Sau Khi Thức Tỉnh, Tôi Không Làm Vai Ác Xinh Đẹp

Tác giả : Vô Danh

Chương 14: Chương 14

Tôi giơ tay hất mạnh bàn tay đang định kéo mình của Hứa Chi Minh ra: “Lý Trang tốt như thế, sao cậu không tự đi mà theo gã?”
Tay Hứa Chi Minh khựng lại giữa không trung: “Quái Sanh, tôi là vì tốt cho cậu thôi...”
"Tốt cho tôi?" Tôi cười lạnh, bước lên một bước: “Tốt cho tôi là để tôi đi làm đồ chơi cho kẻ khác? Tốt cho tôi là bắt tôi rời bỏ người đàn ông của mình?”
Hứa Chi Minh nhíu mày: “Cậu điên rồi hả? Loại nghèo kiết xác như Triệu Thiết Sinh có thể cho cậu cái gì? Theo cậu ta cậu chỉ có nước bị đánh chết thôi!”
“Vậy thì để xem bây giờ tôi có đánh chết cậu trước không!”
Tôi không cho cậu ta cơ hội phản ứng, nắm đấm trực tiếp giáng thẳng vào khuôn mặt giả nhân giả nghĩa đó. Hứa Chi Minh thét lên một tiếng rồi ngã nhào ra sau. Tôi cưỡi lên người cậu ta, đánh đấm không theo bài bản gì cả, chỉ biết trút hết nỗi hận thù của hai kiếp người. Tôi muốn xé nát cái miệng này, muốn móc đôi mắt luôn giả vờ vô tội kia ra.
Xung quanh nhanh chóng hỗn loạn, người thì la hét, người thì lao vào can ngăn. Tôi vẫn bám chặt lấy Hứa Chi Minh không buông, móng tay cắm ngập vào da thịt cậu ta, cho đến khi mấy nam sinh hợp sức lôi tôi ra. Hứa Chi Minh ôm mặt nằm dưới đất thở dốc, khóe miệng rách ra chảy máu. Cậu ta không đánh lại, chỉ dùng vẻ mặt nạn nhân đáng thương để nhìn mọi người xung quanh. Tôi vẫn vùng vẫy muốn xông lên bồi thêm vài đá, nhưng tiếng quát của thầy chủ nhiệm giáo dục đã ngăn lại.
Nửa tiếng sau, tôi và Hứa Chi Minh đứng trong văn phòng. Cậu ta cúi đầu, thi thoảng lại hít mũi một cái, trông tội nghiệp vô cùng.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu