Nữ Phụ Muốn Ăn Cả Showbiz

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Nữ Phụ Muốn Ăn Cả Showbiz

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 440: Nữ Phụ Muốn Ăn Cả Showbiz

Đoàn Đoàn lau sạch nước mắt trên má, lại lưu luyến nhìn bánh kem.

 

“Đoàn Đoàn xin lỗi anh.”

 

Cô bé đeo bọc nhỏ trên lưng, phủ thêm tấm t.h.ả.m rồi chuẩn bị rời đi.

 

Ai ngờ tấm t.h.ả.m kéo mãi không đi. Cô bé hít mũi một cái, vừa dùng sức kéo đã nghe phía sau truyền đến một tiếng “bịch”.

 

Cô bé vội vàng quay đầu, lại thấy Văn Trạch té chổng vó, đang c.ắ.n răng nhịn đau đứng lên.

 

Đoàn Đoàn có chút sửng sốt: “Sao anh té vậy?”

 

Văn Trạch: “...”

 

Chuyện là cậu thấy Đoàn Đoàn sắp đi, theo bản năng kéo tấm t.h.ả.m của cô bé lại. Không ngờ rằng sức lực của Đoàn Đoàn lại lớn như thế, trực tiếp kéo cậu ngã sõng soài.

 

Chuyện mất mặt như vậy, cậu tuyệt đối sẽ không nói!

 

Mê Truyện Dịch
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Văn Trạch khập khiễng đi tới trước mặt Đoàn Đoàn: “Em làm vậy là muốn bỏ nhà đi à?”

 

Đoàn Đoàn sửng sốt: “Ơ?”

 

Văn Trạch thở dài một hơi. Ban đầu cậu cũng khiếp sợ, không kịp hồi thần. Nhưng khi thấy bóng lưng nhỏ bé đáng thương của Đoàn Đoàn, cậu vẫn không nỡ. Website TruyenLau.com

 

Cậu ngồi xổm xuống, nhìn vật nhô lên dưới tấm t.h.ả.m trên đỉnh đầu Đoàn Đoàn: “Anh có thể nhìn một chút được không?”

  Đọc truyện tại TruyenLau.com

Đoàn Đoàn cảm nhận được sự chân thành trên người cậu, ngập ngừng kéo tấm t.h.ả.m xuống, để lộ ra một đôi sừng xinh xắn tuyệt đẹp. Toàn bộ cặp sừng có màu trắng như ngọc, lại cong ra phía sau giống sừng dê vậy.

 

Sừng của Thao Thiết thành niên vô cùng sắc bén, nhưng cái trên người Đoàn Đoàn lại giống như một bàn tay nhỏ tinh tế vậy.

 

Văn Trạch dè dặt đưa tay sờ thử, cảm giác lành lạnh, nhẵn bóng.

 

Lúc này, cậu lại cảm thấy có thứ gì đó chạm vào đùi mình. Vừa cúi đầu, cậu mới phát hiện là một cái đuôi. Cái đuôi này màu đen, chỉ có phần cuối có chút lông trắng.

 

Thấy cậu nhìn tới, nhúm lông trắng còn run lên một cái.

 

Văn Trạch: “...”

 

Thật, thật dễ thương!!

 

Cậu nghĩ thông suốt rồi.

 

Yêu quái ko thì yêu quái thôi. Đoàn Đoàn sẽ không làm hại người khác, cô bé chỉ ăn nhiều một chút mà thôi.

 

Bây giờ nghĩ lại, sức ăn của Đoàn Đoàn lớn như vậy sao có thể là người bình thường được.

 

Vậy mà lúc trước mình lại chẳng hoài nghi chút nào!

 

Chẳng qua là nếu Đoàn Đoàn là yêu quái, vậy cha mẹ nuôi...

 

Cậu không dám nghĩ tiếp nữa.

 

Đoàn Đoàn thấy Văn Trạch vuốt vuốt sừng mình mà không nói lời nào, dường như đang suy nghĩ gì đó, trong lòng cô bé không khỏi có chút thấp thỏm.

 

Cô bé nhỏ giọng kêu: “Anh ơi??”

 

Văn Trạch lấy lại tinh thần: “Hả.”

 

Đoàn Đoàn vừa mừng vừa sợ: “Anh không sợ sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Văn Trạch cố gắng làm ra bộ dạng thản nhiên: “Không phải chỉ là yêu quái thôi à? Anh không để ý.”

 

Đoàn Đoàn: “Tốt quá rồi!”

 

Cô bé lại nhào vào n.g.ự.c Văn Trạch lần nữa. Nhưng lần này, Văn Trạch không lui về phía sau, mà tiếp nhận cô bé.

 

Đoàn Đoàn cọ tới cọ lui trong n.g.ự.c Văn Trạch, “Thật ra thì, em không phải yêu quái đâu.”

 

Văn Trạch thờ phào: “Không phải yêu quái thì quá...”

 

Đoàn Đoàn: “Em là Thao Thiết, là một trong bốn đại hung thú á! Anh từng nghe qua chưa?”

 

Văn Trạch nghẹn họng.

 

Loài này không đáng sợ hơn yêu quái hả?!

 

Đoàn Đoàn phát hiện anh trai không sợ. Cô bé vui không chịu được bèn kể tất cả mọi chuyện cho anh trai nghe.

 

Lúc vừa bắt đầu, Văn Trạch còn kiếp sợ, đến sau đó cậu dần trở nên c.h.ế.t lặng.

 

Trải qua nhiều chuyện như vậy, dù bây giờ có nói cậu chẳng qua chỉ là một nhân vật trong một quyển sách, cậu cũng sẽ chẳng ngạc nhiên hơn đâu.

 

Năng lực tiếp nhận của cậu trong một thời gian ngắn đã tăng vọt một cách nhanh chóng.

 

Nhưng cậu vẫn nghiêm túc hỏi Đoàn Đoàn: “Trừ những chuyện này ra, em còn lừa anh chuyện gì không?”

 

Đoàn Đoàn lắc đầu, nhưng lắc đến một nửa lại chợt nhớ ra điều gì đó. Cô bé tìm kiếm trong cái bọc nhỏ của mình, cuối cùng lấy ra hai con quạ nhỏ xấu xí.

 

Văn Trạch: “Đây là cái...”

 

Lời còn chưa nói hết, một trong hai con quạ đã nóng nảy phun một ngọn lửa nhỏ về phía cậu. May là cậu tránh nhanh, nếu không phần tóc trước trán đã bị cháy rồi.

 

Đoàn Đoàn kiêu ngạo nói: “Bọn chúng là gà đ.á.n.h lửa!”

 

Văn Trạch: “...”

 

Thật sự là gà đ.á.n.h lửa sao!!

 

Đoàn Đoàn nói hết mọi việc ra, không có gánh nặng tâm lý, ngủ cực kỳ ngon giấc.

 

Nhưng Văn Trạch lại mất ngủ.

 

Cậu lăn qua lộn lại trên giường một hồi lâu, nghiền ngẫm chuyện mà Đoàn Đoàn nói cho cậu.

 

Qua hồi lâu, cậu mới mơ mơ màng màng ngủ.

 

Cậu ngủ đến nửa đêm thì nằm mơ, mơ thấy mình nấu cho Đoàn Đoàn ăn, nhưng mãi mà không làm được, Đoàn Đoàn đói đến mức hai mắt phát ra màu xanh lục: “Anh, Đoàn Đoàn thật sự rất đói, hay là Đoàn Đoàn ăn anh được không…”

 

Cô bé nói xong thân thể vỡ ra, lộ ra một cái miệng rộng, hướng về phía Văn Trạch.

 

Văn Trạch lập tức bừng tỉnh, mồ hôi ướt đẫm ngồi dậy, thở phì phò từng đợt.

 

Cậu nhìn đồng hồ, mới có bảy giờ.

 

Nỗi sợ hãi trong giấc mơ vẫn còn dừng lại trong đầu, cậu ngủ cũng không ngủ nổi nữa, dứt khoát bò dậy.

 

Cậu rửa mặt xong thì đi tới phòng khách, Đoàn Đoàn còn ngủ ở đó, miệng còn “chóp chép” không biết là đang mơ thấy mình ăn gì.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu