Túc Nhậm cùng Hàn Thúc liếc nhau, lo lắng muốn tạm thời biến mất trong chốc lát hay không, bọn họ còn chưa động, Cố Vân cũng đã động trước, thái giám đi ra ngoài nàng cũng nhấc chân muốn đi.
Cổ tay bị Túc Lăng kéo lại, Cố Vân tạm dừng một chút. Túc Lăng thở dài: “Còn tức giận?” Hắn thực lo lắng an nguy của Túc Vũ, đã phái rất nhiều người đi tìm. Mấy ngày nay vì chuyện quân nhu hắn vẫn đều vùi đầu vào công việc mà nàng tựa hồ so với hắn càng bận, mỗi ngày đều luyện binh, không đề cập qua chuyện tùy quân xuất chiến nữa cũng chưa cho hắn sắc mặt hoà nhã.
Cố Vân chậm rãi xoay người lại lạnh lùng trả lời: “Ta có nhiều việc, nếu ngươi còn muốn tiếp tục nói không cho ta tùy quân có thể không cần phải nói, ý tứ của ngươi đã biểu đạt đủ rõ ràng.”
“Thanh Mạt!”
Thanh âm gầm nhẹ phía sau tràn ngập bất đắc dĩ cùng tức giận, Cố Vân coi như không nghe thấy đi ra ngoài, Hàn Thúc nhìn thấy nàng đi nhanh như gió thì thấp giọng hỏi: “Tướng quân, Thanh cô nương thật sự đáp ứng không theo quân?”
Trở lại bàn, Túc Nhậm lắc đầu nói “Ta không biết.”
Hàn Thúc cũng phụ họa nói: “Ân, ta cũng hiểu Thanh cô nương không phải người dễ dàng buông như vậy!” Ánh mắt đảo qua Túc Lăng, sắc mặt tiếp cận trư can sắc (màu gan lợn), hai người đồng thời nhắm miệng đỡ để tướng quân đem sự tức giận ở chỗ Thanh Mạt phát đến trên người bọn họ.
Mùa đông ở Khung Nhạc không lạnh, cung yến an bài ở ngự hoa viên, hoa viên không có xuân hạ muôn hồng nghìn tía nhưng không tiêu điều, cây cối xanh um tươi tốt vì mùa đông mang đến không ít sinh cơ. Đêm nay có rất nhiều người đến. Hầu hết các đại thần đều đến, các đại thần mang thê nữ, hoa y mĩ phục, ăn uống linh đình. Cố Vân cùng Túc Lăng được an bài ở chủ vị bên phải đối diện là Lâu Tịch Nhan cùng Trác Tình, hai nam nhân ăn ý gật đầu sau đều tự dời tầm mắt, Cố Vân cùng Trác Tình còn lại là biểu tình nhàm chán.
“Hoàng Thượng giá lâm.”
Chỉ chốc lát sau, xa xa truyền đến tiếng thái giám tiêm tế, hoa viên ồn ào lập tức im lặng. Cố Vân hí mắt nhìn, đi cùng Yến Hoằng Thêm là một phụ nhân bảo dưỡng thoả đáng, phục trang đẹp đẽ, trên mặt đều là ngạo mạn. Hoàng hậu cùng Thanh Phong đi ở phía sau, có thể đem hoàng hậu xếp đến phía sau, phụ nhân kia hẳn là chính cung Thái Hậu Túc Lăng nói Lâu Tố Tâm đi.
“Hoàng Thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế, Thái Hậu thiên tuế thiên thiên tuế, hoàng hậu nương nương, Thanh phi nương nương vạn phúc kim an.” Yến Hoằng Thêm cùng mấy người mới nhập chủ vị, thanh âm của quần thần chỉnh tề mà vang dội làm Cố Vân hoảng sợ. Hoa viên ít nhất có mấy trăm người đi cư nhiên trăm miệng một lời có thể thấy được ngày thường huấn luyện rất tốt. TruyenLau
“Đều bình thân.” Tâm tình Yến Hoằng Thêm hôm nay vô cùng tốt, vung tay ngồi xuống chủ vị.
“Tạ Hoàng Thượng.”
TruyenLau.com
Mọi người các về chỗ Cố Vân nhìn Thanh Phong, Thái Hậu cùng hoàng hậu phân ra ngồi hai bên của Yến Hoằng Thêm mà nàng chỉ có thể ngồi bên cạnh hoàng hậu, đứa nhỏ bị vú nuôi ôm không ngồi phía sau nàng mà được an bài bên cạnh Thái Hậu, Thái Hậu thỉnh thoảng đùa đứa nhỏ, Thanh Phong chỉ có thể xa xa nhìn.
Cố Vân gặp Thanh Phong một lần. Trong trí nhớ nàng cao gầy gầy, lộ ra ngạo khí cùng quật cường, vừa sinh con nên nàng hơi béo, gương mặt mượt mà một chút, ánh mắt cũng không còn bén nhọn như vậy, cả người bình thản không ít.
“Hôm nay hoàng nhi trăng tròn, trẫm thiết yến quần thần, các khanh không cần giữ lễ tiết, bồi trẫm ẩm.” Yến Hoằng Thêm nâng chén, mọi người cũng đều nâng chén: “Chúc mừng Hoàng Thượng, chúc mừng Thanh phi nương nương, tam hoàng tử vạn phúc.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lại là nghìn bài một điệu chúc, không biết Yến Hoằng Thêm nghe có phiền hay không nhưng Cố Vân đã muốn không kiên nhẫn. Vốn nghĩ đến hôm nay tiến cung có thể nhìn đứa bé nói chuyện với Thanh Phong một chút, hiện tại xem ra là không có khả năng. Cầm ly rượu trong tay uống một hơi cạn sạch, Cố Vân thấp giọng hỏi: “Khi nào thì có thể đi?”
Thong dong gắp một khối điểm tâm đến cái bát nhỏ trước mặt Cố Vân, Túc Lăng nói: “Còn sớm.” Hắn nghĩ đến hắn đủ không có tính nhẫn nại nhưng không thể tưởng được nàng so với hắn càng phiền chán loại xã giao này.
Cố Vân thấp chú một tiếng, cầm bầu rượu lên lại rót cho mình một ly rượu. Khi nâng chén thì thanh âm hơi trầm xuống của Túc Lăng vang lên ở bên tai, “Uống ít một chút, rượu này tác dụng chậm.” Tay tạm dừng một chút, Cố Vân vẫn là một ngụm uống cạn. Túc Lăng hơi nhíu mày nhưng cũng không ngăn nàng, nàng tức đã đủ lâu, đã sáu ngày chưa cho hắn hoà nhã sắc, sự hờ hững của nàng làm cho Túc Lăng có cảm giác thất bại mà trước nay chưa từng có.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
Sai Gả Tàn Nhan Chi Quân Sư Phu Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.