Nghỉ ngơi? Băng hàn đao từ mắt bắn thẳng đến. Dư Thạch Quân hậu tri hậu giác nhìn về phía Cố Vân, cảm thấy run lên chạy nhanh trả lời: “Bây giờ còn không tới giờ Mùi!”
Cố Vân lãnh mi hơi nhíu, “Ý của ngươi là nói các ngươi dùng cơm trưa ra chỗ này nghỉ ngơi, chờ giờ Mùi bắt đầu huấn luyện?” Nếu bọn họ trở lại doanh dùng cơm thì có thể ở doanh trại nghỉ ngơi nửa giờ, tiếp đến tập hợp, đâu cần một thân chật vật lăn trên mặt đất?
Dư Thạch Quân giải thích: “Bọn họ không hồi doanh dùng cơm trưa.”
“Vì cái gì không ăn?” Bữa sáng đã muốn không ăn nhiều, cơm trưa cư nhiên cũng không ăn sao?
“Luyện một buổi sáng dùng binh khí các tướng sĩ đã mệt không thể động đậy, dù sao là thời gian nghỉ trưa, ta vốn không có bắt buộc bọn họ hồi doanh. Làm cho nhà bếp mang bánh bao cùng nước lại đây, ăn xong cho bọn họ có thể nghỉ ngơi trong chốc lát.” Nói xong, Dư Thạch Quân như là muốn cam đoan cái gì đó vội la lên, “Ở thời gian huấn luyện ta tuyệt đối không đối bọn họ nương tay!”
Bọn họ nghĩ đến thời gian dùng cơm chính là thời gian tự do nghỉ ngơi, có thể muốn ăn liền ăn không muốn ăn sẽ không ăn? Cố Vân giận dữ phản cười, “Thích ăn bánh bao phải không? Tốt lắm!” Nàng khóe môi tươi cười không chỉ có làm cho Dư Thạch Quân nhìn mà run lên một chút, liền ngay cả Túc Lăng cũng không hiểu sai lưng hơi lạnh, nhất là câu “Tốt lắm.”
Ngẩng đầu nhìn nhìn bầu trời, Cố Vân lạnh giọng nói: “Hiện tại giờ Mùi đã đến, xếp thành hàng!”
“Rõ.” Dư Thạch Quân xoay người đi đến chỗ tướng sĩ đã đứng dậy nghiêm trang, kêu lên, “Xếp thành hàng!”
Hơn một trăm người động tác nhanh nhẹn xếp thành hàng, tinh thần no đủ. Nếu không là bọn hắn quần áo tràn đầy bụi đất, tóc g cũng còn quấn quít bụi đất, Cố Vân sẽ nghĩ đến chính mình vừa rồi nhìn nhầm.
Nghiêng người nhìn về phía Túc Lăng, Cố Vân hỏi: “Phụ cận có sông không?”
Website TruyenLau.com
“Có. Thành bắc năm dặm còn có một con sông nhỏ.” Túc Lăng ưng mâu híp lại, âm thầm quan sát sắc mặt của nàng, đáng tiếc đã muốn bình phục lửa giận mặt nàng không có nhiều biểu tình, nhất thời nhìn không ra nàng muốn làm gì.
“Dư Thạch Quân.” Cố Vân hét lớn một tiếng.
“Có.” Dư Thạch Quân chạy tới, Cố Vân ghé vào lỗ tai hắn thấp giọng nói mấy câu, trên mặt Dư Thạch Quân xuất hiện một chút nghi hoặc bất quá rất nhanh khôi phục như thường, trả lời, “Ta lập tức đi chuẩn bị.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nhìn lướt qua đột nhiên sĩ khí đại chấn tướng sĩ, Cố Vân lạnh giọng hỏi: “Không biết bơi lội bước ra khỏi hàng.”
Khung Nhạc quốc thổ rất rộng rộng rãi, đại bộ phận là đất liền, chỉ có một mặt là biển, không biết bơi lội cũng không có gì kỳ quái, cũng may nhóm tinh anh này không có một ai bước ra khỏi hàng, Cố Vân vừa lòng gật gật đầu nói: “Mỗi người đeo bao cát hai mươi cân, chạy bộ đi đến chỗ con sông ngoài thành bắc năm dặm.”
“Rõ.” Hùng tráng gầm nhẹ khiến chim chóc trong rừng bay tán loạn, Cố Vân bỗng nhiên có chút dở khóc dở cười, đối với cột chắc bao cát tướng sĩ cao giọng nói: “Xuất phát.”
Theo đội ngũ mặt sau đi vài bước, Cố Vân hồi đầu đối Túc Lăng hỏi: “Ngươi là muốn cùng đi vẫn là đi làm việc của chính mình?”
Túc Lăng vốn không tính vẫn xem nhưng là lại kháng cự không được nàng mời, “Ta buổi chiều không có việc gì, vừa lúc nhìn xem nàng luyện binh như thế nào.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cố Vân gật đầu, bỗng nhiên lại nghĩ tới cái gì, nhắc nhở nói: “Ngươi không được quên chuyện đáp ứng ta là được.”
Ở vấn đề huấn luyện binh lính như thế nào nàng định đoạt, hắn không thể can thiệp. Nhớ tới vừa rồi Dư Thạch Quân đối nàng cung kính, Túc Lăng trêu chọc: “Nàng ở trong quân uy tín không thấp.” Một buổi sáng có thể đem trong tay hắn tinh binh luyện đến mức nằm xuống, thủ đoạn của nàng không kém.
Cố Vân liếc trắng mắt, trả lời: “So với ngươi kém xa, ta trước mắt bất quá là cáo mượn oai hùm mà thôi.” Địa vị Túc Lăng ở trong quân, không có người có thể lay động mà nàng cũng không tính lay động vị trí của hắn.
Túc Lăng không nghĩ tới nàng sẽ thản nhiên như thế, cười nói: “Nàng không giống như là người không có tự tin.”
Cố Vân hào phóng trả lời: “Ta tự tin nhưng không tự phụ, đi thôi.”
Hai người sóng vai mà đi, Túc Lăng lấy một tuấn mã thuần một màu đen, xoay người lên ngựa, vươn tay hướng Cố Vân. Ánh nắng vẫn là thực chói mắt, ánh mặt trời từ đỉnh đầu chiếu xuống, Cố Vân hơi hơi ngẩng đầu cơ hồ không mở mắt ra được, thấy không rõ dưới ánh mặt trời hắn tuấn lãng, chỉ nhìn đến một bàn tay vươn đến trước mặt. Dưới ánh mặt trời, lòng bàn tay cùng vết chai càng thêm rõ ràng. Cố Vân nhớ đến khi ở Ỷ Thiên uyển, chính mình cầm lấy bàn tay này, ấm áp mà hữu lực xúc cảm,tâm nhưng lại bắt đầu hoảng hốt. (*tung cá tung khỉ tung sói tung cừu* cuối cùng thì tỷ cũng cảm nhận được a)
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
Sai Gả Tàn Nhan Chi Quân Sư Phu Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.