Nữ Phụ Muốn Ăn Cả Showbiz

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Nữ Phụ Muốn Ăn Cả Showbiz

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 299: Nữ Phụ Muốn Ăn Cả Showbiz

[Chỉ có tôi tò mò, liệu anh Thẩm có thành Tần Ngộ thứ hai không hả?]

 

[Ầy! Chỉ số thông minh của Tần Husky vượt cấp ăn vạ rồi nhá ~~]

 

Mẫn Lan thấy ba người Tang Linh đều lôi truyền bá tư tưởng cô ấy nên vứt bỏ tên người yêu vô dụng này đi, con gái tự cố gắng tự lập, cuối cùng cô ấy cũng nhớ tới nhiệm vụ của mình, nói nhanh: “Tôi không đổi, tình cảm của hai chúng tôi rất tốt, tôi muốn anh ấy!”

 

Tang Linh lộ ra vẻ mặt tiếc nuối: “Được rồi, chúc hai người hạnh phúc.”

 

Mẫn Lan: “…”

 

Sao nghe câu này cứ là lạ.

 

Dựa vào yêu cầu gian nan của cô gái, mọi người cuối cùng cũng đi đến địa điểm đầu tiên, phường dệt vải.

 

Khi đi vào sẽ thấy một loạt sợi tơ óng ánh, những tấm vải dệt từ những sợi tơ này sẽ có độ bóng khác nhau ở những góc độ khác nhau, cực kỳ đẹp mắt, còn được gọi là vải ánh trăng, cũng là sản phẩm đặc biệt của đảo Hải Nhai.

 

Mẫn Lan nhờ bọn họ dệt giúp một tấm vải ánh trăng để cô ấy có thể trao đổi người yêu mình.

 

Nhưng sáu người nhìn khung cửi phức tạp cùng những sợi tơ dày đặc liền choáng váng: “Không còn cách nào khác nữa sao?”

  Website TruyenLau.com

Ông chủ phường dệt vải cười nói: “Có, phía tôi đúng lúc thiếu một người làm công, chỉ cần có một người trong số mấy người có thể ở lại hỗ trợ thì tôi có thể cho mọi người một tấm vải ánh trăng.”

 

Sáu người đều chần chờ.

 
TruyenLau
Tất cả các nhiệm vụ bắt buộc các cặp phải cùng hoàn thành, dù ai tách ra đều có nghĩa là không có cách nào hoàn thành nhiệm vụ tiếp theo, không chỉ ảnh hưởng đến bản thân mà còn ảnh hưởng đến đối phương.

 

Nhưng nếu không có ai ở lại thì không lấy được vải ánh trăng, nhiệm vụ này sẽ không hoàn thành.

 

Đúng lúc này, Khương Đào hưng phấn giơ tay lên: “Tôi ở lại.” TruyenLau

 

Tất cả mọi người đều khiếp sợ nhìn về phía cô.

 

Khương Đào: “Tôi chỉ có một vấn đề, có bao ăn ở không?”

 

Ông chủ: “…”

 

[Ha ha ha ha ha, Khương Khương ở giữa tử huyệt!]

 

[Ha ha ha ha ha hòa nhập với thôn mộng ảo luôn!]

 

[Ông chủ, tôi khuyên ông giao cho họ vải ánh trăng đi, tiêu ít tiền sẽ tiết kiệm được nhiều tiền đó [Đầu chó]

 

[Sau bà chủ Tự Quyên Quyên, người chủ bị hạ thứ hai của Khương Khương sắp xuất hiện rồi!]

 

Những người khác lập tức hiểu ý của Khương Đào, sôi nổi hỗ trợ.

 

“Khương Khương nói đúng, giúp việc cũng cần bao ăn ở chứ!”

 

“Ăn uống no đủ mới có sức làm việc!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Ông chủ, ông sẽ không nhỏ mọn như vậy chứ?”

 

Kiều Thi Thi sắp xếp cảnh này vốn là muốn làm bọn họ khó xử, liệu họ sẵn sàng hy sinh lợi ích nhỏ vì chuyện lớn không, dựa theo logic bình thường, cho dù là ai trong số bọn họ tình nguyện ở lại, ông chủ đều sẽ cảm động, sau đó sẽ tặng vải ánh trăng cho bọn họ.

 

Không ngờ Khương Đào lại đi đường khác biệt, không khiến bọn họ khó xử mà lại dựa vào họ để làm ông chủ khó xử.

 

Cuối cùng dưới sự chỉ dẫn của cô ấy, ông chủ chỉ có thể giả vờ vừa nãy không có chuyện gì xảy ra, lấy tấm vải ánh trăng đưa cho bọn họ, nói lời thoại trái với lương tâm: “Các cô cậu trẻ tuổi mấy người hy sinh như vậy khiến tôi rất cảm động, tấm vải này là tôi tặng cho mọi người, mọi người mau nhanh chóng đi cứu người đi!”

 

Khương Đào: “Tôi chỉ muốn làm công bình thường thôi chứ không phải hy sinh gì.”

 

Ông chủ: “… Đi nhanh đi, cầu xin mấy người!”

 

[Ha ha ha ha ha ha ha tại sao lại cười điên như vậy chứ!]

 

[Ông chủ sẽ điên mất ha ha ha ha]

 

[Ông chủ cảm động sao? Ông chủ: Không dám không cảm động!]

 

Khương Đào bị Thẩm Chi Diễn kéo khỏi phường dệt vải vẫn đang lưu luyến không muốn rời.

 

Mẫn Lan đưa mọi người tới một cái bể bơi, nói: “Dưới đây đều là trân châu nhưng người cá là giống đực, cho nên cần đàn ông xuống nhặt.”

 

Tang Linh nghe vậy lập tức kéo hai cô gái đi qua nằm xuống ghế: “Ba chàng trai này, cố lên nhé!”

 

Ba chàng trai bị cô ấy điểm danh: “…”

 

“Không phải chỉ là một trăm viên trân châu sao?” Tần Ngộ tự tin nói: “Bơi lội là thế mạnh của tôi, cứ giao hết cho tôi.”

 

Thẩm Chi Diễn lập tức đi tới ghế bên cạnh Khương Đào, làm bộ nằm xuống: “Được, dựa cả vào cậu.”

 

Tần Ngộ: “…”

 

“Thẩm Chi Diễn cậu có thể đừng khốn nạn như vậy không!”

Mê Truyện Dịch

 

Thẩm Chi Diễn đương nhiên nói đùa, ba người lập tức đến phòng thay đồ đổi quần bơi.

 

Khi bọn họ đi ra, toàn bộ bình luận đều sôi trào.

 

[Má nó, má nó! Tám múi của anh Tần! [Nước miếng] [Nước miếng][Nước miếng]]

 

[Anh Thẩm! Tôi vẫn cho rằng anh Thẩm rất gầy, không ngờ mặc quần áo nhìn gầy mà khi c** q**n áo lại có thịt đấy!]

 

[Đúng vậy, dáng người của anh Thẩm đẹp như vậy, tại sao trước kia cứ quây kín mít như thế chứ, khán giả thiếu nhiều phúc lợi quó!!]

 

[Ui, tại sao màn hình của tôi bẩn thế này]

 

Tần Ngộ không bao giờ che giấu dáng vẻ tuấn tú của mình, nhưng ấn tượng về Thẩm Chi Diễn luôn hào hoa phong nhã, ai mà ngờ được khi anh c** q**n áo có thể trêu người như vậy.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu