Nữ Phụ Muốn Ăn Cả Showbiz

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Nữ Phụ Muốn Ăn Cả Showbiz

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 346: Nữ Phụ Muốn Ăn Cả Showbiz

[Tôi sắp bị anh Tần làm cho cười ói rồi, tôi thật tò mò lát nữa anh ấy phản ứng kịp, phát hiện bản thân vậy mà túm lấy một con ma thì sẽ là phản ứng gì!]

 

[Đừng nói nữa, tôi đã có hình tưởng tượng rồi ha ha ha ha ha]

 

Đối diện với câu hỏi của Khương Đào, Kiều Thi Thi kiên quyết từ chối: "Không được, bắt buộc phải hai người cùng hoàn thành nhiệm vụ, hiện tại cô phải đi tìm bạn cặp của cô."

 

Khương Đào thở dài: "Được thôi."

 

Cô quay người, chậm rì đi về phía Tần Ngộ biến mất.

 

Lúc này, cặp thứ hai Tang Linh và Từ Tử Dục cũng tiến vào.

 

Vừa vào đã nghe thấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Tần Ngộ.

 

Tang Linh nhíu mày: "Tần Ngộ làm sao thế?"

 

Từ Tử Dục mò mẫm trong bóng tối, cười khổ: "Có khả năng là gặp phải ma rồi!” Anh ấy ngừng một lát lại nói: "Chị Tang, chúng ta đợi Nhạc Nhạc và anh Thẩm một lát được không? Nhạc Nhạc sợ ma nhất, em ở bên cạnh cô ấy, sẽ đỡ hơn một chút."

 

Tang Linh: "Không thành vấn đề."
Website TruyenLau.com
 

Thế là hai người tìm xung quanh một vòng, ngược lại thật sự tìm thấy hai món đồ, Tang Linh đem chúng bỏ vào trong túi.

 

Lúc này, đôi thứ ba cũng xuất phát rồi.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

Đoạn Nhạc Nhạc lạnh run theo phía sau Thẩm Chi Diễn, đi chưa bao xa, liền nghe thấy tiếng của Từ Tử Dục: "Nhạc Nhạc, là em hả?"

 

Đoạn Nhạc Nhạc lập tức mở to mắt, nhìn thấy bóng dáng của Từ Tử Dục và Tang Linh đứng phía trước.
TruyenLau.com
 

"Là em, hu hu." Cô nhanh chóng xông qua ôm lấy Từ Tử Dục, lại ngại quy tắc, chỉ có thể dừng lại.

 

[Hu hu hu hu độc ác quá, nhanh để chị Nhạc Nhạc và anh rể về bên nhau đi!]

 

[Đúng đó, vì sao phải chia cắt bọn họ chứ! Chia cắt đôi nào tôi cũng không nỡ!]

 

[Buồn quá hu hu hu]

 

Tang Linh và Từ Tử Dục vì đợi nhóm Đoạn Nhạc Nhạc, chậm trễ mất năm phút đồng hồ, vốn dĩ thời gian không khá giả càng thêm túng thiếu, lại thêm nhà ma này quá lớn,nghĩ tới phải tìm ba mươi món đồ thật sự quá khó.

 

Nhưng bởi vì bốn người cùng nhau, cũng không sợ như vậy nữa, tốc độ tìm kiếm cũng được nâng cao rất nhiều.

 

Thẩm Chi Diễn nói: "Nhóm Tần Ngộ và Khương Khương đâu?"

 

Tang Linh đáp: "Bọn tôi vừa tiến vào, liền nghe thấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Tần Ngộ, cũng không nhìn thấy Khương Khương, nhưng ngược lại tôi nghe thấy tiếng của đạo diễn Kiều, kêu Khương Khương đi tìm Tần Ngộ."

 

Thẩm Chi Diễn hơi cau mày.

 

Nhưng anh không nói gì.

 

Chỉ là lúc sau tìm đồ, anh cố ý tách ba người kia ra xa.

 

Đợi tới lúc Kiều Thi Thi phát hiện, anh đã tách khỏi nhóm lớn, đi về phía khác.

 

Kiều Thi Thi không nhịn được nói: "Anh Thẩm, anh bắt buộc phải đi với bạn cặp của mình."

 

"Tôi cũng muốn." Thẩm Chi Diễn vô tội nói: "Nhưng tôi đi lạc rồi, thế nên tôi đang cố gắng tìm bạn cặp của tôi."

 

Kiều Thi Thi: "Nhưng anh..."

 

Cô ngậm miệng kịp lúc.

 

Đầu tiên cô không có chứng cứ chứng minh Thẩm Chi Diễn cố ý, thứ hai, nếu cô nói với Thẩm Chi Diễn anh cách Đoạn Nhạc Nhạc ngày càng xa, vậy thì chính là đang chỉ đường cho anh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Căn bản Thẩm Chi Diễn đang dụ dỗ cô phá quy tắc, nhân cơ hội đàm phán với cô, danh chính ngôn thuận mà đi tìm Khương Đào.

 

Thiếu chút nữa cô mắc bẫy rồi!

 

Thẩm Chi Diễn thở dài.

 

Không ngờ Kiều Thi Thi nhạy bén như vậy.

 

Nhưng không sao, anh lấy cớ tìm người, đi sâu vào trong nhà ma.

 

Lúc này, cái hang bên cạnh xuất hiện một cái đầu quỷ.

 

Mê Truyện Dịch

Thẩm Chi Diễn hoàn toàn không bị dọa, ngược lại chú ý trên đầu con quỷ còn có một món đồ.

 

Đồ tự dâng tới thì không được chê.

 

Anh nhanh tay lẹ mắt túm lấy, mà cùng lúc, một bàn tay cũng đồng thời vươn ra.

 

Anh bắt lấy món đồ, mà bàn tay kia lại túm lấy anh.

 

Hai người đều sửng sốt một chút.

 

"Khương Khương?"

 

"Thẩm Chi Diễn?"

 

Cả hai người đều nhìn đối phương.

 

Kiều Thi Thi không nhịn được nữa: "Khương Đào, Thẩm Chi Diễn, không phải tình nhân nhưng tiếp xúc thân thể, trừ hai điểm!"

 

Khương Đào muốn buông ra theo bản năng.

 

Thẩm Chi Diễn lại giữ lại, còn nắm thật chặt: "Trừ cũng trừ rồi, vậy nắm thêm lát nữa."

 

[Aaaaaaaa tôi c.h.ế.t đây tôi c.h.ế.t đây!!]

 

[Cp Sinh Khương khóa chặt lại rồi! Khóa chặt*!!]

 

*một từ thông dụng trên Internet, được dùng để mô tả một cặp CP gắn chặt với nhau, không thể tách rời.

 

Tần Ngộ chạy thục mạng, cuối cùng chạy đến một góc coi như là an toàn, anh thở phào nhẹ nhõm, quay đầu lại: "Khương Khương, chúng ta..."

 

Sau đó anh ấy nhìn thấy gương mặt quỷ quen thuộc kia.

 

Lúc này mới phát hiện bản thân trong lúc hoảng loạn đã dắt nhầm người mất rồi.

 

"A…"

 

Tần Ngộ đẩy con quỷ treo cổ ra, hét chói tai chạy đi.

 

Anh ấy chạy đông chạy tây trong nhà ma, vậy mà đụng trúng đám Tang Linh.

 

Nhìn thấy Tần Ngộ chật vật, Tang Linh kinh ngạc hỏi han: "Tần Ngộ, là anh phải không?"

 

Người Tần Ngộ cứng đờ, lập tức giả bộ điềm tĩnh: "Là tôi."

 

Tang Linh: "Sao anh lại chạy tới đây rồi?"

 

Tần Ngộ khó mà nói rằng bản thân bị quỷ dọa sợ tới mức đã chạy tới đây, chỉ có thể lấy cớ là đang đi tìm Khương Đào.



Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu