Cố Vân cúi đầu đứn không nói lời nào cũng không lên ngựa, Túc Lăng thấp giọng: “Lên ngựa.”
Thẳng đến bên tai vang lên trầm thấp giọng nam Cố Vân mới mạnh phục hồi tinh thần lại, ảo não không thôi, nàng hôm nay rốt cuộc là làm sao vậy, bất quá là một đôi tay mà thôi, nàng trở nên mẫn cảm như vậy từ khi nào a, nhìn quanh cũng không thấy có con ngựa nào khác, Cố Vân cắn răng một cái, cầm bàn tay Túc Lăng.
Lực tay Túc Lăng rất lớn, Cố Vân chỉ cảm thấy một lực lượng đem nàng hướng lên trên, bên hông bỗng nhiên bị ôm lấy, nàng đã được Túc Lăng cố định trên lưng ngựa.
Buông cánh tay đang ôm nàng, Túc Lăng chỉ nói một câu: “Ngồi” liền giục ngựa đi.
Ngựa chạy rất nhanh, gió vù vù theo bên tai xẹt qua, cây cối không ngừng lui lại phía sau, Cố Vân cúi đầu, nàng biết tâm mình đã xảy ra biến hóa, đối mặt hắn nàng tựa hồ không thể giống như trước tự nhiên. Tựa như giờ phút này, nàng ngồi thật sự thẳng, bởi vì sau lưng là lồng ngực rộng lớn của hắn, Cố Vân khinh bỉ chính mình, nàngkhông phải luôn luôn tự nhận tiêu sái, làm việc tuyệt không dây dưa, Túc Lăng thích nàng, thực rõ ràng, nàng đã nhìn ra, như vậy mình có thích hắn hay không? Cho hắn một kết quả thống khoái, đỡ phải hai người đều xấu hổ!
Cố Vân còn để tay lên ngực tự hỏi, dây cương bỗng nhiên bị kéo căng, ngựa ngừng lại, bọn họ đến nơi. Không biết là thở dài nhẹ nhõm vẫn là ảo não không thể nghĩ ra kết luận gì, tóm lại Cố Vân như chạy trốn nhảy xuống ngựa. Túc Lăng nhìn bóng dáng nóng lòng đào thoát, cương nghị khóe môi giơ lên, nàng cũng cũng không phải quá trì độn a.
Dư Thạch Quân sớm đã ở bên bờ chờ bọn họ, bên là lưới đánh cá, phía sau còn có mỏ neo cùng hai thuyền gỗ nhỏ, bốn tiểu tướng vững vàng đứng ở trên thuyền, vừa thấy chính là người tài.
Cố Vân hí mắt nhìn, con sông này so với nàng tưởng tượng còn khoan, đại khái có bảy tám mươi thước, hơn nữa dòng nước thực gấp, sóng gợn ở ánh mặt trời chiếu dị thường chói mắt.
“Đem lưới giăng ra, ngăn ở hạ du.” Chỉ cần không thèm nghĩ quan hệ nam nữ phức tạp nữa, đầu óc Cố Vân vẫn là giống như trước đây dùng tốt. Ở ánh mắt Túc Lăng cùng Dư Thạch Quân nghi hoặc nhìn chăm chú nàng chỉ huy hai thuyền lôi kéo lưới đánh cá giăng dưới hạ du con sông.
Lưới đánh cá chuẩn bị cho tốt mới trong chốc lát, hơn trăm người cũng lục tục đến bên bờ. Cố Vân không để ý đến bọn hắn, đối với bốn tiểu tướng nói: “Các ngươi, chèo thuyền đến giữa sông, đợi lát nữa ai duy trì không được liền vớt lên.”
“Rõ.” Bốn người gật đầu, không rõ ý tứ nàng, phía sau nàng người người thể trạng bưu hãn, trên người có bao cát to như vậy hẳn là chạy rất xa đi cũng chỉ là hô hấp trầm trọng, sắc mặt có chút ửng hồng mà thôi, bọn họ tùy tiện bơi một hai cái qua lại cũng không có việc gì!
Bốn người hai mặt nhìn nhau lại không dám làm trái lệnh, chèo thuyền ra giữa sông.
Cố Vân quay người lại, các tướng sĩ đã xếp thành hàng Bởi vì Túc Lăng đã đến, bọn họ đều dị thường hưng phấn, Cố Vân cũng không dài dòng mà nói thẳng: “Hôm nay buổi chiều huấn luyện thể năng chủ yếu huấn luyện sự chịu đựng, kỹ thuật bơi lội cùng tốc độ. Từ bên này đi qua,đến bờ bên kia lại phản hồi tính một vòng, đợi hai mươi người một tổ, tổng cộng bơi mười vòng, từng người cuối cùng bị trừ 10 điểm, cuối cùng có thể hoàn thành mười vòng tính thông qua thí nghiệm, thông qua không thêm điểm. Về phần người bị trừ điểm đến trên bờ con ếch khiêu, thẳng đến khi tất cả mọi người làm xong hết mới được dừng lại.”
Cố Vân càng nói, chúng tướng sắc mặt càng trầm, ấn ý tứ của nàng. Một buổi chiều, nhất định có hơn phân nửa người bị trừ mười điểm, hơn nữa người bị trừ chịu trừng phạt còn nặng hơn so với người kiên trì, hai mươi người một tổ, bảy tổ bơi mười vòng, ít nhất cũng mất hao canh giờ, người tổ thứ nhất bị trừ chẳng phải là muốn nhảy ếch canh giờ?
Trên trán, mồ hôi lạnh bắt đầu một giọt một giọt chảy xuống, đều ở âm thầm cầu nguyện chính mình không phải tổ thứ nhất. Sắc mặt bọn họ càng ngày càng khó coi, Cố Vân giọng điệu nhưng thật ra rất nhẹ nhàng, “Nghe hiểu được không?”
Hít sâu một hơi, chúng tướng cùng trả lời: “Hiểu được!”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Trả lời xong, các tướng sĩ bắt đầu tháo bao cát trên người, làm chuẩn bị trước khi xuống nước, thanh âm Cố Vân trong trẻo nhưng lạnh lùng lạnh lùng: “Ai cho các ngươi cởi bao cát xuống?”
Không được cởi bao cát? Bao cát ước chừng hai mươi cân! Vào nước sau sẽ trở nên càng nặng, trên lưng trên chân đều có bao cát, làm cho bọn họ qua sông như thế nào a? (Thanh nhi: một giây mặc niệm cho các bạn A men Vân tỷ thật độc a)
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
Sai Gả Tàn Nhan Chi Quân Sư Phu Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.