Nữ Phụ Muốn Ăn Cả Showbiz

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Nữ Phụ Muốn Ăn Cả Showbiz

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 303: Nữ Phụ Muốn Ăn Cả Showbiz

Lúc ấy Khương Đào rất tức giận.

 

Ăn không được ăn, nhìn cũng không được nhìn sao?!

 

Nhưng Lương Thực Dự Trữ đã ra điều kiện nếu cô làm được thì sẽ cho cô uống rượu đào hoa lộ.

 

Khương Đào đã từng uống trộm đào hoa lộ của Lương Thực Dự Trữ, loại mỹ vị cực đỉnh này, chỉ cần uống một lần thì chắc chắn sẽ không quên, cô vẫn luôn nhớ mãi.

 

Đáng tiếc Lương Thực Dự Trữ keo kiệt không cho, mỗi lần nhắc tới, khuôn mặt trắng như ngọc sẽ đỏ ửng lên, giống như bánh trôi ngọc, sau đó tức giận dùng thuật đẩy cô đi.

 

Không phải chỉ là lần đầu tiên cô uống say rồi gặm mặt anh một cái như đồ ăn thôi sao?

 

Nhưng có đào hoa lộ, Khương Đào quả thật rất nghe lời, không nhìn nữa.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

Sau đó cô bị phong ấn, tiểu tiên phụ trách trông coi cô bọc cực kín mít, đến trên mặt còn đeo mặt nạ, cô càng không còn chút cơ hội nào.

 

Hiện giờ nghĩ lại, lúc ấy bệnh của cô rơi vào tình trạng nghiêm trọng nhất.

  TruyenLau.com

Chính vào lúc Thẩm Chi Diễn ngoi lên từ bể bơi, bọt nước trên người anh chậm rãi lăn xuống n.g.ự.c anh…

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Khương Đào bừng tỉnh.

 

“Tôi hiểu rồi!”

 

Đoạn Nhạc Nhạc phấn khích: “Cậu hiểu rồi?”

 

Khương Đào dùng sức gật đầu: “Cậu nói đúng, quả thật tôi không bị dị ứng…”

 

Thẩm Chi Diễn nghe thấy cô nói vậy, theo bản năng mà nắm chặt tay, mất tự nhiên l**m môi.

 

Những người khác cũng không nhịn được dựng lỗ tai lên.

 

Sau đó bọn họ nghe thấy Khương Đào nói: “Là do tôi thèm thịt!”

 

Mọi người: “…”

 

Thẩm Chi Diễn vừa tức giận vừa buồn cười.

 

Đoạn Nhạc Nhạc không cam lòng, tiếp tục hỏi: “Vậy tại sao cậu chỉ thèm anh Thẩm mà không có phản ứng với người khác? Ví dụ như nếu cho cậu xem n.g.ự.c anh Tần thì cậu có cảm giác này không?”

 

Tần Ngộ: “Này! Đừng có kéo tôi làm vật so sánh được không!”

 

Tang Linh: “Anh im miệng!”

 

Tần Ngộ: “…”

 

Khương Đào lại tiếp tục cẩn thận suy nghĩ: “Là do vấn đề về chất lượng thịt!”

 

Mọi người: “….”

 

Tần Ngộ: “Khương Đào cô…..@#*^#%...”

 

Khương Đào cảm thấy được thông suốt, vui vẻ rạo rực nói: “Cảm ơn Nhạc Nhạc, tôi trở về sẽ ăn thịt nướng ngay!”

 

Đoạn Nhạc Nhạc quay đầu cho Thẩm Chi Diễn một ánh mắt đồng cảm, sau đó yếu ớt quay đầu về: “Không… không cần khách sáo.”

 

[Ha ha ha ha ha ha đây là hướng đi thần kỳ gì vậy!!]

 

[Cho nên chất lượng thịt của anh Tần không tốt sao? [Đầu chó]]

 

[Khương Khương bảo bối! Mẹ cho rằng con đã nghĩ thông suốt rồi chứ! Kết quả… Haiz…]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

[Đụng phải mạch não đơn thuần của Khương Khương như vậy, con đường theo đuổi vợ của anh Thẩm còn dài!!]

 

[Tôi cảm thấy cũng không cần bi quan như vậy, dù sao ở trong mắt Khương Khương, anh Thẩm đã khác với những người khác rồi đúng không!]

 

Mê Truyện Dịch

[Đúng vậy! Hơn nữa thèm thịt cũng có thể là ý kia mà! [Nhỏ dãi][Nhỏ dãi]]

 

[C.h.ế.t tiệt! Người chị em này! Phân tích cấp đỉnh cao luôn!]

 

Thẩm Chi Diễn nhìn Khương Đào tựa lưng vào ghế cùng thảo luận với Tang Linh ăn thịt nướng ở cửa hàng nào ngon hơn, bất đắc dĩ cười lắc đầu.

 

Vẫn là một cô bé ngơ ngác.

 

Trong đầu anh dường như cũng có một bóng hình giống như anh, thở dài vừa cưng chiều vừa bất đắc dĩ: Cô nhóc này, hôn xong còn không thừa nhận!

 

Thiếu nữ áo đỏ cầm bầu rượu ngọc trong tay, mặt đỏ hồng nhào vào trong lòng anh, hai mắt mơ màng, nhưng dường như đang phản chiếu sao trên trời.

 

“Lương Thực Dự Trữ, ngươi thật đẹp!”

 

Anh tức giận giật lấy bình rượu trong tay cô: “Ngươi có biết phân biệt thế nào là đẹp, thế nào là xấu không?”

 

Thiếu nữ áo đỏ xoay xoay đầu, mơ màng nói: “Đương nhiên biết!”

 

“Mặt ngươi, trắng giống như gạo nếp tốt nhất được mang đi đồ xôi! Môi của ngươi giống như trái anh đào tươi đẹp nhất mới được hái xuống…”

 

“…”

 

Khuôn mặt tuyệt thế của anh, không biết bao nhiêu văn nhân dùng các từ ngữ hoa mỹ để khen ngợi.

 

Đây là lần đầu tiên được khen đơn giản tự nhiên, dở khóc dở cười như vậy.

 

Anh không nói chuyện vô nghĩa với cô nữa, định xách con mèo say này đi tỉnh rượu.

 

Ai ngờ cô đột nhiên đứng phắt dậy, “bẹp” một cái hôn lên môi anh.

 

Cô hôn xong rồi còn chép miệng, ghét bỏ nói: “Hừm, không ngọt.”

 

“…!”

 

Thẩm Chi Diễn dường như cảm nhận được cơn giận trong lòng đối phương lúc đó, nhưng cuối cùng anh lại nhìn khuôn mặt say ngủ kia lại bất đắc dĩ bình ổn tâm trạng trở lại.

 

Giống anh y như đúc.

 

Có một khoảnh khắc, anh thật sự muốn kể chuyện này cho Khương Đào, hỏi cô có ký ức kỳ quái như vậy không.

 

Nhưng cuối cùng lý trí đã ngăn cản anh.

 

Lời của bác sĩ tâm lý còn ở bên tai.

 

Anh sợ Khương Đào sẽ xem anh như một kẻ điên.

 

Vào lúc Thẩm Chi Diễn rối rắm, bọn họ cuối cùng đã tới địa điểm cuối – suối tiên.

 

Tuy rằng dòng suối đẹp động lòng người nhưng thật ra cũng chỉ là một dòng suối bình thường.

 

Nhưng nghĩ đến việc hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng, tâm tình của mọi người cũng thả lỏng không ít.

 

Ở bên cạnh dòng suối, còn có một tấm bảng viết nguồn gốc của dòng suối.

 

Nói rằng nước suối này thật ra đến từ sông Tử Mẫu của nữ nhi quốc, uống xong sẽ mang thai.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu