Tôi và Hắc Chấp kết hôn tám năm, sinh ra Hắc Mục Hạ đã được sáu năm.
Gia đình ba người từng khiến người ta ngưỡng mộ, vậy mà đến hôm nay lại rơi vào bước đường này, ngay cả bản thân tôi cũng khó mà tin nổi.
Tất cả bắt đầu từ một vụ án ly hôn mà Hắc Chấp nhận cách đây nửa năm.
Người ủy thác chính là mối tình đầu thời đại học của anh — Lạc Hạ.
Năm đó, Hắc Chấp là một học bá nghèo khổ nhưng ngay thẳng, nổi bật trong khoa Luật, còn Lạc Hạ là hoa khôi khoa Văn, luôn kiên trì theo đuổi anh.
Họ sánh vai nhau bước trên con đường đầy cây ngô đồng trong khuôn viên trường, nói cười với nhau như trong một mối tình thanh xuân khiến ai cũng phải ghen tị.
Mà tình cảm sâu đậm tôi chôn giấu nơi đáy lòng, bỗng chốc trở thành một trò cười.
Sau này nghe nói, vì cha mẹ Lạc Hạ phản đối thân phận của Hắc Chấp, từng đến tận khoa Luật làm ầm ĩ một trận.
Có lẽ những điều quá đẹp đẽ vốn dĩ sẽ chẳng có kết cục tốt. Cuối cùng, họ vẫn chia xa.
Khi ấy, để giải tỏa tâm trạng, tôi thường đến phòng âm nhạc đàn piano, rồi một ngày tình cờ phát hiện Hắc Chấp ngồi trong phòng kế bên.
Anh nói, anh rất thích tiếng đàn của tôi.
Tôi vui mừng đến mức không biết làm sao, cho dù người ta chỉ thích tiếng đàn thôi cũng đủ khiến tôi hạnh phúc.
Ngày tháng cứ thế trôi qua, từng khoảnh khắc được ở riêng với anh, tôi đều trân trọng vô cùng.
Nhưng tôi chưa từng dám để lộ chút tình cảm nào, sợ rằng một khi anh biết sẽ né tránh tôi mãi mãi.
Tôi cẩn thận thích anh, vì mối tình đơn phương ấy mà trở nên nhút nhát. TruyenLau.com
Tôi có gan cùng anh uống rượu tâm sự, có thể giúp anh mai mối để anh sớm quên được Lạc Hạ.
Chỉ là không đủ can đảm để nói với anh rằng tôi thích anh.
Cho đến năm tư, một lần tôi trở về từ ngoài trường, bị một nhóm côn đồ chặn lại trong hẻm.
Hắc Chấp che chắn cho tôi, từng gậy từng gậy không thương tiếc giáng xuống người anh.
Khi bảo vệ trường phát hiện ra, m/á/u sau lưng anh đã thấm đẫm chiếc áo sơ mi trắng tinh thường ngày, cánh tay gầy gò vẫn ôm chặt lấy tôi. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Trước khi ngất đi, anh nói với tôi:
“Đừng sợ, anh sẽ bảo vệ em.”
Đêm hôm đó ở bệnh viện dài đằng đẵng, tôi ghé sát tai anh, tỉ mỉ kể cho anh nghe rằng tôi thích anh đến nhường nào.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Anh đã đồng ý.
Chúng tôi đến với nhau, bước vào lễ đường hôn nhân.
Nhưng tôi không ngờ rằng tám năm sau, Lạc Hạ vẫn sẽ xuất hiện trong cuộc sống của chúng tôi.
Càng không ngờ rằng, cô ấy lại trở thành giáo viên chủ nhiệm của con trai tôi — Hắc Mục Hạ.
Chuyện này, Hắc Chấp biết trước tôi.
Ngay từ lần đầu tiên gặp Hắc Mục Hạ, Lạc Hạ đã lập tức tra hồ sơ học sinh.
Khi Hắc Chấp nhận được cuộc gọi, giọng nữ bên kia nghẹn ngào nói:
“Thảo nào thấy quen mặt, thì ra là con trai của người xưa.”
Vậy nên sau khi Mục Hạ nhập học, Hắc Chấp mới nhất quyết đòi tự mình đưa đón con.
Anh ta căn bản không phải vì cảm thấy có lỗi với con trai, mà là vì mỗi ngày đều muốn gặp lại người ấy.
Nếu không nhờ Hắc Mục Hạ vô tình để lộ, tôi e rằng đến giờ vẫn chẳng hề hay biết.
Tôi lo lắng từng ngày, sợ cha con họ không ăn sáng sẽ bị đói, sợ cứ ăn hamburger mãi sẽ không tốt cho sức khỏe.
Nhưng hóa ra mỗi sáng, họ đều vội vàng đến nhà một người phụ nữ khác dùng bữa.
Đã từng có lúc, tôi mơ tưởng về bốn mùa ba người.
Nhưng hiện tại của hôm nay, đã không còn là tương lai năm đó tôi từng mong đợi.
Người Đáng Giá Hơn Tình Yêu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.