Nữ Vương Đại Nhân Hòa Ma Tôn

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Nữ Vương Đại Nhân Hòa Ma Tôn

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 1

Năm trăm năm sau khi ta chết, những người từng mang ơn ta đã sớm quên lãng ta.

Chỉ có kẻ tử thù của ta ngồi xổm bên mộ ta cặm cụi đào đất suốt ba ngày.

Ta vừa ló lên, đã hút đến mười hai đạo kiếp lôi giáng xuống.

Ta nhìn thấy khuôn mặt của Diệp Vũ không hề thay đổi so với năm trăm năm trước.

Ta tu đạo nghìn năm, thì đánh nhau với hắn đến 800 năm. Từ khi là một tiểu ma tu, chấp niệm của hắn đã là phải đánh thắng ta. Chẳng qua chỉ là vì trong những năm tháng làm tiểu ma tu, hắn lẻn vào hậu đình của Vấn Kiếm Tông trộm bí pháp, bị ta dùng kiếm vô tình c.h.é.m đứt đai quần. Hắn có thể chấp nhận bị đánh thua, nhưng không thể chấp nhận vì hai tay bận giữ lưng quần mà bị đánh thua.

Hắn cứ ôm chấp niệm đó, trong sự phẫn nộ thuần túy như vậy, cũng ngộ ra đạo của mình, dần dần trở thành Ma Tôn.

Ha, tính ra ta cũng là một nửa sư phụ của hắn đấy chứ!

***

Sau khi c.h.ế.t năm trăm năm, ta luôn tổng kết nguyên nhân thất bại thảm hại năm xưa là gì.

Đối với Vấn Kiếm Tông, ta trên kính sư tôn, dưới bảo vệ đệ tử, làm đến lao tâm khổ tứ. Dù cho giai đoạn sau cảnh giới của ta đã nhập hóa thần, thế nhân muốn tôn ta là kiếm đạo chi thủ, ta cũng luôn giữ vững sơ tâm kính đạo, chưa từng ở thân phận hay địa vị vượt qua sư tôn của mình.

Đối với những sư đệ muội kia, ta càng thêm không hổ thẹn với lương tâm. Những năm trước đây, ta trì hoãn việc phi thăng của mình, chính là vì họ không chịu tiến bộ, ta sợ sau khi mất đi sự che chở của ta, họ sẽ bị ma nhân khi dễ.

Cho nên khi Diệp Vũ dẫn đầu đại quân ma tộc tấn công, ta đương nhiên che chở tất cả mọi người phía sau, cùng Diệp Vũ liều mạng suốt bảy mươi ngày.

Cho đến khi cả hai chúng ta đánh nhau đến gần như hao hết tu vi, ta chống đỡ một hơi, ném Diệp Vũ trở về Ma Vực, phong ấn lại.

Lần phong ấn này, có thể đạt đến ngàn năm, tu chân giới có thể nghênh đón một thời gian dài hòa bình.

Nhưng khi ta quay người lại, nghênh đón ta lại là một kiếm xuyên tim.

Tiểu sư muội nắm chuôi kiếm tay run rẩy, thần trí hoảng hốt mấy hơi, mới buông tay ra, hét lên một tiếng rồi trốn ra sau sư tôn và các sư đệ.

Nàng ta nước mắt lưng tròng chỉ trích ta: "Sư tỷ, người mà chúng ta luôn kính ngưỡng nhất chính là tỷ, tại sao tỷ lại cứ phải cấu kết với ma tộc, làm ô danh tông môn của chúng ta."

Những người trước đó khi Diệp Vũ tấn công đã thảm thiết khóc lóc cầu xin ta che chở, giờ phút này lại ai nấy đều lạnh lùng đứng xem, thậm chí có người không nhanh không chậm bình luận: "Nghe nói từ lâu nàng ta và Ma Tôn kia có quan hệ không bình thường, đồng môn quét dọn trước cổng đã không chỉ một lần nhìn thấy nàng ta hẹn hò với Ma Tôn kia vào ban đêm."

"Đến nước này rồi, trước đó còn giả bộ nghĩa khí lẫm liệt, muốn đánh lui Ma Tôn, ai biết nàng ta cùng Diệp Vũ kia có âm mưu gì?"

Cứ như vậy, trong tiếng bình phẩm của mọi người, linh lực hao tổn không còn sức phản kháng, ta bị chụp cho cái mũ cấu kết Ma Tôn, phản bội chính đạo. Website TruyenLau.com

Sư tôn muốn g.i.ế.c ta, người cao cao tại thượng, nhấc mí mắt nhìn ta một cái, trong ánh mắt đó có một ý nghĩa khó nói rõ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cuối cùng, người vung tay lên, liền có vô số người xông lên, chế phục ta.
Website TruyenLau.com
Họ thậm chí không đợi được áp giải ta về sơn môn, mà muốn ngay tại chiến trường mà ta vừa mới chiến đấu vì nó để tru diệt ta.

Ngày đó, ta bị đồng môn mà mình từng bảo vệ vây khốn tại chỗ bằng Thiên Nhân Kiếm Trận, lại bị bản mệnh kiếm của sư tôn c.h.é.m nát phá hồn, c.h.ế.t không toàn thây.

Sau đó, họ lập cho ta một ngôi mộ chiêu hồn, giả vờ tha thứ cho ta, còn ta thì điên cuồng hấp thu ma khí tản mát bên cạnh Ma Vực, điên cuồng trùng tố tàn hồn của mình. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Trước đây ta từng thắc mắc tại sao Diệp Vũ năm xưa c.h.ế.t dưới tay ta nhiều lần như vậy, cứ qua một thời gian lại có thể phục sinh tìm đến ta đánh nhau.

Ma Vực mảnh đất linh khí dồi dào này sắp thành chí bảo của đất trời rồi, người ngoài bị mê chướng che mắt nhìn không rõ, chỉ coi nơi này ma khí hoành hành, tu sĩ chính đạo sơ sẩy một chút liền bị thôn phệ.

Nhưng thật ra chỉ cần chuyển hóa một chút, là có thể dùng được.

Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Thế Giới Tiểu Thuyết trên MonkeyD ❤️ Tớ có kênh audio riêng, nên nếu các cậu thấy bản này ở đâu ngoài Monkey và kênh audio của tớ thì hãy báo cho tớ nha. Vui lòng không tự ý re-up, re-post ở các trang khác ạ.

Người khác không rõ, nhưng Diệp Vũ ở Ma Vực nhiều năm như vậy, hắn cũng nhìn không rõ sao? Hừ, có nơi tốt như vậy còn ngày ngày nghĩ đến xâm chiếm chính đạo.

Không hiểu nổi, ta vừa hấp thu ma khí vừa tự vấn. Cả cuộc đười ta quang minh lỗi lạc, ta vẫn không hiểu nổi tại sao ta lại rơi vào kết cục thế này.

Còn chưa tự vấn ra cái gì, ta cảm thấy đất trên mộ mình bị xới lên rồi.

Ta không ngờ mình đã c.h.ế.t năm trăm năm rồi, còn có người vẫn thù hận ta sâu sắc đến mức đến đào mộ ta.

Khi khuôn mặt quen thuộc của Diệp Vũ xuất hiện trước mặt ta, ta nhanh chóng ngộ ra.

Hắn quả thật có thâm thù với ta.

Trước đây, ta tu hành ngàn năm, thì thời gian đánh nhau với Diệp Vũ cũng phải đến tám trăm năm, thành tích tám hai, ta tám hắn hai.

Ta là tiên thiên kiếm thể, tu vô tình đạo, lại bác ái thiên hạ, cảnh giới siêu nhiên.

Diệp Vũ thì khác, tu hành của Diệp Vũ toàn dựa vào chấp niệm.

Chấp niệm đánh nhau với ta.

Khi hắn còn là một tiểu ma tu, muốn lén lút lẻn vào hậu sơn Vấn Kiếm Tông trộm cắp cơ mật, bị ta đang luyện kiếm dưới trăng bắt tại trận, đánh cho nửa sống nửa c.h.ế.t ném ra ngoài.

Nghỉ ngơi ba ngày, hắn liền bất chấp đến báo thù, lại bị ta đánh cho nửa sống nửa chết, lại ném ra.

Lại báo thù, lại ăn đòn, lại ném ra.

Diệp Vũ cứ như vậy trưởng thành trong những trận đòn đau này.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu