị cho Mục Hạ được vào học.
Kết quả vô cùng suôn sẻ.
Hiệu trưởng kích động nắm chặt tay Tần Tang, cam đoan chỉ cần nhận được tranh của tôi, đừng nói một mình Hắc Mục Hạ, mười đứa cũng được.
Vậy là chuyện nhập học được quyết định như thế.
Nhưng tôi không muốn để Hắc Chấp biết, nên bảo hiệu trưởng liên hệ qua một người thầy mà Hắc Chấp từng nhờ vả. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Vì cái suất nhập học này, Hắc Chấp được tâng bốc tận mây xanh ở văn phòng, ai gặp cũng không tiếc lời khen ngợi anh là luật sư Hắc có quan hệ rộng.
Còn Hắc Mục Hạ thì trở thành niềm ao ước của tất cả phụ huynh và học sinh trong trường mẫu giáo.
Chỉ là hiện tại——
“Cậu khi ấy nói với họ sao?”
Tần Tang thờ ơ lướt điện thoại:
“Tớ nói là sẽ cố gắng hết sức.”
…
Con buôn vẫn là con buôn, mười phần lời chỉ nói tám phần, nhưng lại khiến người ta tin đến mười hai phần.
“Hai bức tranh đó—”
“Tớ đem bán đấu giá rồi.”
Tôi: “?”
“Toàn bộ tiền đấu giá tớ quyên góp cho trường tiểu học Hy Vọng.”
Tôi: “??”
“Nói chung là tuyệt đối không để hai bức tranh đó bị đem ra trải đường cho nhà họ Hắc kia.”
Tôi: “……”
Dù sao Hắc Mục Hạ cũng là đứa trẻ tôi dùng nửa mạng sống để sinh ra, tôi vẫn không thể không quan tâm đến tương lai của thằng bé.
Nhưng hiện giờ trong tay tôi đã không còn bức tranh nào phù hợp với trường học.
Giống như tất cả những người mẹ khác, vì muốn chăm sóc thật tốt cho hai cha con họ, tôi gần như túc trực 24/24 ở nhà.
Cuối cùng, đến cả cọ vẽ cũng không có cơ hội cầm lên.
May mà, may mà…
Tôi đã có thể trở lại là chính mình rồi.
Người Đáng Giá Hơn Tình Yêu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.