Nữ Phụ Muốn Ăn Cả Showbiz

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Nữ Phụ Muốn Ăn Cả Showbiz

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 393: Nữ Phụ Muốn Ăn Cả Showbiz

Anh dừng lại chút mới khó khăn bổ sung thêm một câu: “Nếu như em không muốn, anh sẽ dừng lại.”

 

Ánh mắt của Khương Đào mê man, cảm giác ở trong lòng như có một con thú nhỏ đang đấu đá lung tung, hoàn toàn không nghe rõ Thẩm Chi Diễn nói cái gì, chỉ vô thức dán lại gần anh.

 

Nhưng mà hành động này lại hoàn toàn phá hủy lý trí của Thẩm Chi Diễn.

 

Anh là người luôn được mọi người cho là lý trí và bình tĩnh, lúc này lại giống như hóa thành con dã thú, lưu lạc đến mức bị d*c v*ng chi phối.

 

Nhưng vào lúc anh dùng răng c.ắ.n lấy cúc áo của Khương Đào, điện thoại lại kêu lên.

 

Anh không muốn quan tâm, nhưng âm thanh đó lại không chịu ngừng.

 

Hơn nữa đáng ghét nhất chính là, nhạc chuông dùng còn là đoạn lời thoại đọc thực đơn của Khương Đào lúc đầu quay “Thiên Trù”.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

Nghe thấy thực đơn, Khương Đào quả nhiên tỉnh táo lại từ trong cơn mê.

 

Thẩm Chi Diễn hít sâu một hơi, bực mình bắt máy, định xem xem ai lại không biết điều như vậy.

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Ai biết màn hình điện thoại mở ra hiện lên tên liên hệ to tướng —- Ba.

 

Anh cầm điện thoại ra ban công nhận điện.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
 

Thẩm Thế An ở đầu bên kia điện thoại lo lắng không yên nói: “Con yêu đương à?!! Vì sao không nói với ba! Lúc nào thì kết hôn! Lúc nào thì có thể cho ba ôm cháu!”

 

Thẩm Chi Diễn: “...”

 

Anh rất muốn nói với Thẩm Thế An, ba chắc không biết, ba vừa mới cắt đứt hy vọng tý nữa thì ôm cháu của ba.

 

Thẩm Thế An nói một thôi một hồi, ý tứ chính là muốn Thẩm Chi Diễn đem con dâu tương lai của ông về nhà ăn cơm.

 

Thẩm Chi Diễn day thái dương, anh cũng không dự định giấu Thẩm Thế An, vốn định cùng Khương Đào trải qua thế giới hai người mấy ngày, sau đó sẽ quay về gặp mặt ba mình, không ngờ rằng Thẩm Thế An lại sốt ruột như vậy.

 

Thẩm Thế An nghĩ trong lòng: Ông đã rất kiềm chế rồi, cái hôm sau khi xem hết phát sóng trực tiếp đó, ông đã vui vẻ cả một đêm không ngủ được, ngày hôm sau định gọi điện thoại cho Thẩm Chi Diễn, bảo anh dẫn Khương Đào về. Dưới sự khuyên nhủ đủ kiểu của Thẩm Thận ông mới miễn cưỡng nhẫn nhịn một ngày.

 

Thẩm Chi Diễn khó khăn lắm mới kết thúc được cuộc trò chuyện với ông, cúp điện thoại.

 

Quay lại phòng, không khí mờ ám lúc trước đã sớm biến mất không dấu vết, giường cũng lạnh ngắt rồi.

 

Giọng nói của Khương Đào từ trong phòng khách truyền ra: “Nhanh đến ăn cơm đi!”

 

Giọng nói không suy nghĩ gì.

 

Thẩm Chi Diễn hít một hơi, cái loại cảm giác khó chịu này quả nhiên chỉ có thể tự mình trải nghiệm, anh điều chỉnh lại tâm trạng rồi đi ra.

Mê Truyện Dịch

 

Khương Đào đã ngồi ở bên cạnh bàn cơm, chỉ là ngoài dự đoán của anh, cô không hề ăn cơm mà luôn đợi anh.

 

Thẩm Chi Diễn sững sờ giây lát: “Sao em không ăn?”

 

“Đợi anh đó.” Khương Đào lý lẽ đương nhiên nói: “Không phải chúng ta là người yêu sao? Có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu, ừm có cơm cùng ăn!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Đối với Thao Thiết mà nói, lời hứa có cơm cùng ăn cũng tương đương với việc cùng sống cùng c.h.ế.t.

 

Ánh mắt của Thẩm Chi Diễn dịu dàng.

 

Mỗi lần như vậy cô đều sẽ vô tình dùng biểu cảm tự nhiên nhất nói ra kiểu lời tình cảm này, khiến anh không cách nào chống đỡ.

 

Nhưng mà chính vào lúc Thẩm Chi Diễn muốn nói gì đó.

 

Khương Đào đã chuyển đề tài quay trở lại: “Anh đến rồi, thế em bắt đầu ăn cơm đây ~”

 

Thẩm Chi Diễn: Hả?

 

Sau đó anh mở to mắt nhìn một bàn đồ ăn ở trước mắt không ngừng biến mất.

 

Rõ ràng có cơm cùng ăn của Khương Đào chỉ là một nghi thức mà thôi.

 

Thẩm Chi Diễn bưng bát cơm trắng còn lại cuối cùng đó, âm thầm hít một hơi.

 

Được rồi, may mà còn để lại cho anh một bát cơm.

 

Ăn cơm xong, Thẩm Chi Diễn đưa Khương Đào về nhà.

 

Trên đường, anh nói với Khương Đào muốn dẫn cô đi gặp ba anh.

 

Khương Đào vui vẻ đồng ý.

 

Cô chỉ coi như là bữa tiệc gia đình đơn giản, không suy nghĩ gì nhiều.

 

Thẩm Chi Diễn cũng không muốn tạo áp lực cho cô, sự việc khác anh có thể làm tốt.

 

Lại nói, với cái kiểu của thế giới này, cũng không biết ba anh thích ai hơn.

 

Thẩm Chi Diễn đưa Khương Đào về thẳng nhà, hai người cũng không ôm ấp quá lâu, anh vội vã quay về nhà chuẩn bị quà cáp cho ngày hôm sau.

 

Khương Đào quay đầu chạy thẳng vào phòng bếp: “Ông quản gia, bữa khuya của cháu đâu!”

 

Từ khi Khương Đào chuyển về nhà họ Phượng, mỗi tối đều phải ăn bữa khuya.

 

Quản gia cưng chiều bảo người hâm nóng bữa khuya mang ra, bày trước mặt Khương Đào.

 

Ngay lúc Khương Đào đang ăn uống thỏa thuê.

 

Phượng Huyền cẩn thận từ trên cầu thang thò đầu ra.

 

Hôm đó sau khi anh ta luyên thuyên làm lộ ra thân phận của mình thì trực tiếp trốn tránh Khương Đào.

 

Chỉ là trốn được mấy ngày, anh ta cũng chậm rãi bình tĩnh lại, âm thầm cổ vũ bản thân, cơ thể này suy cho cùng cũng là anh trai của Khương Đào, có gì phải sợ chứ.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu