Người Đáng Giá Hơn Tình Yêu

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Người Đáng Giá Hơn Tình Yêu

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 4

Chỉ một phút sau khi gửi tin nhắn, điện thoại của Hắc Chấp lập tức gọi đến.

Giọng anh ta hơi khàn, như thể đã nhiều đêm không ngủ ngon:

“Lục Hạ, cuối cùng em cũng chịu nghe máy. Giờ anh vừa phải làm việc, vừa phải chăm Tiểu Hạ, em mau về chăm con đi.”

Tôi đặt bút vẽ xuống, cố gắng giữ bình tĩnh:

“Hắc Chấp, em cũng rất bận.

Em và anh đã ly hôn rồi.

Nếu anh cần người trông con, có thể thuê bảo mẫu khác.

Em còn có việc của riêng mình—”

“Em còn bận gì ngoài anh và Tiểu Hạ? Đừng nói với anh là em đang đi làm!”

Hắc Chấp ngắt lời tôi, giọng đầy bực dọc.

Tôi cố kìm nén cơn giận, từng chữ một:

“Em bận gì là chuyện của em, không cần báo cáo với anh.

Còn nữa, Hắc Chấp, anh là luật sư chuyên xử ly hôn, chắc cũng hiểu rõ ý nghĩa của hai chữ ‘ly hôn’ chứ?

Ly hôn là vì không thể chịu nổi nhau nữa, là vì không muốn còn dính dáng gì nữa.

Vậy nên đừng làm phiền em nữa. Mệt mỏi lắm rồi.”

Tôi dứt khoát cúp máy, lập tức chặn luôn số của anh ta. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Nhưng tôi không ngờ, Hắc Chấp cũng có lúc cố chấp với tôi đến vậy.

Anh ta lần lượt đổi số, gọi tới tìm tôi hết lần này đến lần khác.
TruyenLau.com
Thi thoảng tôi bắt máy, còn nghe thấy giọng Hắc Mục Hạ đầy miễn cưỡng:

“Mẹ, khi nào mẹ mới về?”

Lúc đó tôi đang ký hợp đồng, tiện miệng nói:

“Ba và mẹ đã ly hôn rồi, mẹ sẽ không quay về nữa.

Nếu có chuyện gì, con tìm ba trước nhé.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Không quay về nữa hả?”

Giọng Hắc Mục Hạ bỗng vang lên đầy vui mừng:

“Vậy cô giáo Lạc Lạc… có thể làm mẹ con không—”

Điện thoại lập tức bị ai đó giật đi, đầu bên kia vang lên tiếng Hắc Chấp lúng túng:

“Thằng bé còn nhỏ, không hiểu chuyện. Em đừng để tâm đến lời nó nói.”

Tôi im lặng vài giây, rồi bất ngờ lên tiếng:

“Hắc Chấp, năm xưa anh đặt tên cho nó là Hắc Mục Hạ, cái ‘Hạ’ đó… chẳng phải đồng âm với ‘Lạc Hạ’ sao?”

Đầu dây bên kia vang lên tiếng thở dồn dập như đang run rẩy.

“Lục Hạ.”

Anh ta nhẹ nhàng gọi tên tôi,

“Mục Hạ là con của chúng ta. Em nhất định phải bám lấy mấy chuyện này không buông sao?”

Tôi nhếch môi, trong lòng không hiểu sao lại thấy nực cười:

“Hắc Chấp, là vì người phải nuốt uất ức vào lòng là em, chứ không phải anh.”

Mỗi lần nhận lấy quần áo từ tay anh, ngửi thấy mùi nước hoa phụ nữ khác trên người anh, người nhịn xuống là em.

Mỗi lần thấy đồ dùng phụ nữ lẻ loi trên ghế phụ xe, người nuốt xuống là em.

Mỗi lần nghe đứa con em mang nặng đẻ đau mười tháng, vì người khác xúi giục mà liên tục oán trách em, người nhịn xuống vẫn là em.

Chiếc cốc bị tôi lỡ tay làm vỡ hôm đó, là món quà Lạc Hạ tặng cho hai cha con anh.

Một bộ có ba chiếc.

Chiếc còn lại đang nằm trên bàn làm việc của cô ta.

Tôi không tin Hắc Chấp không hiểu ý nghĩa ẩn sau món quà ấy.

Vậy nên khi hai cha con họ cùng lúc quay lại chỉ trích tôi, mọi sự nhẫn nhịn của tôi đều trở thành vô nghĩa.

Đầu bên kia im lặng vài giây, rồi mới khẽ nói:

“Lạc Hạ… vụ kiện của cô ấy sắp xử xong rồi.”

Tôi cong môi cười khẩy, giọng đầy mỉa mai:

“Vậy là sao? Muốn em mở sâm-panh chúc mừng cho cô ta à? Hay là định gửi thiệp cưới cho em?”

Vụ kiện kết thúc, những chuyện khác chắc cũng sắp bắt đầu.

“Lục Hạ, rốt cuộc em còn muốn ầm ĩ đến bao giờ nữa?”

Giọng Hắc Chấp nghe mệt mỏi, như thể đang trách tôi vô lý.

Tôi không cần nghĩ nhiều, lập tức tắt máy rồi lại chặn số.

Bức tranh tôi đang vẽ, chỉ còn thiếu một nét cuối cùng nữa thôi.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu