Nữ Vương Đại Nhân Hòa Ma Tôn

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Nữ Vương Đại Nhân Hòa Ma Tôn

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 5

Đợi đến một trăm năm thứ sáu, khi Cố Vân Chân xuất quan, Vấn Kiếm Tông đã trở thành tông môn có số dân đông nhất giới tu chân chính đạo rồi.

Mấy đệ tử giỏi quản lý kia cũng đã trở thành tông sư một phương. Có người được phong danh hiệu Kinh Lý, ý là kinh bang tế thế, quản trị thiên hạ; có người được phong danh hiệu Liệp Đầu, ý là săn gió đuổi bóng, việc nào cũng tỏ tường.

Tóm lại là đều rất ngầu.

Ta dẫn theo bọn họ, đứng trên đại điện đã được tu sửa qua mấy lượt, nay lộng lẫy đến mức không tưởng, muốn bẩm báo tất cả những điều này với sư tôn đã ba trăm năm không gặp, nói với ông ta, ta đã không phụ sự mong đợi.

Nhưng sư tôn đã thay đổi.

Người trước đây ngay cả chuyện ở mảnh đất nào trong sơn môn mọc thêm mấy cây linh thảo cũng đặc biệt quan tâm, sau khi xuất quan, trở nên thờ ơ với mọi chuyện.

Chỉ có một chuyện, khiến ông ta đặc biệt nhiệt tình, thậm chí đốt cháy chấp niệm.

Khi đuổi hết những người khác đi, chỉ còn lại mình ta, ta nhìn thấy sự si cuồng và chấp niệm không hề che giấu trong đôi mắt đó.

Ông ta nói: "A Tích, vi sư đã tìm được đạo của mình rồi."

Giọng điệu của ông ta hưng phấn, nhưng ta lại nghe mà toàn thân lạnh toát.

Ông nói: "Người xưa phi thăng, luôn phải vô tình chứng đạo, thì mới có thể chứng minh với thiên đạo rằng mình bác ái với chúng sinh."

"Chứng vô tình đạo giả, g.i.ế.c thân thí hữu."

"A Tích, con từ khi sinh ra, đã phải biệt ly với cha mẹ sinh ra con, con là do vi sư một tay nuôi lớn, những năm qua, vi sư chính là người thân và bạn bè của con." TruyenLau.com

"Ta có tư cách này, Thẩm Tích, thiên tư của ta ở đây, cả đời này chắc chắn vô vọng phi thăng, nhưng ta có thể làm người chứng đạo cho con."

"Đợi đến ngày con đại thành, ta có thể c.h.ế.t dưới kiếm của con, giúp con phi thăng, tạo nên vị thần đầu tiên đến từ thế giới hỗn độn ngàn năm này, A Tích, đây chính là đạo của ta!"

Ông càng nói càng hưng phấn, hai tay dùng sức giữ chặt hai vai ta, dò xét ánh mắt của ta, muốn nhận được sự khẳng định từ trong đó.

Nhưng ta chỉ bình tĩnh nhìn ông, cho đến khi vẻ mặt của ông cũng bình tĩnh lại.

Cuối cùng, chính ta đã gạt bỏ sự trói buộc của ông, lùi lại một bước, rồi cung kính quỳ trên điện. Website TruyenLau.com

Ta nói: "Chỉ là đạo mà thôi, đệ tử có rất nhiều cách tự chứng minh, không cần phải nhuốm m.á.u tính mạng của người thân bạn bè nào cả."

Giết thân thí hữu, trong mắt ta mới là tà ma ngoại đạo thực sự.

Nhưng Cố Vân Chân từ ngày đó, đã rơi vào chấp mê.

Ban đầu, ông còn khuyên ta, giọng nói dịu dàng như khi dỗ ta ngủ trưa lúc còn nhỏ, ông ta nói: "A Tích, con là viên ngọc do vi sư tự tay mài giũa, vi sư không muốn con đi bất cứ đường vòng nào."
Website TruyenLau.com
Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Thế Giới Tiểu Thuyết trên MonkeyD ❤️ Tớ có kênh audio riêng, nên nếu các cậu thấy bản này ở đâu ngoài Monkey và kênh audio của tớ thì hãy báo cho tớ nha. Vui lòng không tự ý re-up, re-post ở các trang khác ạ.

Nhưng thái độ của ta trước sau vẫn không thay đổi, lòng ta như kiếm, không bao giờ dễ dàng thay đổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đến sau này, thái độ của Cố Vân Chân cũng trở nên gay gắt.

Ngày đó, ông ta phát điên đập phá tất cả mọi thứ trên điện, chuỗi kiếm tuệ đính pha lê bị ông ném tới, hung hăng đập xuống đất.

Đó là món quà ta tự tay đan cho Cố Vân Chân vào sinh nhật bốn trăm năm trước của ông, tay nghề không tính là tinh xảo, nhưng ông lại trân trọng vô cùng, nâng niu hết mực, giống như nâng niu tình sư đồ của chúng ta.

Giờ đây, tình cảm này đã tan vỡ, ông chỉ vào mũi ta, vẻ mặt điên cuồng mắng nhiếc.

Ông nói: "Thẩm Tích, đừng tưởng rằng ta rời khỏi ngươi thì không được, ngươi không muốn thành toàn cho ta, ta tự đi thành tựu đạo của ta."

Ngày đó, chúng ta không vui mà tan.

Đúng lúc Diệp Vũ tìm đến, chúng ta đánh nhau ròng rã mười bảy ngày, đánh đến trời đất biến sắc, ta và hắn đều đầy mình thương tích, m.á.u tươi thấm đẫm y phục.

Khi ta mệt mỏi trở về tông môn, lại không thấy có ai ra đón.

Sư đệ sư muội trước đây luôn là người đầu tiên đến xử lý vết thương cho ta, các đồ đệ luôn miệng gọi tổ tông đến đỡ ta về, giờ phút này đều không thấy bóng dáng.

Đến khi định thần lại, chỉ có thể nghe thấy một tràng cười giòn tan vui tai.

Đó là tiểu sư muội của ta, Chúc Trinh.

Trước đây, Cố Vân Chân nói với ta, ta sẽ là đệ tử cuối cùng của ông trong đời này, sẽ là kiệt tác mà ông dốc hết tâm huyết bồi dưỡng.

Giờ đây, ta lại có thêm một sư muội.

Nàng ấy ngây thơ hồn nhiên, được sủng ái hết mực.

Trong mười bảy ngày ta không có ở đây, nàng ấy đã dễ dàng chinh phục trái tim của tất cả mọi người trong tông môn.

Có lẽ, người ta đều phải có sự so sánh thì mới có thể nếm ra sự khác biệt.

Trước đây, khi chưa có tiểu sư muội, ta là đại sư tỷ được mọi người ngưỡng mộ, là chiến thần bảo vệ Vấn Kiếm Tông không sụp đổ. Nhưng khi có tiểu sư muội rồi, bọn họ lại sợ sát khí đầy mình của ta dọa đến nàng ấy.

Tiểu sư muội quá yếu đuối đáng thương, tuổi còn bé đã bị sư phụ mang đi khỏi người thân, mang đến sơn môn xa lạ, bước lên con đường đăng tiên dài dằng dặc vô tận. Nhưng nàng ấy vẫn giữ thiện ý với rất nhiều chuyện, thế nên ai nấy đều che chở nàng ấy.

Ta cũng không ngoại lệ, ta cũng thích tiểu sư muội.

Nàng ấy có một trái tim trong sáng thuần khiết, khi đối mặt với ta, luôn ôm ấp thiện ý tự nhiên.

Nhưng không hiểu sao, tin đồn ta ghen tị tiểu sư muội, sẽ làm hại tiểu sư muội vẫn lan truyền trong tông môn.

Những kẻ trước kia cứ quấn quýt bên ta, luôn miệng gọi "sư tỷ" ngọt xớt, nay lại xúm vào bảo vệ tiểu sư muội, ngày đêm đề phòng ta.

Mặc dù tiểu sư muội tự chủ động muốn đến gần ta, mặc dù ta không làm gì cả, nhưng tin đồn vẫn ngày càng lan rộng.

Dần dần, tiểu sư muội khi đối mặt với ta cũng trở nên không tự nhiên.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu