Đoản tên hoa phá trường không, đâm thủng dây thừng, dây thừng kịch liệt chấn động oành một tiếng đứt.
“A -- “Cố Vân kiều tiểu thân hình theo đoạn dây thừng hướng chảy xiết nước sông rơi xuống.
Trước khi dây thừng bị đứt một giây, Cố Vân lưu loát bắt được đoạn dây còn lại, trọng lực cùng lực khi dây thừng bị đứt làm cho thân thể của cô cực nhanh rơi xuống,tay bị dây thừng làm cho đau đớn, nhưng là tay chặt không dám lơi lỏng, Cố Vân trong đầu chỉ có một ý niệm tuyệt đối không thể buông tay ra, nói cách khác khi hạ xuống sẽ lập tức sẽ bị dòng nước cuốn đi.
Túc Lăng nghe thấy tiếng kêu quay đầu nhìn lại, vừa lúc thấy dây thừng bị đứt, Cố Vân giống như diều đứt dây hướng nước sông chảy xiết rơi xuống.
Trong lòng chấn động, Túc Lăng còn chưa hiểu được vì sao tâm lập tức co rút đau đớn, thân thể đã muốn nhanh hơn từng bước làm ra phản ứng, cất bước vọt tới khe sâu chỗ vách đá, phi thân nhảy.
Chính là hiện tại!
Vô Cực con ngươi đen híp lại, khóe miệng ẩn ẩn xuất hiện một chút đạm đến không thể đạm hơn nữa, cười lạnh, trên tay đoản cung phút chốc giơ lên, nhắm ngay Túc Lăng ngực, phát ra đoản tên như ánh sáng, bắn thẳng đến chỗ Túc Lăng.
“A”
Cố Vân cảm giác được một bóng đen hướng chỗ nàng, dây thừng lại là rung động, bên tai nghe được một tiếng k** r*n cực thấp, Cố Vân ngẩng đầu nhìn, cao hơn chỗ nàng khoảng nửa người là Túc Lăng cao lớn bóng dáng, hắn nhảy xuống?
Rơi vào trong cốc là chuyện cực kỳ nguy hiểm, dòng nước như vậy, nếu là rơi vào trong nước phỏng chừng chống đỡ không được bao lâu bọn họ sẽ bị dòng nước xiết cuốn đi; nếu không rơi vào trong nước, như vậy dây thừng theo bên này đến khe sâu bên kia quán tính lớn như vậy, lực đạo cũng đủ chặt đứt mấy căn xương sườn của bọn họ.
Chân xẹt qua nước, Cố Vân âm thầm may mắn, cũng may mực nước không cao lắm, nàng không cần lo lắng bị cuốn đi nhưng là mắt thấy hai người sẽ đánh lên đối diện gập ghềnh, cứng rắn vô cùng vách đá Cố Vân chỉ có thể cầu nguyện, hy vọng thân thể thiên kim tiểu thư này chịu nổi một kích này.
Khoảng cách càng ngày càng gần, Cố Vân căng thẳng, tay gắt gao bắt lấy dây thừng, nhắm mắt lại cùng đợi đau đớn đến.
TruyenLau
Trên vai tê rần, Cố Vân cảm thấy thân thể của mình bị người kéo hướng lên trên, bên hông phút chốc căng lại, vội vàng mở to mắt, ánh vào mi mắt là Túc Lăng màu đỏ sậm chiến bào, còn không có phản ứng lại hắn muốn làm gì Túc Lăng đã muốn ở không trung nhanh chóng thay đổi thân hình, Cố Vân cả kinh, chẳng lẽ hắn muốn...
“Oành.”
Một thanh âm vang lên, Túc Lăng dùng chính lưng mình làm cách trở, nặng nề mà nện ở vách đá, Cố Vân bị hắn gắt gao ôm vào trong ngực, không chịu thương, vẫn tựa trong ngực hắn, nàng có thể cảm nhận được lực lượng mạnh mẽ này, có hắn che chở nàng vẫn là bị choáng váng đầu hoa mắt, hắn trực tiếp dùng lưng để đỡ phỏng chừng bị nội thương.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cố Vân vội vàng ngẩng đầu nhìn Túc Lăng luôn luôn lãnh ngạo không có nhiều lắm thống khổ, chính là sắc mặt dính đầy bụi, mày kiếm nhíu lại,trên trán không biết là mồ hôi hay là hơi nước ướt một mảnh.
Cố Vân vừa định mở miệng hỏi hắn thế nào, chợt nghe thấy hắn so với dĩ vãng càng thêm trầm thấp thanh âm mang theo vài phần áp lực nói: “Đi lên, ta cõng ngươi đi lên.”
Vừa rồi va chạm, hắn nhất định bị thương không nhẹ, Cố Vân lắc đầu trả lời: “Không cần, ta có thể, ngươi đi lên trước đi.”Nắm chặt dây thừng, Cố Vân tưởng đi xuống một ít, cho hắn càng tiện hướng lên trên, bàn tay ở bên hông lại gắt gao ấn nàng, làm cho nàng không thể động đậy, Cố Vân kỳ quái đón nhận cặp kia sâu thẳm con ngươi đen, ở bên trong thấy được ít có lo lắng, liền thanh âm đều dị thường vội vàng xao động: “Ít nói nhảm! Đi lên.” TruyenLau
Hắn hô hấp dồn dập, hai mắt đỏ đậm, Cố Vân quyết định thật nhanh, không cùng hắn tranh, lấy Túc Lăng tính tình, nhiều lời vô ích, bình thường cũng không sao, lúc này thật sự không nên vô nghĩa, làm hai người cùng đi lên.
Nắm tay Túc Lăng, Cố Vân xoay người trèo lên lưng Túc Lăng, chờ khi thấy rõ cát đá bụi đất sau lưng có một cái thật sâu lỗ thủng thì không khỏi kinh hãi, “Ngươi...”Đỏ sẫm chất lỏng dọc theo xương bả vai một đường chảy xuôi xuống dưới, chảy một lượng lớn máu như vậy, Cố Vân lập tức nhớ tới lúc ấy Cát Kinh Vân bị thương cũng là như thế này,máu không dừng được.
Miệng vết thương không thấy màu bạc đoản tên, đáng chết, hắn không muốn sống nữa sao? Sau lưng có tên còn dùng lưng cản trở.Lực đánh vào lớn như vậy, đoản tên phỏng chừng đã muốn nhập vào toàn bộ. (a thích tỷ thỳ mới vậy chứ hoho)
Cố Vân một tay cởi xuống đai lưng, cũng không quản áo rời rạc gắt gao đè lại huyết lưu không chỉ miệng vết thương, trên vách đá chiến sĩ cũng bắt đầu kéo dây lên, rất nhanh, bọn họ rốt cục đến trên vách đá. Dư Thạch Quân tiến ra đón, một bên lôi kéo Túc Lăng cánh tay phải hướng lên trên, một bên vội la lên: “Phu nhân, ngài không có việc gì đi?” (huyết lưu ko chỉ:máu chảy ko ngừng)
Cố Vân lắc đầu, “Ta không sao.”Nhưng là Túc Lăng có việc.
Đến phía trên, Cố Vân muốn từ trên lưng hắn xuống dưới giảm bớt gánh nặng lại phát hiện bàn tay Túc Lăng vẫn gắt gao ôm chân nàng, đối diện loạn tặc nhìn chằm chằm bên này, Ngôn Ca lại buồn bực ném điệu trong tay tàn tiên, mắng to nói: “Có bản lĩnh sẽ không muốn chạy trốn! Lại đây đánh tiếp!”
Túc Lăng cõng nàng, ngạo nghễ nhìn lại, ưng mâu dày đặc nhìn chằm chằm đối diện như trước trước bình tĩnh Vô Cực, Vô Cực tại lãnh mâu nhìn chăm chú tâm khẽ run lên, vừa rồi nhất tên đúng là không có bắn trúng sao?Không có khả năng.Nhưng là nếu bắn trúng, hắn làm sao lại thoải mái như thế, còn cõng phu nhân dùng ánh mắt đánh giá?
Cố Vân cúi đầu nhìn lại, Túc Lăng vai phải đến sau lưng chiến bào tất cả đều là vết máu, hắn nhất định là không nghĩ bị loạn tặc biết hắn bị thương nặng như thế.
Hai tay ôm lấy cổ hắn, Cố Vân ghé vào sau lưng Túc Lăng, một bộ chim nhỏ nép vào người, cũng thuận thế đưa hắn sau lưng vết máu toàn bộ che dấu.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
Sai Gả Tàn Nhan Chi Quân Sư Phu Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.