Tràn ngập bụi đất căn bản thấy không rõ phía trước Cố Vân vẫn vọt tới, chờ thấy rõ bóng dáng xanh thẫm quen thuộc kia, “La Nham!” Thuốc nổ uy lực so với trong tưởng tượngcủa nàng còn lớn. La Nham quỳ rạp trên mặt đất, chân tay cùng phía sau lưng huyết nhục mơ hồ, không ít đá còn thật sâu chui vào thịt. Mùi máu tươi, mùi thuốc súng tràn ngập trong không khí, trên người cơ hồ không có một nơi không bị thương. Cố Vân không dám chạm vào hắn chỉ có thể ở bên người hắn gọi tên hắn.
“La Nham, ngươi thế nào, La Nham?”
Một hồi lâu, thân mình quỳ rạp trên mặt đất hơi hơi giật. Tim Cố Vân rốt cục hoãn hoãn, cũng may có áo bảo vệ, hắn còn sống!
La Nham tựa hồ muốn xoay người, gian nan giật mình, dưới thân hắn lộ ra một tay nhỏ bé mềm mại, hắn hộ đứa nhỏ dưới người. Cố Vân nhẹ nhàng đè lại bờ vai của hắn nói: “Ngươi không cần lộn xộn!” Lúc này Cát Kinh Vân cũng đuổi tới bên cạnh La Nham, Cố Vân thấp giọng nói: “Cẩn thận một chút dìu hắn đứng lên.”
Cát Kinh Vân thật cẩn thận nâng La Nham, tiểu cô nương quỳ rạp trên mặt đất hoảng sợ nhìn bọn họ. La Nham che chở nên cô bé lông tóc vô thương. Cố Vân ôm đứa nhỏ lên, khói cũng tán không sai biệt lắm. Thanh âm Đan Ngự Lam truyền đến, “Các ngươi thế nào?” Hắn đang cởi bỏ dây thừng trên cổ tay Tình, một bên lo lắng nhìn bọn họ. Cố Vân lớn tiếng trả lời: “Lập tức tìm đại phu, có hai người bị thương!”
“Được.” Đan Ngự Lam nâng tay. Chỉ chốc lát sau, xa xa, nha dịch sáu người một tổ, khiêng ba thân cây tráng kiện đi tới. Hắc y nhân sớm cũng đã bị nổ hoàn toàn thay đổi, Cố Vân gắt gao ôm tiểu cô nương đang run như lá rụng trong gió vào trong ngực đem không cho cô bé nhìn một màn huyết tinh, cúi đầu thấp giọng nói với Cát Kinh Vân: “Đỡ La Nham vào.”
“Vâng.” Cát Kinh Vân cao lớn cường tráng bình thường muốn nâng một nam nhân dễ như trở bàn tay nhưng là hiện tại La Nham trên người mỗi một chỗ đều chảy máu, Cát Kinh Vân không thấy chỗ để nâng. La Nham bỗng nhiên chậm rãi ngẩng đầu, nhìn Cát Kinh Vân lo lắng, thanh âm khàn khàn trầm thấp đến cơ hồ không rõ ràng lại vẫn là cười nói: “Ta còn không chết được, đến một tay!”
Nói xong thế nhưng hắn muốn tự đứng lên, Cát Kinh Vân cũng bất chấp nhanh chóng tiến lên nâng vào trong viện.
Tiến vào trong nhìn thấy tướng quân gắt gao ôm HLV vào trong ngực giống nhau chỉ cần buông lỏng một chút nàng sẽ không thấy mà HLV còn ôm đứa nhỏ kia!
Đỡ La Nham đến tiền viện vừa lúc thấy một màn như vậy Cát Kinh Vân xấu hổ quay đầu đi chỗ khác.
Cố Vân cũng có chút xấu hổ, nàng mới vừa vào trong viện liền thấy Túc Lăng chạy nhanh đến, nàng còn chưa kịp nói gì đã rơi vào trong lòng hắn.
Túc Lăng thấy Cố Vân giáp mặt Hắc y nhân rồi ngay sau đó nghe thấy nổ mạnh ầm vang, một khắc kia máu hắn cơ hồ đọng lại, trong đầu đều là bộ dáng Cố Vân người đầy là máu. Cho dù từ sau núi đến tiền viện còn không đến nửa khắc, tâm Túc Lăng cũng đã bị dày vò, chỉ có ôm Cố Vân như vậy mới xác định được nàng không có việc gì.
Lần trước bị xuyên tim Cố Vân vẫn hôn mê căn bản không biết xung quanh xảy ra chuyện gì, chỉ cảm thấy tỉnh lại sau Túc Lăng trở nên rất kỳ quái. Lúc này trong mắt Túc Lăng là đau đớn cùng không chút nào che dấu sợ hãi làm cho lòng của nàng cũng tùy theo đó mà co rút nhanh, Cố Vân nhanh chóng giải thích: “Ta không sao, là La Nham bị thương.”
Túc Lăng nhìn thoáng qua La Nham đang ngồi dưới đất, cả người chảy máu, đi qua nơi nào là nơi đó có dấu chân máu, tay ôm Cố Vân lại siết chặt. Nếu nàng cách đứa nhỏ này gần một chút có phải hiện tại hấp hối chính là nàng hay không? Túc Lăng âm thầm thề từ nay về sau tuyệt không dung túng nàng như thế này nữa, tim hắn thật sự không kiên cường như vậy.
Sắc mặt Túc Lăng rất khó xem, Cố Vân ý thức được lần này giống như thật sự dọa đến hắn. Đang muốn nói thì vang lên tiếng nổ mạnh. Cố Vân chạy nhanh che tai cô bé, ngay sau đó tai mình cũng được một đôi tay bảo vệ, nhè nhẹ lo lắng từ lòng bàn tay truyền đến. Cố Vân hơi hơi ngẩng đầu, sắc mặt Túc Lăng vẫn đen như vậy, lồng ngực to rộng ấm áp chặt chẽ bảo hộ nàng ở trong đó.
Tiểu viện tựa hồ như rung lên, tiếng nổ đinh tai nhức óc, khói cuồn cuộn làm người gần đó tưởng như không thở nổi. Lần đầu tiên Cố Vân ở trong hoàn cảnh này, khóe miệng còn không tự giác giơ lên.
Khói một hồi lâu mới dần dần tiêu tán. Một thanh âm lo lắng từ xa xa truyền đến, “Bội nhi!”
TruyenLau.com
Là thiếu phụ tuổi trẻ kia. Cố Vân buông cô bé trong lòng ra, đứa nhỏ lập tức hướng tới thiếu phụ chạy đến, thiếu phụ gắt gao ôm đứa nhỏ vào trong lòng, nước mắt sớm đã không khống chế được tràn mi. Đan Ngự Lam mang theo đại phu, nha dịch đi vào, Yến Hoằng Thêm cũng đã xuống dưới.
“Khấu kiến Hoàng Thượng.” Nha dịch, quan viên tiến vào sau thì chuyện thứ nhất làm đều là hành lễ. Cố Vân lạnh lùng đứng ở nơi đó có chút xem không vừa mắt. Đến thời điểm này không phải là cứu người trước sao? Cố Vân xoay người chuẩn bị đi xem La Nham, Yến Hoằng Thêm không để ý tới một đống người quỳ dưới đất mà ngược lại đi đến trước mặt nàng hỏi: “Này chi đội ngũ tên là gì?”
Cố Vân sửng sốt trong chốc lát, nàng còn chưa nghĩ nên gọi là gì. Nhìn thoáng qua nam nhân thủy chung ở bên cạnh nàng, Cố Vân trả lời: “Diều hâu.” Bộ đội đặc chủng của Túc Lăng xứng đôi tên này.
Diều hâu, Yến Hoằng Thêm có chút suy nghĩ nhìn Túc Lăng rồi bỗng nhiên cười nói: “Hôm nay Thanh Mạt nghĩ cách cứu viện có công, ta sẽ thực hiện hứa hẹn.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
Sai Gả Tàn Nhan Chi Quân Sư Phu Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.