Ta từ chối.
Năm đó ta chỉ còn cách phi thăng một bước, bây giờ ta muốn tiếp tục con đường tu hành, không muốn dính m.á.u tươi và nhân quả, cũng không muốn nhập ma.
Nhưng Diệp Vũ nghe vậy có chút nóng nảy: "Nếu ngươi phi thăng rồi, ta tìm ai đánh nhau?"
Ta nghe vậy có chút đau đầu.
Diệp Vũ thật sự là một người rất thuần túy, nhưng ta vẫn muốn nói với hắn, làm người không thể trong đầu chỉ toàn là đánh nhau.
Nhưng khi ngẩng đầu đối diện với đôi mắt vàng kim kia, ta lại ngây người.
Diệp Vũ... khóc rồi.
Hốc mắt hắn ướt đỏ, bướng bỉnh lại căm hờn nhìn ta.
Hắn nói: "Thẩm Tích, ngươi lại dám lợi dụng ta, ta đều biết hết rồi, ngươi còn muốn lợi dụng ta bao nhiêu lần nữa?"
Gió đêm nổi lên, thổi cho hàng mi của hắn nhẹ nhàng run rẩy, nước mắt làm ướt đôi mắt vàng kim xinh đẹp kia.
Hắn thật sự bị tức đến không chịu nổi, lại muốn đánh ta, nhưng ta không đánh trả, lại sợ đánh vỡ ta, hắn chỉ có thể vừa tức vừa khóc: "Ngươi sao có thể như vậy, Thẩm Tích, ta phục sinh ngươi chính là để tự tay g.i.ế.c ngươi, không đánh trả là sao?"
"Nhưng ta không đồng ý để ngươi phục sinh." Miệng ta nhanh hơn não nói ra câu kia, đợi đến khi ta phản ứng lại, Diệp Vũ sắp tức c.h.ế.t rồi.
Ta chỉ có thể đưa tay xoa xoa cái đầu xù xù của hắn,
"Ngoan, ngoan, xử lý xong chuyện, ta sẽ đánh nhau cùng ngươi." Đầu ngón tay lạnh lẽo lướt qua lông mày và mắt của hắn, Diệp Vũ theo bản năng sững sờ, rồi không nhúc nhích nữa, thân thể căng thẳng, chỉ dùng đôi mắt ướt át kia nhìn ta.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Thật đẹp."
Ta khen hắn, hắn liền đỏ mặt, trong miệng lại vẫn không phục lẩm bẩm, toàn là những lời mắng ta.
Mà ta thật sự thích đôi mắt này của Diệp Vũ, trước kia ta thậm chí còn động đến ý niệm gỡ nó xuống dùng làm phụ kiện, nhưng nghĩ lại, con ngươi bị gỡ xuống rồi sẽ không còn lấp lánh khi ánh mắt chạm vào ta, thế là ta bỏ ý niệm đó đi.
Trong lúc thất thần, đầu ngón tay ta cứ thế trườn đi, trước hết khẽ tách bờ môi ẩm mượt của hắn, mân mê chiếc răng nanh, rồi lại lần xuống, hướng đến những múi cơ bụng săn chắc kia...
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Ta thấy hầu kết Diệp Vũ chuyển động, hô hấp trở nên dồn dập.
Hắn bỗng nhiên giật mình, hoảng loạn hất tay ta ra, đỏ mặt quay lưng đi, chỉ để lại cho ta một cái gáy đầy lông tơ và giọng nói nghẹn ngào.
"Đừng hòng sai khiến ta làm bất cứ chuyện gì cho ngươi nữa, dù sao ta cũng sẽ không tha thứ cho ngươi đâu."
Tay ta còn đang giơ giữa không trung, thấy vậy, chỉ có thể thở dài một tiếng thật sâu.
Diệp Vũ thật ra rất thông minh, chỉ là phần lớn thời gian hắn ta sẽ lười động não thôi.
TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng về chuyện của ta, hắn thật ra đều hiểu rõ. Việc ta lợi dụng hắn, việc ta sai khiến hắn, còn cả chút tâm tư chiếm hữu thầm kín của ta đối với hắn, Diệp Vũ... đều hiểu rõ cả.
Khi ta sinh ra, trời giáng dị tượng. Con phượng đá ngàn năm không đổi trên đỉnh Côn Lôn lần đầu tiên cất tiếng khóc.
Có người nói, đây là điềm báo người có kiếm thể bẩm sinh giáng thế.
Mà mảnh đất này đã ngàn năm chưa từng có người nào có kiếm thể bẩm sinh.
Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Thế Giới Tiểu Thuyết trên MonkeyD ❤️ Tớ có kênh audio riêng, nên nếu các cậu thấy bản này ở đâu ngoài Monkey và kênh audio của tớ thì hãy báo cho tớ nha. Vui lòng không tự ý re-up, re-post ở các trang khác ạ.
Đáng mỉa mai là, ai nấy đều si mê chấp nhất tu tiên, nhưng lại ngàn năm không có người phi thăng.
Giới tu chân chia thành hai thế lực đối lập là chính đạo và ma đạo, trong đó chính đạo lại là nơi nội bộ tranh giành quyền lực không ngừng.
Người ta mỗi người kéo bè kết phái lập tông môn, hôm nay cướp đệ tử có thiên phú, ngày mai đoạt kỳ trân dị bảo, ngày kia chiếm linh khí thánh địa, ngay cả hòa khí giả vờ bề ngoài cũng không có.
Lòng người càng tham lam, càng khó buông bỏ.
Cho đến khi thiên đạo giáng xuống lời tiên tri kia, người có kiếm thể bẩm sinh đầu tiên trong ngàn năm này, sẽ chấm dứt thế đạo hỗn loạn này, siêu nhiên phi thăng, trở thành người thành thần đầu tiên trong ngàn năm.
Thế là ngày ta sinh ra, Cố Vân Chân đã nhanh chân hơn tất cả mọi người, ôm ta về sơn môn Vấn Kiếm Tông.
Khi đó, ông ta vẫn còn là tiên sư quang phong tế nguyệt, Vấn Kiếm Tông cũng chỉ là một ngọn núi nhỏ ấm áp, không phải là đệ nhất đại tông thiên hạ như bây giờ.
Lo lắng có người vì ghen ghét mà ám hại ta, trong một trăm năm đầu, Cố Vân Chân không bao giờ để ta lộ mặt trước thế nhân.
Một trăm năm thứ hai, ông ta bắt đầu cho phép ta lộ tài năng;
Một trăm năm thứ ba, ông ta giao hết tông môn sự vụ cho ta, còn mình thì đi bế quan ở vực sâu.
Ta tay cầm trường kiếm, gật đầu với ông ta nói sư tôn vạn sự yên tâm, một đường tiễn ông ta đi xa.
Quay người lại, phía sau ta là một đám sư đệ sư muội đang chờ đợi.
Bọn họ vây quanh, một tiếng một tiếng sư tỷ, nhao nhao hỏi đủ thứ chuyện.
Ta có chút đau đầu, thế là ta nghĩ ra một chủ ý hay.
Ta bắt đầu thu nhận đệ tử, dạy bọn họ tu tập kiếm thuật, đồng thời cũng dạy bọn họ làm thế nào để quản lý nội bộ một tổ chức cho tốt.
Khi đó, ta đã khai sáng môn học quản lý xã hội đầu tiên ở Vấn Kiếm Tông.
Tông môn chính là một xã hội nhỏ với các mối quan hệ cá nhân đan xen, chỉ khi làm tốt việc quản lý và bố trí nhân sự, bộ phận thì mới có thể phát triển hài hòa và lâu dài.
Ban đầu, mục đích của ta chỉ là muốn đẩy bớt công việc ra ngoài một chút, nhưng không ngờ lại chiêu mộ được mấy nhân tài ở đây.
Một trăm năm thứ tư, bọn họ đã phát thông báo tuyển dụng rộng rãi trong nhân gian, đồng thời chỉnh đốn lại tài nguyên của sơn môn, phân chia khen thưởng và trừng phạt một cách hợp lý.
Số người ở sơn môn ngày một nhiều lên.
Nữ Vương Đại Nhân Hòa Ma Tôn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.