Sau Khi Thức Tỉnh, Tôi Không Làm Vai Ác Xinh Đẹp

Tác giả : Vô Danh

Chương 5: Chương 5

Triệu Thiết Sinh căn bản không tin tôi: “Trần Quái Sanh, nói dối cũng nên tìm lý do nào ra hồn một chút. Đến tất em còn bắt tôi giặt, mà em lại chịu đi rửa bát cho người ta sao?”
"Em không lừa anh!" Tôi có chút uất ức, đưa đôi tay ra trước mắt anh: “Anh nhìn xem, tay em sưng vù cả lên rồi đây! Có ai đi làm bồ nhí mà để đôi tay thành ra thế này không?”
Ánh mắt Triệu Thiết Sinh dừng lại trên đôi tay tôi. Anh im lặng. Một lúc lâu sau mới hỏi: “Làm sao mà thành ra thế này?”
"Em đã bảo là rửa bát rồi mà. Nhà ăn thiếu người nên em vào làm." Lớp da trắng bệch vì ngâm nước thì không thể làm giả được.
Bờ vai vốn đang căng thẳng của Triệu Thiết Sinh chợt chùng xuống. Anh không nói gì, cúi người tìm chiếc hộp gỗ dưới gầm giường để lấy rượu thuốc. “Tại sao tự dưng lại muốn đi rửa bát?”
Triệu Thiết Sinh dùng răng cắn mở nút chai, đổ một lượng lớn rượu thuốc vào lòng bàn tay. Anh xoa hai tay vào nhau cho nóng lên rồi nắm lấy tay tôi, áp vào.
"Á ——" Tôi không nhịn được, rụt tay lại.
“Để kiếm tiền mà.”
"Đừng động đậy." Triệu Thiết Sinh không ngẩng đầu lên, nhưng lực tay đã nhẹ đi vài phần.
"Vẫn đau lắm." Tôi khẽ lầm bầm.
Động tác của Triệu Thiết Sinh khựng lại. Anh dùng ngón cái ấn vào khớp xương của tôi, từ xoa mạnh chuyển sang xoa bóp nhẹ nhàng. Hơi nóng theo da thịt thấm vào trong, cảm giác tê mỏi quả nhiên dịu đi rất nhiều.
"Sau này đừng đi nữa." Triệu Thiết Sinh nhíu chặt mày: “Chút tiền đó còn không đủ để em đi khám đôi tay này đâu.”
"Em cứ đi đấy." Tôi ngang bướng đáp lại một câu: “Em muốn kiếm tiền mua máy nghe nhạc cho anh.”
Triệu Thiết Sinh đột ngột ngẩng đầu: “Mua cho tôi?”
Tôi hơi chột dạ né tránh ánh mắt anh. Thật ra là để chuộc lỗi, cũng là để lấy lòng anh. Hơn nữa chính tôi cũng hơi muốn có nó. Nhưng lời này không thể nói ra được. “Ừm. Chẳng phải anh luôn muốn có nó sao? Em thấy mấy người hàng xóm ai cũng có cả.”
Triệu Thiết Sinh im lặng. Anh cúi đầu tiếp tục xoa tay cho tôi, nhưng lần này đến cả đầu ngón tay anh cũng run rẩy. Phải mất một lúc lâu sau, anh mới lý nhí thốt ra một câu: “Thật ra tôi cũng không ham hố gì thứ đó.”
Đúng là cứng miệng. Đời trước sau khi phất lên, phòng sưu tập của anh treo đầy một bức tường máy nghe nhạc, đủ mọi kích cỡ, màu sắc. Nhưng tôi không vạch trần anh: “Được rồi, anh không ham. Vậy em giữ tiền đó để tự mua đồ ăn vặt.” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Triệu Thiết Sinh lại im lặng. Tôi cứ thế tự mình nói tiếp: “Triệu Thiết Sinh, sau này chúng ta sống thật tốt nhé. Em kiếm tiền, anh cũng kiếm tiền, lúc đó sẽ có đủ tiền tiêu xài. Em cũng không chạy lung tung nữa, có được không?”
Triệu Thiết Sinh cúi đầu nên tôi không nhìn rõ biểu cảm của anh. Nhưng tôi cảm nhận được có giọt nước rơi xuống mu bàn tay mình. Rồi giọt thứ hai. Tôi sững sờ. Triệu Thiết Sinh khóc sao?
Giây phút này, tôi không dám nói gì, thậm chí không dám thở mạnh.
"Trần Quái Sanh. Tôi sẽ sống thật tốt với em." Giọng anh nghẹn ngào: “Nhưng nếu em dám lừa tôi, đời này em đừng mong chạy thoát.”
Tôi không hiểu tại sao anh lại phản ứng như vậy, nhưng vẫn xoa đầu anh an ủi: “Không chạy đâu, anh đối xử tốt với em như thế, em chạy làm gì chứ?"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu