Thật ra chính tôi cũng không hiểu nổi tại sao trong nguyên tác mình lại muốn bỏ trốn. Rõ ràng ngay từ đầu, quan hệ giữa tôi và Triệu Thiết Sinh rất tốt.
Tôi được Triệu Thiết Sinh cứu về từ đống tuyết. Mùa đông năm ấy, mẹ kế sinh em trai nên đã vứt bỏ một đứa trẻ có khuyết tật sinh lý như tôi ra đường, đến cả chiếc áo bông cũng không để lại. Tuyết rơi dày đến mắt cá chân. Tôi lang thang trên phố rất lâu, cuối cùng ngã gục bên bức tường ngoài xưởng sửa xe. Trong lúc ý thức mơ màng, có người đã đứng ra che chắn gió lạnh cho tôi. Đó chính là Triệu Thiết Sinh.
Anh bế tôi về căn phòng chưa đầy mười mét vuông này, nấu cho tôi một bát mì sợi. Tôi ngồi đúng vị trí này trên giường, bưng bát mì ăn ngấu nghiến, đến cả nước dùng cũng uống sạch sành sanh. Triệu Thiết Sinh ngồi xổm ở cửa hút thuốc, mắt không rời khỏi tôi. Đợi tôi đặt bát xuống, anh mới dụi tắt điếu thuốc, bước tới cầm lấy bát không.
“Không có chỗ để đi à?”
Tôi gật đầu.
Anh cũng chẳng nói lời thừa thãi: “Vậy thì ở lại đây. Tôi nuôi em.”
Lời hứa đó đã kéo dài suốt ba năm. Anh giữ đúng lời hứa, nuôi tôi đến mức "tay không hay xách, vai không hay vác". Tôi cũng ngoan ngoãn ở nhà, hàng ngày cho gà vịt ăn, rồi chờ anh về để quấn quýt hỏi anh có mệt không, bên ngoài có chuyện gì thú vị không.
Tôi bắt đầu chán ghét anh là từ khi vào trường học. Vốn dĩ Triệu Thiết Sinh muốn tôi được mở mang kiến thức, nhưng trường học lại là một cái "vại nhuộm" lớn, nhuộm cho tính hư vinh của tôi trở nên đủ loại màu sắc. Các bạn học xung quanh mặc đồ sợi tổng hợp, đi xe đạp phượng hoàng, miệng bàn về thơ ca và những chân trời xa xôi.
Còn tôi thì sao? Tôi chỉ có một chiếc áo vải xanh cũ kỹ và đôi giày giải phóng đế cao su đã vá đi vá lại ba lần. Sự nghèo khó không thể che giấu được, dù có giặt sạch đến đâu, chỉ cần đứng giữa đám đông, cảm giác bần hàn, quẫn bách đó cứ như từ cổ áo thoát ra ngoài.
Hứa Chi Minh là tâm điểm của đám đông đó. Cậu ta cũng nghèo, nhưng hễ cậu ta xuất hiện là mọi người lại vây quanh tâng bốc. Tôi cũng muốn hòa nhập vào đó, nhưng lần nào Hứa Chi Minh cũng nói với tôi những lời khiến tôi nghe xong rất khó chịu nhưng lại không bắt lỗi vào đâu được. Những lời đó khiến mặc cảm tự ti trong tôi ngày càng lớn, cuối cùng vặn vẹo thành lòng thù hận.
Và rồi, mọi mâu thuẫn đã bùng nổ vào cái ngày mưa tầm tã ấy.
Sau Khi Thức Tỉnh, Tôi Không Làm Vai Ác Xinh Đẹp
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.