Ta dứt khoát xin phép ra ngoài lịch luyện.
Ngày chia tay, Cố Vân Chân tiễn ta ở sơn môn. Gió thổi bay vạt áo bào của ông, tiên nhân vốn phong tư tuấn dật giờ đây bị chấp niệm của mình giày vò đến tiều tụy xác xơ.
Nhưng đến bước này, ông vẫn không chịu từ bỏ.
Ông nói: "Thẩm Tích, bây giờ con quay đầu lại vẫn còn kịp, chỉ cần con chịu tự tay g.i.ế.c ta chứng đạo, thì mọi chuyện đều có thể trở lại như trước, con vẫn là đại sư tỷ Vấn Kiếm Tông được mọi người yêu mến."
Thật ra ta muốn nói, nếu ta phi thăng chứng đạo rồi, thì cần gì phải quan tâm đến việc người khác có yêu mến ta hay không.
Giới tu chân vốn sùng bái kẻ mạnh, chỉ cần ta trở thành người mạnh nhất, thì sẽ không thiếu ánh mắt ngưỡng mộ theo đuổi.
Ta không cần sự ngưỡng mộ này.
Ta nhìn đôi mày Cố Vân Chân đã ẩn ẩn lộ ra hắc khí của tâm ma, biết là không thể nói lý với ông ta được nữa rồi.
Ngày đó, ta đeo trường kiếm, một mình xuống núi.
Thật ra nói là ta đi lịch luyện, chẳng qua là cùng Diệp Vũ ra ngoài đánh nhau.
Thiếu niên mang vẻ đẹp mê người, nhưng hễ mở miệng ra thì vẫn là cái dáng vẻ đầu óc trống rỗng. Hắn nói: "Thẩm Tích, nhiều nhất là qua tay ba lần nữa thôi, ngươi sẽ không phải là đối thủ của ta nữa đâu, đến lúc đó ta sẽ san bằng Vấn Kiếm Tông của các ngươi, băm tất cả tu sĩ chính đạo thành tám mảnh."
Lời nói của Diệp Vũ cuối cùng vẫn bị truyền ra ngoài.
Trong một thời gian ngắn, giới tu chân người người đều cảm thấy bất an.
Tất nhiên không ai muốn bị băm thành tám mảnh cả. Cho nên rất nhiều trụ cột của các tông môn đã tự nguyện đến hỗ trợ khi ta và Diệp Vũ giao chiến.
Vốn là cục diện năm ăn năm thua, cũng vì thế mà chuyển thành bốn sáu.
Mặc dù nhiều cao thủ của các tông môn cộng lại cũng chỉ tăng thêm được một thành phần thắng, nhưng dù sao thì bọn họ cũng đã đồng lòng.
Cái gọi là các tu sĩ chính đạo tan rã trong thế giới hỗn độn ngàn năm, khi đối mặt với mối đe dọa chung, đã thể hiện ra khả năng đoàn kết một lòng.
Hôm đó, cuối cùng Diệp Vũ hét lớn một tiếng "Chán ngắt!" rồi bỏ đi. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Những ma tu tự nguyện đi theo hắn thấy thủ lĩnh rời đi, cũng lủi thủi bỏ chạy.
Các thiên kiêu của các tông môn đến hỗ trợ đều nhiệt huyết sôi trào, ai nấy đều cảm thấy mình đã đóng góp công lao quan trọng nhất trong việc đẩy lui Diệp Vũ.
Đương nhiên, trên mặt họ vẫn phải khiêm tốn, đồng loạt lên tiếng tôn ta làm người đứng đầu kiếm đạo, tôn ta làm Kiếm Tôn.
Nhưng ta lại nhìn thấy một đôi mắt âm độc trong đám đông đen nghịt.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Đó là đệ tử trước đây của ta, sau khi yêu tiểu sư muội thì đã dựa dẫm vào Cố Vân Chân, dưới sự tẩy não ngày này qua ngày khác của ông ta, hắn coi ta như kẻ thù.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ánh mắt ta lướt nhanh qua hắn, rồi nhìn những người đang mong đợi, để lộ ra vài phần đau thương: "Sư phụ vẫn còn, mỗ không dám tự xưng là tôn, mà những gì làm hôm nay, cũng chỉ là hy vọng nhận được sự công nhận của người mà thôi."
Trong khoảnh khắc, ta thấy rất nhiều người thở phào nhẹ nhõm.
Đúng vậy, đám đông bị chia rẽ, không chỉ cần kẻ thù chung, mà còn cần một người lãnh đạo. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lòng người vốn dĩ là như vậy, có thể khoan dung với kẻ thù, nhưng phải hà khắc với người đứng đầu.
Nàng có thể mạnh mẽ, nhưng cần khiêm nhường, cần có điểm yếu, điểm yếu này tốt nhất là ở tình cảm, để nàng có thể nhường bước, thậm chí có thể yếu đuối.
Bởi vì kẻ địch rồi sẽ có ngày biến mất, đến lúc đó, người vượt trội hơn đám đông sẽ bị đẩy sang phía đối diện, trở thành kẻ địch mới.
Khi ấy, ta đã đến nhân gian này được tám trăm năm, ta cố gắng nhìn thấu lòng người, và tận dụng điều đó.
Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Thế Giới Tiểu Thuyết trên MonkeyD ❤️ Tớ có kênh audio riêng, nên nếu các cậu thấy bản này ở đâu ngoài Monkey và kênh audio của tớ thì hãy báo cho tớ nha. Vui lòng không tự ý re-up, re-post ở các trang khác ạ.
Lại một đêm đầy sao tu hành suốt đêm.
Đai áo của Diệp Vũ đột nhiên từ một cành cây bên cạnh rủ xuống.
"Này, Thẩm Tích, đã nói rõ là lần này sẽ diễn một màn với ngươi, lần sau sẽ đánh một trận nghiêm túc với ta, ngươi không được đổi ý đâu đấy." Hắn ngửa mặt một tay chống lên cây nghiêng mắt nhìn ta, cổ áo mở to để lộ thân thể màu mật ong tuyệt đẹp, dưới ánh trăng, hắn không ngừng nháy mắt với ta.
Ta thở dài, chỉ cảm thấy bao nhiêu năm rồi, Diệp Vũ vẫn không học được cách ăn mặc tử tế.
Thấy vậy, ta đứng dậy, thu liễm khí tức.
Phát hiện ta muốn đi, Diệp Vũ vội vàng nhảy xuống khỏi cây, nắm lấy cổ tay ta.
"Thẩm Tích, ngươi đi đâu vậy? Ngươi còn chưa đồng ý với ta mà." Gương mặt tuấn tú của thiếu niên tràn đầy vẻ căng thẳng, khi ta quay người lại nhìn hắn, đôi mắt màu vàng kim kia vẫn còn hơi run rẩy.
"Được." Ta chỉ khẽ thốt ra một chữ, hắn liền lộ ra vẻ mãn nguyện, kéo tay ta ngồi xuống một cách tùy tiện.
"Như vậy mới đúng chứ." Hắn vừa nói, vừa ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, bỗng nhiên, hắn hỏi ta: "Vậy, ban đầu tại sao ngươi lại cứu ta?"
Ta nhìn đôi mắt sáng như ngọc của hắn, biết nửa câu sau mà hắn không hỏi ra.
Tại sao cứu hắn rồi lại không mang hắn đi?
Đúng vậy, Ma Tôn Diệp Vũ này là do một tay ta bồi dưỡng nên.
Vào rất lâu trước đây, trước cả khi hắn dám một mình đến Vấn Kiếm Tông vào đêm khuya để trộm cắp bí mật, ta đã từng cứu Diệp Vũ ở nhân gian trong những năm đói kém.
Lúc đó hắn chỉ là một thiếu niên gầy trơ xương, vì có đôi mắt màu vàng kim khác thường, nên bị cha mẹ bán cho địa chủ với giá khá cao, để nấu thành canh, làm thành món thịt, cung cấp cho những người quyền quý bồi bổ.
Trong ngàn năm lòng người hỗn độn này, các tông phái lớn vì muốn mở rộng lãnh địa và dân số của mình, đã điên cuồng hấp thu và chiếm đoạt linh khí của trời đất, linh khí mỏng manh của nhân gian cũng bị cướp đoạt đi.
Cảm ơn các bạn đã ủng hộ Thuyết nhenn. Thuyết cũng có kênh audio, mọi người qua ủn m.ô.n.g cho Thuyết với nha 🥰
Nữ Vương Đại Nhân Hòa Ma Tôn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.