Sau Khi Thức Tỉnh, Tôi Không Làm Vai Ác Xinh Đẹp

Tác giả : Vô Danh

Chương 11: Chương 11

Triệu Thiết Sinh nghĩ tôi chột dạ, anh giận đến mức gân xanh trên thái dương giật thình thịch.
“Trần Quái Sanh, em mới vừa đủ tuổi trưởng thành thôi đấy! Không lo học tốt, lại đi học mấy cái thứ này à!?”
“Lão tử rốt cuộc có thứ gì tốt mà không cho em, mà em phải dùng cách này để đòi hả!?”
“Có phải cái tên Hứa Chi Minh kia dạy em làm thế không?”
“Tôi đã nói với em bao nhiêu lần rồi, đừng có dây vào cậu ta, đừng có dây vào cậu ta! Nhìn xem em thành cái dạng gì rồi này!”
Nói rồi lại thêm mấy cái phát tát nữa giáng xuống.
Chuyện này thì liên quan gì đến Hứa Chi Minh chứ? Tôi không cãi lại, chỉ vùi mặt vào khuỷu tay khóc thút thít. Lúc này nói nhiều chỉ càng sai nhiều, chi bằng cứ giả chết cho xong.
Triệu Thiết Sinh vừa giận, vừa cuống, lại vừa xót. Cuối cùng, anh vớ lấy chiếc khăn lông bên cạnh, lau mặt cho tôi một cách vụng về.
“Được rồi, đừng gào nữa. Ngày mai viết cho tôi một bản kiểm điểm. Viết không sâu sắc là còn bị đòn đấy.”
Lòng tôi càng thêm uất ức. Rõ ràng trong sách đâu có viết như thế này. Triệu Thiết Sinh trong sách lúc này lẽ ra phải bế tôi lên giường, vừa hôn vừa dỗ dành, hận không thể móc cả tim gan ra cho tôi cơ mà. Sao đến lượt tôi lại thành một trận đòn nhừ tử kèm theo một bản kiểm điểm thế này? Hay là lúc này Triệu Thiết Sinh căn bản không hề thích tôi? Vậy chẳng phải những gì tôi làm chỉ khiến anh thêm ghét tôi sao?
"Nhìn cái gì mà nhìn? Còn chưa phục à?" Triệu Thiết Sinh thấy tôi nhìn anh trân trân, liền trừng mắt lườm tôi một cái: “Mặc quần áo tử tế vào rồi lăn về giường mà ngủ.”
Anh bê chậu nước đi ra ngoài, đến cửa lại dừng bước, quay lưng về phía tôi bồi thêm một câu: “Thuốc ở trên bàn. Lần này tự mà bôi."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu