Sau Khi Thức Tỉnh, Tôi Không Làm Vai Ác Xinh Đẹp

Tác giả : Vô Danh

Chương 13: Chương 13

Ngày hôm sau, đôi tay tôi vẫn chưa hết sưng. Nhưng tôi vẫn đến nhà ăn. Đã nói là muốn thay đổi cuộc sống thì không thể bỏ dở giữa chừng.
Vừa đến bếp sau, quản lý đã nhìn tôi với ánh mắt kỳ quặc: "Cậu Trần, cậu không cần đến nữa đâu." Ông ấy đưa cho tôi một phong thư: “Đây là tiền công tuần này của cậu. Thằng nhãi Triệu Thiết Sinh sáng sớm đã đến đây nhận làm thay việc của cậu rồi. Nó bảo cậu tiểu thư đài các quá, không làm nổi việc này, sau này để nó đến rửa.”
Đầu óc tôi "oong" lên một tiếng. Triệu Thiết Sinh phải làm mười tiếng ở xưởng sửa xe, tối còn định đến đây rửa bát sao? Anh làm bằng sắt chắc? Tôi cầm phong thư chạy vội ra ngoài, nhưng nửa đường lại chạm mặt Hứa Chi Minh.
Ánh mắt cậu ta dừng lại trên vết đỏ chưa tan trên mặt tôi: “Mặt cậu sao thế kia?”
"Ngã." Tôi buông một câu bừa bãi, không muốn nói chuyện với cậu ta.
Hứa Chi Minh lại không chịu buông tha, sấn tới: “Có phải Triệu Thiết Sinh đánh không? Tôi biết ngay mà, hạng người có khuynh hướng bạo lực như anh ta làm sao mà sửa đổi được. Quái Sanh, cậu nên sớm rời xa anh ta đi. Cậu xinh đẹp thế này, nên tìm một bến đỗ tốt hơn. Tôi thấy cậu Lý Trang không tồi đâu, nhà gã kinh doanh lớn, lại không chê bai xuất thân của cậu. Chỉ cần cậu muốn, gã sẵn sàng đưa cậu vào thành phố ngay lập tức.”
Lý Trang – nghe đến cái tên này là tôi thấy buồn nôn. Kiếp trước, Hứa Chi Minh cũng dùng cái mồm dẻo quẹo này để nói rằng nhà Lý Trang giàu có, có thể cho tôi cuộc sống sung sướng. Cậu ta còn bảo sau này tôi thành người giàu rồi thì đến cả cậu ta cũng phải ngước nhìn tôi.
Tôi đã thật sự tin lời cậu ta. Vì thế mà tôi về nhà gây sự với Triệu Thiết Sinh. Đập phá đồ đạc, nguyền rủa anh, thậm chí là tuyệt thực. Cuối cùng, sau một lần lấy cái chết ra đe dọa, tôi đã toại nguyện đi theo Lý Trang ra tỉnh ngoài.
Kết quả thì sao? Lý Trang căn bản không coi tôi là con người. Hứng thú qua đi, nắm đấm liền rơi xuống người tôi. Sau đó vì hết tiền đánh bạc, gã liền bán tôi cho mấy lão già buôn bán. Những năm tháng đó, tôi bị nhốt trong căn phòng tối tăm, vết dao cứa trên cổ tay cứ thế chồng chất lên nhau. Mỗi lần tôi vừa cắt được lớp da thịt, bọn chúng lại lôi tôi đến phòng khám khâu lại, để rồi về tiếp tục chịu đọa đày.
Lần cuối cùng đó, tôi chỉ còn thoi thóp hơi tàn. Nếu không nhờ Triệu Thiết Sinh – cái tên ngốc đó không biết nghe tin từ đâu mà đơn thương độc mã xông vào cứu tôi. Anh bị người ta chém què một chân, người đầy máu cõng tôi ra ngoài. Tuyết rơi rất dày, anh đi khập khiễng, máu chảy dọc theo ống quần thành một vệt dài. Ký ức đó, dù tôi không trực tiếp trải qua ở kiếp này, nhưng cả đời tôi cũng không quên được.
Sau đó, tôi được Triệu Thiết Sinh – lúc này đã là đại gia giàu có nhất vùng nuôi dưỡng trong căn biệt thự lớn. Tôi cứ ngỡ mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn, rằng tôi và anh có thể quay lại như ngày xưa. Nhưng cơn ác mộng chưa dừng lại. Hứa Chi Minh vẫn luôn xuất hiện. Cậu ta mặc vest sang trọng, phong độ ngời ngời. Nhờ danh nghĩa là người cứu mạng Triệu Thiết Sinh một lần, cậu ta thường xuyên đến nhà làm khách.
Trước mặt Triệu Thiết Sinh, cậu ta gọi tôi là "chị dâu". Nhưng sau lưng, ở trong bếp, trên ban công, cậu ta dùng tông giọng chỉ đủ hai người nghe thấy để nhắc đi nhắc lại với tôi:
“Cậu bẩn thỉu đến tận cùng rồi.”
“Cậu bị bao nhiêu người chà đạp như thế, thân thể lại còn khiếm khuyết.”
Website TruyenLau.com “Triệu Thiết Sinh chẳng qua là thương hại cậu thôi, trong lòng anh anh ấy không biết chừng đã coi cậu là thứ đồ bỏ đi rồi.”
“Cậu không xứng với anh ấy .”
Từng câu chữ độc địa lột sạch chút tôn nghiêm cuối cùng của tôi. Tôi sợ Triệu Thiết Sinh thật sự chê bỏ mình, sợ anh cũng thấy tôi không sạch sẽ. Vì thế tôi điên cuồng gây sự, tôi vô lý, tôi làm mình làm mẩy, chỉ vì muốn xem xem liệu anh có bỏ rơi tôi không. Hay nói đúng hơn, tôi muốn chứng minh cho Hứa Chi Minh thấy rằng: Cậu nói sai rồi, không một câu nào của cậu là đúng cả!
Đọc truyện tại TruyenLau.com Cho đến ngày sinh nhật cuối cùng của mình. Trước khi ra cửa, tôi bảo mình muốn một miếng vàng thật lớn. Phải rất lớn, tốn thật nhiều tiền. Triệu Thiết Sinh rõ ràng đã đồng ý với tôi. Nhưng vừa quay đầu lại, tôi đã bị Hứa Chi Minh và đám vệ sĩ của cậu ta lôi đi.
Cậu ta nói: “Anh Thiết Sinh chê cậu bẩn, nhưng lòng lại mềm nên không nỡ tự tay hành động, chỉ đành phái tôi đến dọn dẹp cậu thôi.”
Tôi không tin một chút nào: “Rõ ràng sáng nay anh ấy còn hứa mua vàng cho tôi!”
"Vàng à?" Hứa Chi Minh cười nhạo, ngồi xuống vỗ vỗ mặt tôi: “Trần Quái Sanh, cậu hỏng não rồi hả? Đó là chiêu trò dỗ dành vật nuôi của Triệu Thiết Sinh thôi, cậu cũng tin thật à? Nói thật cho cậu biết, anh ấy đã chịu đựng cậu quá đủ rồi. Một món đồ rách nát bị người ta chơi chán chê , có bệnh truyền nhiễm hay không còn chưa biết, lại còn suốt ngày gây chuyện. Anh Thiết Sinh nói với tôi, chỉ cần tống khứ được cậu đi, dù là đưa vào viện tâm thần thì anh ấy cũng sẵn lòng bỏ tiền.”
Cậu ta búng tay một cái, tên vệ sĩ bên cạnh liền đưa gậy tới. Hứa Chi Minh nhận lấy, đập nhẹ vào lòng bàn tay. Khi cú đánh đó giáng xuống, tôi không còn nhớ cảm giác đau đớn nữa, chỉ nghe thấy tiếng xương gãy giòn tan. Sau đó là bóng tối của bao tải trùm đầu, rồi bị nhốt vào viện tâm thần. Cho đến lúc chết, tôi vẫn không chờ được Triệu Thiết Sinh.
Website TruyenLau.com Lúc đó tôi vừa khờ khạo lại vừa trải qua nhiều biến cố, nên bị kích động đến mức hoàn toàn mất trí. Nhưng bây giờ nghĩ lại, còn gì mà không rõ nữa? Hứa Chi Minh thích Triệu Thiết Sinh, và tôi là đối thủ lớn nhất của cậu ta. Vì thế cậu ta muốn đẩy tôi vào tay hạng người như Lý Trang. Chỉ cần tôi trở nên nhơ nhuốc, rách nát và không còn xứng với Triệu Thiết Sinh, cậu ta có thể danh chính ngôn thuận đứng bên cạnh anh với tư thế của một kẻ cứu rỗi để tiếp quản "người anh em tốt" của mình.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu