Chiêu thức của hắn không có kỹ xảo, toàn là phẫn nộ, bởi vì lần đầu tiên đánh hắn, ta sơ ý, kiếm khí rạch đứt đai lưng của hắn. Diệp Vũ có thể chấp nhận trận chiến đầu tiên khi mới ra mắt thảm bại, nhưng không chấp nhận được việc mình vì bận bịu giữ quần mà không thể chống đỡ, cuối cùng phải túm quần, bị người ta ném ra ngoài.
Đến cuối cùng, Diệp Vũ trong sự phẫn nộ thuần túy như vậy, cũng ngộ ra đạo của mình.
Đạo của hắn chính là nhất định phải tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t ta.
Chấp niệm này khiến hắn ngày càng mạnh mẽ.
Ngàn năm thời gian, chúng ta giao thủ với nhau, ta cũng dần có lúc thất bại. Đáng tiếc Diệp Vũ chung quy vẫn kém một chút, hắn g.i.ế.c không được ta, lần nào cũng bị ta đánh lui.
Cho đến lần cuối cùng, ta phong ấn hắn trở về Ma Vực.
Khi trở ra lần nữa, ta đã c.h.ế.t rồi, bị thiên hạ mà mình hết lòng bảo vệ g.i.ế.c chết.
Điều này thực sự xúc phạm Diệp Vũ vị Ma Tôn kinh thế này rồi.
Giờ phút này, hắn chổng mông, vẻ mặt phẫn nộ cặm cụi đào đất trên mộ ta, trong miệng còn không ngừng lẩm bẩm: "Trên đời này người có thể g.i.ế.c ngươi chỉ có ta, Thẩm Tích, ngươi nhất định phải trả giá cho sai lầm ngàn năm trước."
"Là một ngàn ba trăm năm trước." Linh hồn ta phiêu bạt một bên đính chính.
Diệp Vũ tất nhiên nghe không thấy, vẫn rất hăng say đào bới.
Những hạt bùn bay lên b.ắ.n vào thân thể màu mật ong của hắn, tám múi bụng trên bụng dưới đang bừng bừng sức sống rung động.
Diệp Vũ sở hữu một đôi kim đồng cực kỳ thú tính, mang sắc vàng băng giá và có chút vô hồn.
Trước kia ta còn khá thích ngắm đôi mắt ấy của hắn, chỉ vì đôi mắt nhìn ai cũng chỉ ánh lên vẻ khinh miệt này, hễ nhìn thấy ta là liền bừng sáng.
Bừng sáng lên vì phấn khích, y như lúc này đây, ánh mắt Diệp Vũ sáng rực, gương mặt lộ rõ vẻ hưng phấn không thể kìm nén: "Sắp đào tới đáy rồi, Thẩm Tích, xem bản đại gia đây làm sao quất cho xác ngươi một trận tơi bời!" Đọc truyện tại TruyenLau.com
Sau đó, hắn cứ như vậy một đường đào xuống ba trăm mét, sợ mình động dùng tu vi sẽ trực tiếp lật tung t.h.i t.h.ể của ta, khiến hắn mất đi cơ hội quất xác.
Diệp Vũ thậm chí là dùng tay đào, điều này rất có thành ý, đáng tiếc với đầu óc của hắn, đào đến ngày thứ ba mới phản ứng lại.
Bên dưới ngôi mộ này căn bản không có t.h.i t.h.ể của ta. Nhục thân của ta sớm đã bị sư phụ c.h.é.m thành tro bụi khi tru sát ta. Đây chỉ là một ngôi mộ chiêu hồn mà thôi.
Haha, ta c.h.ế.t rồi vẫn bị dùng để bày cho Diệp Vũ một vố.
Website TruyenLau.com
Ta thấy hắn vẻ mặt uất ức ngồi xổm một bên, đối diện hố sâu tự nhủ lẩm bẩm: "Khó trách khí tức của ngươi nhạt như vậy, ta còn tưởng rằng ngươi yếu đi rồi chứ, Thẩm Tích."
"Không phải yếu đi, là trực tiếp c.h.ế.t rồi!" - ta ở một bên đính chính.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Thế Giới Tiểu Thuyết trên MonkeyD ❤️ Tớ có kênh audio riêng, nên nếu các cậu thấy bản này ở đâu ngoài Monkey và kênh audio của tớ thì hãy báo cho tớ nha. Vui lòng không tự ý re-up, re-post ở các trang khác ạ.
Nhưng Diệp Vũ nghe không thấy. Bóng đêm buông xuống trên khuôn mặt góc cạnh rõ ràng của hắn, hắn lại có quỷ kế. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hắn nói: "Dù chỉ còn mảnh quần áo, cũng phải đứng lên đánh nhau với ta."
Hắn muốn trùng tố nhục thân cho ta.
Khiến người c.h.ế.t sống lại, vốn là việc nghịch thiên mà làm.
Nhưng may mắn Diệp Vũ bản thân đã là một ma tu, nghịch thiên đối với hắn mà nói, đơn giản giống như hít thở vậy.
Thế là những ngày này, ta tận mắt nhìn hắn như cuồng phong càn quét tứ phương cực cảnh, đánh tứ phương thủ hộ thú đến đau đớn vạ vật, rồi vẻ mặt đắc ý cướp đi bí bảo mà chúng bảo vệ.
Những người chính đạo trước đây lên án hắn bằng lời nói và ngòi bút, giờ phút này lại đều câm như hến.
Họ ai cũng không ngờ, phong ấn ngàn năm mà ta để lại, không quá năm trăm năm đã hoàn toàn mất hiệu lực.
Nhưng trong đất trời này, đã không thể có thêm một Thẩm Tích đi chế ngự Diệp Vũ nữa rồi.
Ngày thứ bốn mươi chín, Diệp Vũ luyện hóa tứ phương bí bảo, lại giơ tay dẫn mười hai đạo thiên lôi đến.
Dưới ánh chớp lôi quang, ta mở mắt trong thân thể mà Diệp Vũ trùng tố cho ta.
Ngẩng đầu lên khoảnh khắc đầu tiên, đập vào mắt chính là khuôn mặt hớn hở của Diệp Vũ.
Hắn vừa hưng phấn cười, vừa cởi phăng áo trên, khiến cho thân thể với làn da màu mật ong kia luôn trong trạng thái sung huyết hăng hái, ánh sáng hăng hái làm cho đôi mắt vàng kim kia càng thêm lấp lánh như bảo thạch.
"Cuối cùng cũng để ta đợi được ngày này." Hắn nói, "Thẩm Tích, đến đây, đánh nhau!"
Có lẽ là sợ ta lại bị người ta oanh thành tro bụi, Diệp Vũ vậy mà lại dùng kim cương thạch cực phẩm đặc sản Ma vực để trùng tố thân thể ta.
Năm trăm năm rồi, ta đã rất lâu không còn cảm nhận được trong cơ thể có linh lực dồi dào như vậy lưu chuyển.
Chỉ là, đối diện với đôi mắt mong chờ của Diệp Vũ, cùng với nắm đ.ấ.m sắt đã tích thế oanh đến trước mặt ta, ta nhẹ nhàng nghiêng người tránh khỏi công kích của hắn, rồi nhẹ nhàng ngã vào trong vòng tay hắn.
Đầu ta đập vào cơ n.g.ự.c đàn hồi, hơi rung động một chút, ta không nhịn được đưa tay sờ soạng trước n.g.ự.c hắn một cái.
Diệp Vũ cả người trong nháy mắt nổ tung, hắn đưa tay đẩy ta ra, ta lại không hề nhúc nhích.
Ở phía sau hắn, hàng ngàn kiếm tu của Vấn Kiếm Tông đã ngự kiếm mà đến. Người dẫn đầu chính là sư tôn của ta mà năm trăm năm chưa gặp, Cố Vân Chân.
Lúc này hắn vẫn một thân bạch y tung bay, phiêu lơ lửng phía trên lôi vân, lạnh lùng nhìn ta: "Ngươi quả nhiên là cấu kết với ma tu, lại còn lưu lại hậu chiêu, Thẩm Tích, uổng công vi sư lúc trước lại thật sự cho rằng đã oan uổng ngươi."
Kiếp vân che khuất mặt trời, ta ngẩng đầu nhìn đôi mắt lúc sáng lúc tối của hắn, đáp án mà năm trăm năm tự kiểm điểm phản tư vẫn không nghĩ ra, trong khoảnh khắc này đã thông suốt.
Nữ Vương Đại Nhân Hòa Ma Tôn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.