Tôi đổi sang một chiếc điện thoại mới, mua một tấm vé máy bay đến nước F.
Cuối tuần này, họa sĩ mà tôi rất yêu thích tổ chức một buổi triển lãm tranh ở đó.
Vì hai cha con họ, từ sau khi kết hôn, tôi chưa từng một lần du lịch một mình.
Những chuyến đi của ba người thường chỉ khiến tôi càng thêm mỏi mệt cả thể xác lẫn tinh thần.
Mọi lịch trình đều do tôi sắp xếp, còn họ thì chỉ biết phàn nàn.
“Chương trình kín thế này, đi chơi với em còn mệt hơn đi làm.”
“Chùa chiền thì có gì hay? Em cũng tin cái gọi là khóa đồng tâm giữ tình duyên à?”
“Con còn muốn đi vườn thực vật, sao mẹ không sắp xếp luôn đi?”
“Mẹ cái gì cũng không cho con ăn, con ghét mẹ nhất!”
…
Nhìn lại, từng chi tiết đều là câu trả lời.
Chuyến đi lần này, tôi đã ở lại gần hai tháng, gần như đi hết mọi nơi ở nước F.
Gió đêm trên sông Seine, vẻ thơ mộng ở vườn Tuileries, ánh hoàng hôn dịu dàng trên đồi Montmartre, và lịch sử huy hoàng cất giữ trong bảo tàng Louvre.
Những góc phố náo nhiệt, tiếng vĩ cầm theo gió lan xa, giống như một cảnh phim nhẹ nhàng chuyển cảnh.
Trước kia, núi sông biển cả đều là hai cha con họ.
Giờ đây, núi là núi, biển là biển.
Khi trở về khách sạn, tôi nhìn thấy bức tranh của chính mình. Website TruyenLau.com
Không ít người vây quanh bức tranh ấy, dùng những lời lẽ lãng mạn nhất để khen ngợi.
Tôi nhìn vào gương, thấy một bản thân sinh động và rực rỡ, bỗng chốc như thoát ra khỏi cuộc hôn nhân thất bại ấy.
Phải sống như một ngọn núi.
Tôi muốn trở thành một ngọn núi, vừa tỏa hương cỏ hoa rực rỡ, vừa mang trong mình lớp đá cứng rắn nhất. TruyenLau.com
Vì chính bản thân mình, tận lực với những gì có thể, cũng trân trọng những gì mình không thể.
Khi máy bay vừa hạ cánh, chiếc điện thoại cũ hiện đầy cuộc gọi nhỡ và tin nhắn từ Hắc Chấp.
【Nghe máy.】
【Lục Hạ, rốt cuộc em đang làm cái gì? Bây giờ về nhà xin lỗi, anh còn có thể tha thứ cho em.】 Website TruyenLau.com
【Cái cà vạt xám lần trước anh đeo ra tòa để ở đâu?】
【Tiểu Hạ bị sốt rồi, bình thường em cho con uống thuốc gì?】
【Lục Hạ, em không nghe máy là có ý gì? Dù đã ly hôn, Tiểu Hạ vẫn là con trai em! Về mặt pháp luật, em vẫn là mẹ nó!】
【Bác sĩ nói ho của Tiểu Hạ từ nhỏ đã khó trị, rốt cuộc em dùng cách gì vậy?】
【Lục Hạ, anh sắp phát điên rồi! Em đang ở đâu?】
…
Về đến nhà, tôi gửi một tin nhắn:
【Nước tam bì.】
Tôi còn nhớ lần đầu tiên tôi nấu loại nước này cho Hắc Mục Hạ uống, thằng bé rất ngoan.
Từng thìa từng thìa uống hết, tiếng ho cũng dần ít đi.
Lần cuối cùng tôi nấu cho nó, nó lạnh mặt hất đổ cái bát trên tay tôi:
“Cô Lạc Lạc nói rồi, mấy thứ này chỉ là mẹo dân gian, mẹ ngốc quá!”
Nước nóng hắt lên tay tôi, tôi chỉ nghĩ thằng bé chưa hiểu chuyện.
Tôi bưng bát khác ra, nhịn đau dỗ dành:
“Tiểu Hạ phải tin mẹ, uống rồi sẽ không còn ho nữa.”
Nhưng nó chẳng thèm nghe, quay đầu chạy vào phòng:
“Con không uống mấy thứ rác rưởi này đâu!”
Tôi ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng của nó.
Dáng vẻ Hắc Mục Hạ lúc ấy, giống hệt Hắc Chấp những lần gần đây trở về sau các buổi xã giao.
Khi tôi mang bát canh giải rượu hâm đi hâm lại đến trước mặt anh, anh cũng lạnh lùng đẩy tay tôi ra:
“Anh không uống mấy thứ này.”
Tôi lướt lại cuộc trò chuyện cũ, đầy ắp những dòng tin màu xanh.
【Ngày đầu Tiểu Hạ đi mẫu giáo, anh có rảnh đi cùng em không?】
【Hôm nay đi chợ thấy có tôm tươi ngon lắm, anh có về ăn cơm không?】
【Còn đang họp à? Em mang chút đồ ăn cho anh nhé.】
【Công việc bận rộn cũng phải chú ý nghỉ ngơi, nhớ uống vitamin em để trên bàn.】
…
Còn Hắc Chấp, hai năm nay tin nhắn anh trả lời tôi không nhiều bằng số anh gửi tôi chỉ trong hai tháng gần đây.
Chưa nói đến việc chủ động nhắn tin — hầu như chẳng có.
Người Đáng Giá Hơn Tình Yêu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.