Phù Dung vốn chỉ định chợp mắt một lát, không ngờ y lại ngủ suốt cả ngày trời.
Đến giữa trưa, mấy tiểu thái giám ở Dưỡng Cư điện đến gọi y dậy dùng bữa, nhưng y lại không hề hay biết.
Bọn tiểu thái giám thấy có điều bất thường, suy đi tính lại, cuối cùng vẫn sai người đi bẩm báo bệ hạ.
Từ sau khi cự tuyệt yêu cầu có phần vô lý của Phù Dung, Tần Vụ đã cảm thấy có gì đó lạ lùng.
Phù Dung nói có chuyện muốn nói với hắn, hắn cứ có cảm giác mình đã bỏ lỡ một chuyện vô cùng quan trọng.
Hắn ngồi trên lưng ngựa, xuyên qua giữa các quân doanh, mấy lần không nghe rõ lời các đại thần bẩm báo, ở trường bắn, cũng mấy lần b.ắ.n trượt.
Ai nấy đều nhận ra, bệ hạ đang tâm thần bất an.
Đúng lúc này, trong cung sai người đến bẩm báo, Phù Dung công t.ử không khỏe, đã ngủ, không hiểu sao gọi mãi không tỉnh.
Tần Vụ lập tức biến sắc, lạnh lùng nói: “Gọi không tỉnh, các ngươi không biết lấy cái chiêng mà gõ vào tai hắn à?”
Miệng thì nói “Phiền c.h.ế.t đi được”, nhưng Tần Vụ vẫn hạ lệnh hồi cung.
Vốn định ngủ lại Tây Sơn đại doanh một đêm, cũng đành hủy bỏ.
Tần Vụ không ngừng thúc ngựa trở về cung, bọn tiểu thái giám ở Dưỡng Cư điện đã chờ sẵn.
“Bệ hạ, thật sự gọi mãi không tỉnh ạ, Phù Dung công t.ử cứ như thể... như thể đã c.h.ế.t rồi...”
“Vớ vẩn!”
Tần Vụ mắng khẽ một tiếng, sải bước đến trước cửa thiên điện, vứt thanh bội đao trong tay xuống, rồi đột ngột đẩy cửa thiên điện ra.
Thiên điện không thắp đèn.
Tần Vụ sải bước vào trong, hai tay vén rèm trướng lên.
Phù Dung quả nhiên đang ngủ, nhưng giấc ngủ hoàn toàn không yên ổn, y nhíu chặt mày, hàng mi khẽ run, như thể đang bị bóng đè.
TruyenLau.com
“Đây chẳng phải vẫn còn sống sao?”
Tần Vụ vén nửa bên rèm trướng lên, rồi ngồi xuống mép sập, tháo mũ giáp ném sang một bên.
Khi tháo mũ giáp, hắn chợt nhớ tới, sáng sớm Phù Dung đội mũ giáp cho hắn, ngón tay Phù Dung đã lướt qua mặt hắn. Website TruyenLau.com
Lúc ấy, ngón tay y lạnh ngắt.
Tần Vụ đưa tay vào trong chăn, nắm lấy tay Phù Dung.
Xác nhận tay y hiện tại đã ấm.
Website TruyenLau.com
Nhớ ghé qua thăm quan nhà chính Bé Bi nhé t/y ới!
Có rất nhiều truyện hay đã Hoàn đang chờ t/y khám phá đó!!!
Sau đó, Tần Vụ vươn tay, dùng chiếc vòng sắt cài trên cổ tay áo áp vào má Phù Dung.
Hắn vừa từ bên ngoài trở về, cả người lạnh toát, chiếc vòng sắt trên tay áo cũng lạnh như băng.
Trực tiếp khiến Phù Dung lạnh đến tỉnh giấc.
Các cung nhân hầu hạ đều thở phào nhẹ nhõm, thắp nến lên, rồi vội vã ra ngoài chuẩn bị nước ấm, điểm tâm, để bệ hạ rửa mặt dùng bữa.
Trong phòng chỉ còn lại Tần Vụ và Phù Dung.
Phù Dung từ trên giường ngồi dậy, lầm bầm vài câu gì đó, Tần Vụ không nghe rõ.
Tần Vụ thấy sắc mặt y vẫn tốt, vì ngủ quá lâu nên khuôn mặt đỏ bừng, liền biết y không hề bệnh tật.
Hắn tăng giọng nói: “Ta đi tuần tra Tây Sơn đại doanh, ngươi giở trò gì vậy? Cả ngày không ăn cơm, giả bệnh lừa người, chỉ vì muốn ta trở về? Giờ ta đã về rồi, ngươi vui chưa?”
Phù Dung vẫn chưa kịp phản ứng, khẽ hé miệng: “Ta không có…”
Tần Vụ lại hỏi: “Vậy ngươi bị bệnh sao?”
Phù Dung khựng lại, lắc đầu: “…Không có.”
Tần Vụ truy hỏi: “Không có thì sao bọn họ gọi ngươi không tỉnh?”
Phù Dung vẫn lắc đầu: “Ta không biết.”
Tần Vụ ngồi vắt chân chữ ngũ trên mép sập, dựa vào cột giường.
Ngón tay hắn ấn trên đầu gối, gõ vào từng phiến giáp trên bộ khôi giáp.
Âm thanh giòn tan, từng tiếng một, mang theo cảm giác áp bách nặng nề.
Tần Vụ hừ khẽ một tiếng trong cổ họng, nhấc mắt nhìn y, cuối cùng hỏi: “Sáng nay ngươi muốn nói gì với ta?”
Phù Dung khựng lại, lắc đầu: “Ta quên rồi…”
Tần Vụ đã đinh ninh hắn giả bệnh lừa người, y lại nói mình bị bệnh…
Có lẽ hắn căn bản sẽ không tin.
Tần Vụ nhíu mày: “Sao hỏi gì ngươi cũng không biết thế? Vẫn chưa tỉnh ngủ à?”
Phù Dung lắc đầu: “Tỉnh rồi.”
Phù Dung nghĩ ngợi một lát, rồi xuống sập: “Để ta giúp bệ hạ cởi khôi giáp ra.”
Tần Vụ cười lạnh một tiếng: “Cả ngày không ăn cơm, còn sức cởi khôi giáp sao? Ngươi không sợ bị nó đè c.h.ế.t à?”
Phù Dung đứng dưới đất, do dự một lát, không biết có nên tiến lên hay không.
Tần Vụ đứng dậy, dang hai tay ra: “Miệng nói muốn cởi thì là ngươi, đứng bất động cũng là ngươi, lại đây.”
Phù Dung tiến lên, ôm lấy eo hắn, giúp hắn cởi nút thắt đai lưng.
Tần Vụ cúi đầu nhìn y, thấy y vì ngủ quá lâu mà khuôn mặt ửng hồng.
Đến cả vành tai y cũng đỏ bừng.
Yết hầu Tần Vụ khẽ động, hắn quay đầu nhìn về phía giường.
Phù Dung có tư thế ngủ rất đặc biệt, y cuộn chăn thành một cái ổ tròn, rồi chui vào ngủ, khi bò ra thì cái ổ vẫn tròn xoe như cũ.
Gọn gàng ngăn nắp.
Phù Dung giúp hắn tháo đai lưng xuống, vừa định xoay người treo lên, đã bị Tần Vụ vòng tay ôm lấy eo.
Phù Dung gầy gò thật sự, eo cũng mảnh khảnh, Tần Vụ chỉ cần một cánh tay là đã ôm trọn.
Tần Vụ ôm y, kéo y ngã nhào lên giường.
Làm hỏng cả cái ổ chăn của Phù Dung.
Tần Vụ nói: “Khôi giáp đừng cởi, ngươi còn sức lực, vậy cứ mặc khôi giáp mà làm một lần.”
Hắn ngồi trên giường, ôm Phù Dung, khiến y ngồi lên bộ khôi giáp.
Tần Vụ mặc khôi giáp, Phù Dung chỉ mặc chiếc trung y mỏng manh, nên thấy hơi lạnh.
Phù Dung thử đẩy hắn ra, nhưng khôi giáp trơn nhẵn, hai tay y chỉ không ngừng trượt trên khôi giáp, vẽ thành những vòng tròn, chẳng có chút sức lực nào.
Tay y vỗ vào khôi giáp, phát ra âm thanh trầm đục.
Phù Dung lắc đầu, khẽ nói: “Ta không muốn…”
Tần Vụ ôm y, nới lỏng chiếc vòng sắt trên cổ tay áo: “Ngoan nào, ta vì ngươi mà đường xa chạy về đây, ngươi không cho ta chút lợi lộc sao? Đừng lộn xộn, một lát là xong.”
Bên ngoài, các cung nhân bưng nước ấm và điểm tâm, chậm rãi tiến đến gần.
Cửa khép hờ, Phù Dung vừa nghe thấy tiếng bước chân, liền sợ đến mức ôm chặt Tần Vụ, cả người rúc sâu vào lòng hắn.
Tần Vụ một tay ôm y, một tay túm chiếc rèm trướng đang vén lên, đột ngột kéo mạnh, khiến màn trướng buông xuống.
“Che lại.”
Phù Dung rúc trong lòng hắn, lắc đầu: “Cửa…”
Tần Vụ cố ý hỏi: “Đóng cửa lại nhé?”
Phù Dung gật đầu: “Vâng.”
“Đi, đi đóng cửa.”
Tần Vụ ôm y đứng dậy, làm bộ muốn đi về phía cửa.
Hắn vừa đứng dậy, Phù Dung liền căng thẳng tột độ, sợ bị người khác nhìn thấy, muốn nhảy khỏi lòng hắn.
Tần Vụ nhíu mày, “Suỵt” một tiếng, ôm y trở lại: “Đừng lộn xộn.”
Hắn ôm Phù Dung, đi đến bên cạnh giường, túm lấy chiếc mũ giáp đặt ở bên cạnh, ném về phía cửa điện.
Một tiếng “loảng xoảng” vang lên, mũ giáp đập vào cửa, khiến cánh cửa khép hờ đóng sập lại.
Các cung nhân giật mình hoảng sợ, suýt làm rơi đồ vật trong tay.
Tần Vụ nói: “Một canh giờ nữa hãy vào.”
Các cung nhân vội vã đáp: “Dạ vâng.”
Khi mọi người đã đi khỏi, Phù Dung chống tay xuống, ý muốn rời xa Tần Vụ một chút.
Khôi giáp quá lạnh lẽo, trên người y lại nóng bừng, lạnh nóng luân phiên, khiến Phù Dung khó chịu vô cùng.
Tần Vụ đè y lại, kéo y trở về.
*
Hai canh giờ sau.
Bộ khôi giáp của Tần Vụ đã bị vứt lăn lóc trên mặt đất.
Phù Dung bị Tần Vụ ôm, vô thức giẫm chân một cái, liền đá văng chiếc vòng sắt trên cổ tay áo của Tần Vụ, vốn đặt trên án thư cạnh sập, xuống đất.
Một tiếng động khẽ vang lên.
Tần Vụ không quay đầu nhìn, chỉ nhíu mày, đ.á.n.h nhẹ y một cái: “Đừng giẫm chân, cứ như con thỏ vậy.”
Lại qua một lúc lâu, Tần Vụ cuối cùng cũng giãn mày.
Hắn túm lấy y phục của Phù Dung, quấn kỹ y lại, rồi ôm y đi về hậu điện.
Hậu điện Dưỡng Cư có suối nước nóng, không cần cung nhân cố ý mang nước ấm vào.
Tần Vụ ôm Phù Dung, xuyên qua hành lang, rồi thả y vào suối nước nóng.
Phù Dung vốn đang uể oải tựa vào lòng hắn, chưa chạm vào nước đã giật mình thon thót, cả người bám chặt lấy Tần Vụ.
Tần Vụ khẽ nhíu mày, nâng chân y lên, cùng y bước vào trong ao.
Phù Dung bám chặt lấy cổ hắn, căng thẳng cả người, đến cả mu bàn chân cũng duỗi thẳng tắp, mặc cho nước ôn tuyền từng tấc từng tấc thấm ướt y.
Y sợ nước.
Từ sau lần bị rơi xuống nước một năm trước, y đã rất sợ nước.
Tần Vụ một tay ôm y, tay kia vốc nước dội lên lưng y.
Phù Dung như một chú mèo bị giật mình, thẳng lưng, dán chặt lấy Tần Vụ.
Tần Vụ rũ mắt xuống: “Ngươi đừng lộn xộn.”
Phù Dung gật đầu, cố gắng khắc phục nỗi sợ nước, nhưng vẫn không kìm được mà né tránh nước ôn tuyền: “Được rồi…”
Tần Vụ cuối cùng cũng nhận ra điều bất thường, thấp giọng hỏi y: “Ngươi sao vậy?”
Phù Dung lắc đầu, không nói gì, chỉ ôm hắn càng chặt hơn.
Tần Vụ rất hưởng thụ sự “thân cận” vô thức của y, trong lòng thỏa mãn, cũng không hỏi thêm nữa.
Khi Tần Vụ ôm Phù Dung trở về, các cung nhân đã dọn dẹp thiên điện sạch sẽ, khôi giáp và y phục vương vãi trên đất đều đã được dọn đi, chăn đệm trên giường đã thay mới, còn thắp thêm hương mới.
Các cung nhân dọn dẹp xong liền rời đi.
Tần Vụ đặt Phù Dung lên sập, Phù Dung mơ mơ màng màng, chợt nhớ ra mình vẫn chưa uống viên nhân sâm bảo mệnh, Thái y Chương Lão dặn y mỗi ngày sáng tối uống một viên.
Y khẽ mở mắt, định nói, đối diện ánh mắt Tần Vụ, lại nuốt lời vào trong.
Y không thể nào để bệ hạ hầu hạ mình uống t.h.u.ố.c được, bản thân y lại lười biếng không muốn động đậy.
Thôi vậy.
Phù Dung nằm sấp trên giường, đắp chăn, chuẩn bị đi ngủ.
Tần Vụ nhìn ra vẻ muốn nói lại thôi của y, nhìn y, hỏi lại một lần: “Sáng nay ngươi muốn nói gì với ta?”
Phù Dung lắc đầu: “Ta quên rồi.”
Tần Vụ nhàn nhạt nói: “Ngươi bây giờ không nói, về sau cũng đừng quấn lấy ta mà giả bệnh.”
Phù Dung lắc đầu, khẽ cười: “Bệ hạ, ta thật sự quên rồi ạ.”
Tần Vụ đương nhiên không tin, liền nằm xuống giường, kéo chăn đắp cho mình: “Ngủ đi.”
“Vâng.”
Phù Dung nằm ngay ngắn, nhắm mắt lại, chuẩn bị chìm vào giấc ngủ.
Trước kia ở lãnh cung, thời tiết lạnh giá, giường lại nhỏ hẹp, hai người phải ôm chặt lấy nhau để sưởi ấm.
Dưỡng Cư điện thì không cần như vậy, nơi đây có lò sưởi dưới đất, giường lại rộng, hai người ngủ cùng nhau, có thể nằm cách xa, không ai quấy rầy ai.
Phù Dung ngủ cả ngày, vừa rồi lại mệt mỏi, cơn buồn ngủ lại ập đến, y nhắm mắt lại, rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.
Thế nhưng Tần Vụ lại không ngủ được.
Hắn vẫn còn canh cánh trong lòng chuyện Phù Dung nói muốn nói với hắn.
Trực giác mách bảo hắn, đó là một chuyện vô cùng quan trọng.
Hắn nhất định phải biết.
Tần Vụ trở mình, rồi đột nhiên xoay người ngồi dậy, vén rèm trướng, bước xuống sập.
Phù Dung mơ mơ màng màng mở mắt, chỉ thấy màn trướng từ trên cao buông xuống.
Y tưởng Tần Vụ muốn đi ra ngoài, nhưng Tần Vụ chỉ đi ra ngoài, dùng tay bóp tắt hai ngọn nến, rồi lại trở về nằm xuống.
Phù Dung nhắm mắt lại, ngay lập tức, y đã bị Tần Vụ túm lấy y phục, kéo ra khỏi giường.
Tần Vụ muốn Phù Dung dựa sát vào mình: “Ngủ đi.”
“Vâng.”
Phù Dung ôm cánh tay Tần Vụ, lén ngước mắt nhìn hắn.
Đây là người đàn ông y đã yêu suốt năm năm.
Hiện tại y đang bệnh, lại không biết có nên nói cho hắn hay không.
Phù Dung vẫn còn do dự.
Tần Vụ nhận ra ánh mắt y, che mắt y lại: “Vừa rồi ngươi tự mình nói không muốn nói, đã không muốn nói thì bây giờ cũng đừng nói.”
Tần Vụ nói lời lẽ mỉa mai, nhưng Phù Dung gật đầu, quả nhiên không nói thêm lời nào.
Cứ thế, bọn họ lại bỏ lỡ nhau.
Phù Dung quay đầu lại, hạ quyết tâm.
Từ hôm nay trở đi, cho đến ngày y c.h.ế.t, y muốn thu hồi lại từng chút tình cảm mình đã trao đi mỗi ngày.
Cho đến ngày y c.h.ế.t đi, y sẽ có thể thu hồi lại toàn bộ.
Phù Dung muốn mang theo một bản thân trọn vẹn nhất, hoàn chỉnh mà c.h.ế.t đi.
Sau Khi Tối Tăm Thụ Sống Lại
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.