Phù Dung chăm chú nghe giảng trên lớp, giờ đây y đang cuộn mình trong chăn, ngồi trên giường, cố gắng hồi tưởng lại những nội dung thầy giáo đã nói trong tiết sinh lý.
Tần Vụ là một Alpha cấp thấp, ngày nào cũng là kỳ mẫn cảm.
Kỳ mẫn cảm rất yếu ớt, cực kỳ cần bạn lữ bầu bạn và tin tức tố.
Phù Dung nghiêm túc nhìn Tần Vụ: “Nhưng ngươi không có bạn lữ, vậy phải làm sao?”
Tần Vụ khựng lại một chút, hỏi ngược lại y: “Chúng ta bây giờ có thể có bạn lữ sao?”
Phù Dung chợt vỡ lẽ: “Ồ, trường học và pháp luật không cho phép.” Y lại hỏi: “Vậy thì làm sao bây giờ? Ngươi có phải sẽ giống Beta không?”
Tần Vụ đáp: “Trước khi gặp được người mình thích, ta sẽ giống Beta.”
Phù Dung tò mò nhìn hắn: “Vậy sau khi gặp được người mình thích thì sao?”
“Ngày nào cũng là kỳ mẫn cảm.” Tần Vụ tủi thân nhìn y, “Ta ngày nào cũng rất yếu ớt.”
Phù Dung căn bản không mắc bẫy, trực tiếp vạch trần hắn: “Ngươi trông chẳng yếu ớt chút nào, khi ngươi cùng đám tiểu đệ đ.á.n.h nhau, ngươi hung dữ lắm, bọn họ đều rất sợ ngươi.”
Tần Vụ nghiến răng hàm sau, cười với y, nụ cười có chút giống sói: “Thật sao?”
Phù Dung chỉ vào chiếc răng nanh sắc nhọn của hắn: “Ngươi xem kìa, ngươi lại thế rồi, ngươi còn nhe cả răng ra.”
Tần Vụ bất ngờ nắm lấy cổ tay Phù Dung, như một con sói, c.ắ.n một cái “rắc” vào ngón tay y –
Là một nụ hôn.
Nhớ ghé qua thăm quan nhà chính Bé Bi nhé t/y ới!
Có rất nhiều truyện hay đã Hoàn đang chờ t/y khám phá đó!!!
Tần Vụ nâng tay Phù Dung, nhẹ nhàng hôn lên mu bàn tay y.
Phù Dung ngây người một lúc, bàn tay được hắn hôn qua, từ đầu ngón tay đến tận vành tai đều ửng hồng. TruyenLau
Tần Vụ ngước mắt nhìn y, khẽ hỏi: “Ngươi hỏi nhiều như vậy, sao không hỏi người ta thích là ai?”
Phù Dung đáp lại một cách hợp tình hợp lý: “Ta không cần hỏi, ta biết là ai mà.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tần Vụ nhíu mày, cố ý hỏi y: “Là ai?”
Tần Vụ nghĩ, y sẽ không nghĩ là người khác chứ?
Cái đồ ngốc nhỏ này, không nhận ra cũng là chuyện bình thường, phải nói rõ cho y biết, y mới hiểu là ai.
“Là ta.” Phù Dung rụt vào trong chăn, nhỏ giọng nói, “Tần Vụ, người ngươi thích là ta, đúng không?” TruyenLau
Tần Vụ có chút bất ngờ: “Sao ngươi biết? Ngươi ngốc thế cơ mà.”
“Ngươi mới ngốc! Tần Vụ, ngươi rõ ràng lắm.” Phù Dung nghiêm túc nhìn hắn: “Ngươi ngày nào cũng đợi ta đi học về, mua đồ ăn vặt cho ta, đưa áo khoác cho ta mặc, ngày nào cũng đi theo ta, nhưng cố tình không cho ta xem ngươi đ.á.n.h nhau.”
Mỗi khi Phù Dung nói một câu, thần sắc trên mặt Tần Vụ lại tối sầm đi một phần.
Hóa ra hắn biểu hiện rõ ràng đến thế sao? Hắn cứ nghĩ mình giấu rất kỹ.
Cái kỳ mẫn cảm đáng c.h.ế.t, hắn ngày nào cũng ở trong kỳ mẫn cảm, hắn chính là không thể nhịn được mà đến gần Phù Dung, hắn cứ như một con sói nhỏ, cả ngày lẽo đẽo theo Phù Dung mà vẫy đuôi.
Thì hắn có cách nào chứ?
Hoàn cảnh sinh lý bất lợi, hắn có cách nào chứ?
Tần Vụ vốn dĩ cho rằng, đời này mình sẽ không động lòng, cái gọi là đặc điểm sinh lý của Alpha cấp thấp, chỉ có tác dụng với người đã có bạn lữ.
Chỉ cần hắn không có người mình thích, hắn sẽ không phải chịu những ảnh hưởng đó.
Tần Vụ đến thị trấn nhỏ này, vốn dĩ cũng là để nghỉ ngơi dưỡng sức, chờ đợi ngày sau, một lần trở về thủ đô, đoạt lại sản nghiệp của chính mình.
Thế nhưng…
Kế hoạch của hắn đã xuất hiện một sự cố ngoài ý muốn trời giáng.
Phù Dung nhìn Tần Vụ, thấy thần sắc hắn u ám, có chút nghi hoặc.
Phù Dung nghĩ nghĩ, bắt chước động tác vừa rồi của Tần Vụ, nắm lấy tay hắn, dùng đôi môi mình nhẹ nhàng chạm vào mu bàn tay Tần Vụ.
Tần Vụ đột nhiên bừng tỉnh, suýt chút nữa bật dậy khỏi chỗ ngồi.
Phù Dung vội vàng buông tay hắn ra, nhỏ giọng nói với hắn: “Chúng ta làm vậy là trái với nội quy trường học, ngươi đừng nói ra ngoài nhé.”
Tần Vụ nhìn y, không hiểu sao lại muốn cười.
Phù Dung hôn tay hắn, điều này nói lên điều gì?
Điều này nói lên Phù Dung cũng thích hắn.
Tần Vụ không dám đắc ý vênh váo, cố nhịn cười, trong cổ họng khò khè hai tiếng.
Hắn đột nhiên đứng dậy, ôm cả Phù Dung lẫn cái chăn vào lòng, ấn y ngã xuống giường, như một con sói, cọ cọ má y, khẽ khò khè nói: “Không nói ra ngoài đâu.”
Bỗng nhiên, bên ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân vội vã và tiếng mở cửa.
Giọng Phù Dung mụ mụ vang lên bên ngoài: “Dung Dung? Con sao rồi?”
Phù Dung vội vàng đẩy Tần Vụ ra, ngồi dậy khỏi giường, Tần Vụ nhanh chóng ngồi thẳng, hai người vội vàng kéo giãn khoảng cách.
“Dì ạ.”
Phù Dung ngoan ngoãn ngẩng đầu: “Mẹ, con không sao, chỉ là phân hóa thôi ạ.”
*
Phù Dung phân hóa thành Omega, ba ngày sau, tình hình ổn định trở lại, y liền quay lại trường học.
Tần Vụ như thường lệ, cầm mũ bảo hiểm đợi y dưới lầu, cùng y đi học.
Thời tiết trở lạnh, Phù Dung mặc áo khoác dày cộp, đội mũ bảo hiểm, nép sau lưng Tần Vụ, uống sữa dê nóng hổi.
Trên đường, đám tiểu đệ của Tần Vụ gọi hắn: “Đỡ ca!”
Cứ cảm thấy có gì đó hơi kỳ lạ.
“Dung ca!”
Hình như vẫn kỳ lạ.
“Dung Dung ca!”
Tần Vụ đội mũ bảo hiểm màu hồng nhạt, vẻ mặt âm trầm: “Câm miệng, ‘Dung Dung’ là các ngươi có thể gọi sao?”
Phù Dung ở phía sau hắn hít sữa dê, gật gật đầu: “Ừm.”
Tần Vụ đột nhiên quay đầu lại: “Dung Dung?”
Phù Dung lắc lắc đầu: “Ừm…”
Bỗng nhiên, chủ nhiệm giáo d.ụ.c xuất hiện trước mặt bọn họ.
Tần Vụ dừng xe, Phù Dung lao về phía trước một cái, khóe miệng dính sữa dê quệt vào lưng Tần Vụ.
Chủ nhiệm giáo d.ụ.c nhìn bọn họ: “Ối! Bắt được một đôi tình nhân nhỏ, hai đứa xuống xe cho tôi!”
Tần Vụ vốn định vặn ga hết cỡ, phóng thẳng đi, nhưng Phù Dung ngoan ngoãn đáp “Vâng”, chuẩn bị xuống xe.
Thôi được.
Tần Vụ cũng đi theo y xuống.
Phù Dung và Tần Vụ cùng nhau đứng ở cổng trường nghe huấn, trong tay Phù Dung vẫn còn cầm nửa túi sữa dê chưa uống hết.
“Phù Dung, thành tích của trò tốt như vậy, mấy hôm trước mới phân hóa, muộn chút nữa yêu đương cũng chưa muộn, vội vàng làm gì? Sau này trò sẽ hối hận.”
Phù Dung gật gật đầu, không tự tin phản bác: “Không… Không nói…”
Đúng lúc này, Tần Vụ lén lút vươn tay, nhận lấy túi sữa dê Phù Dung đang cầm, giúp y giữ.
“Cái này còn gọi là không nói!”
Tần Vụ nghiêm mặt nói: “Thật sự không nói, chỉ là yêu thầm hai phía thôi ạ.”
“Ngụy biện cái gì? Đứng nghiêm cho tôi!”
Phù Dung đứng thẳng, hai tay đặt ngay ngắn: “Vâng ạ.”
Tần Vụ đứng cà lơ phất phơ, lén lút khảy khảy bàn tay nhỏ của Phù Dung, xoa nắn y.
Mềm mại, đáng yêu c.h.ế.t đi được.
Mãi đến khi vào học, thầy giáo mới cho bọn họ về lớp.
Nửa túi sữa dê Tần Vụ cầm trong tay đã sớm nguội lạnh, hắn cũng không để Phù Dung uống nữa, tự mình uống hết.
Bước vào phòng học, đám tiểu đệ của Tần Vụ liền ồn ào: “Tần ca! Dung Dung ca!”
Phù Dung giấu gần nửa khuôn mặt vào khăn quàng cổ, đi về chỗ ngồi của mình.
Tần Vụ mặt trầm xuống: “Câm miệng. Ta nói lần cuối, câm miệng.”
Hắn quá hung dữ, đám tiểu đệ đều im bặt.
*
Mấy ngày sau là sinh nhật Phù Dung.
Hơn nữa y vừa phân hóa, sinh nhật năm nay đối với y mà nói, chính là một ngày trọng đại.
Mẹ y cố ý cho y mấy trăm đồng, bảo y mời bạn học cùng nhau ra ngoài ăn cơm.
Phù Dung liền mời mấy người bạn học quen biết, còn có Tần Vụ, cùng đám tiểu đệ của hắn.
Đám tiểu đệ của hắn cũng rất tốt với Phù Dung, thấy có người bắt nạt y, đều sẽ xông lên giúp y.
Phù Dung mời bọn họ ăn một bữa ở nhà hàng gần trường, rồi thổi nến, ăn bánh kem.
Khi ra về, trời còn sớm, cả đám người liền nói muốn đến nhà Phù Dung chơi.
Phù Dung khó hiểu: “Nhà ta không có gì vui cả.”
Một trong số tiểu đệ lỡ lời: “Tần ca mấy hôm trước mới mua máy chơi game, chủ yếu là muốn đến nhà Tần ca chơi.”
Phù Dung nhíu mày: “Cái máy chơi game đó không hay đâu.”
Tần Vụ cười một tiếng: “Người thua cuộc thì đương nhiên nói không hay rồi.”
“Đi thôi đi thôi, chúng ta đi chơi.”
Không còn cách nào, Phù Dung chỉ đành đi theo cả đám người đến nhà Tần Vụ.
Y đã từng đến đây rồi, nhà Tần Vụ trống rỗng, ngoài những đồ nội thất cần thiết, còn có mấy chiếc máy chơi game, chẳng có gì khác.
Phù Dung không thích chơi game, liền ngồi trên ghế sô pha, chống cằm xem TV.
Tần Vụ xoa đầu y: “Vị trà xanh, hay vị nguyên bản?”
Phù Dung ngẩng đầu, nghĩ nghĩ: “Trà xanh.”
Tần Vụ hỏi là hương vị trà sữa.
Trong nhà Tần Vụ có bột trà sữa, Phù Dung mụ mụ không cho Phù Dung uống nhiều, Tần Vụ liền pha sẵn, đặt trong bình giữ nhiệt cho y uống, nhìn không ra.
Tần Vụ nhận được câu trả lời, đi vào phòng bếp, bắt đầu pha trà sữa cho y.
Giây tiếp theo, có một tiểu đệ kinh hô lên: “Tần ca, ai mà lại làm cả một tiệm trà sữa trong nhà thế này?”
“Hả?” Phù Dung đứng dậy, chạy đến cửa phòng bếp, thò đầu ra nhìn.
Y vẫn luôn cho rằng, Tần Vụ chỉ dùng nước ấm để pha bột trà sữa, đun nước sôi rồi đổ vào là xong.
Kết quả, hắn…
Hắn trực tiếp làm cả một tiệm trà sữa trong nhà.
Phù Dung sợ ngây người.
Ánh mắt đám tiểu đệ đều đổ dồn vào Phù Dung: “Ngươi yêu hắn quá đi mất.”
“Ca, sau này nếu ngươi thi trượt đại học, có thể đến cổng trường đại học của Dung Dung ca mà mở tiệm trà sữa.”
Tần Vụ sắc mặt trầm xuống: “Câm miệng đi.”
*
Mấy năm sau.
Tần Vụ và Phù Dung đều rời khỏi thị trấn nhỏ, đến đô thành.
Tần Vụ thuận lợi tiếp quản sản nghiệp nhà họ Tần, hiện tại là tổng tài tập đoàn quyền thế ngút trời.
Phù Dung thì dưới sự giúp đỡ của “người hảo tâm”, học đại học, một mạch thăng tiến, hiện tại đang ở lại đại học giảng dạy.
Y vốn định đón mẹ mình đến ở cùng, nhưng mẹ không muốn, y chỉ đành mua một căn nhà nhỏ mới ở gần quê, cho mẹ ở, thường xuyên về thăm.
Hôm nay, Phù Dung vừa tan học, còn chưa ra khỏi cổng trường, liền thấy một chiếc xe đen dừng ở cửa.
Thấy y ra, cửa sổ ghế sau hạ xuống.
Tần Vụ tây trang giày da, vắt chéo chân, trên đùi đặt văn kiện, quay đầu nhìn y.
Phù Dung cũng thấy hắn, chạy chậm đến gần: “Ngươi hôm nay không phải họp sao?”
Tần Vụ mở cửa xe, bước xuống, nghiêm mặt nói: “Họp xong rồi, tiện đường đến đón ngươi.”
Phù Dung sửa lại: “Nơi họp và nơi này cách nhau…”
Tần Vụ đỡ eo y, muốn đẩy y vào trong xe.
Đúng lúc này, học sinh của Phù Dung đi ngang qua cổng, thấy bọn họ.
“Giáo sư Phù.”
Phù Dung gật đầu với bọn họ: “Chào các em.”
Phù Dung quay đầu lại, tiếp tục nói với Tần Vụ: “Nơi ngươi họp, cách đây một giờ đi xe, một chút cũng không tiện đường.”
Tần Vụ tủi thân, đỡ eo y, không chịu buông tay: “Lão bà, ta đang kỳ mẫn cảm, về nhà thôi mà.”
Học sinh của Phù Dung còn chưa đi xa, nghe thấy bọn họ nói chuyện, liền nói: “Giáo sư, đề tài của chúng em cũng gần xong rồi, thầy có thời gian thì ở bên Tần tổng nhiều hơn đi ạ.”
Phù Dung muốn giải thích, nhưng lại bị Tần Vụ ôm lấy, không kịp nói.
Đám học sinh đi xa, vẫn còn mơ hồ có tiếng nói vọng lại.
“Ô ô ô, tình cảm của họ tốt quá.”
“Em quyết định sẽ viết luận văn thật tốt, không bao giờ chọc giáo sư giận nữa.”
Phù Dung nhăn mặt nhỏ: “Không phải, hắn ngày nào cũng…”
Tần Vụ ấn y vào trong xe, đóng cửa xe, phân phó tài xế: “Về nhà.”
“Vâng ạ.”
Chiếc xe dài hơn, tấm chắn được nâng lên, hoàn toàn ngăn cách hàng ghế trước và ghế sau.
Phù Dung được Tần Vụ ôm, ngồi trên đùi hắn, Tần Vụ hôn lên gáy y, ngửi ngửi tin tức tố vị trà sữa của y.
Xe chạy rất êm, Phù Dung không hề xóc nảy chút nào, chỉ là bị hắn ngửi đến có chút ngứa, nhịn không được né tránh: “Buổi sáng ta đưa khăn tay cho ngươi không có mùi sao?”
“Hết rồi.” Tần Vụ lấy ra một chiếc khăn tay nhỏ nhăn nhúm từ trong lòng, mùi trà sữa trên đó đã rất nhạt, “Lúc họp cứ ngửi mãi, hết cả mùi rồi. Ta đang kỳ mẫn cảm, ta rất sợ hãi.”
Phù Dung bất đắc dĩ: “Ngươi ngày nào cũng là kỳ mẫn cảm, ngươi còn không biết xấu hổ mà nói.”
Tần Vụ tiếp tục ngửi ngửi, như một con sói, cọ tới cọ lui trên cổ Phù Dung, gần như sắp cọ bung cổ áo y: “Đúng vậy, ta là phẩm cấp thấp, chỉ có lão bà mới cần ta.”
Phù Dung vốn định ngăn hắn lại, dù sao tài xế còn ở phía trước, nhưng hắn trông thật đáng thương.
Tần Vụ, một Alpha cấp thấp, bước vào hôn nhân, đ.á.n.h dấu Omega, chẳng khác nào tự mình đeo vòng cổ, hơn nữa còn giao sợi dây kéo vào tay Phù Dung.
Chỉ cần một ngày không nhìn thấy Phù Dung, hắn liền phải phát điên.
Xe dừng lại bên đường, tài xế xuống xe, có xe khác đến đón hắn.
Tần Vụ tự mình lái xe, một mặt vội vã về nhà, một mặt quay đầu nhìn Phù Dung ngồi ghế phụ: “Lão bà, thật sự không thể .... trên xe 1 lần sao?”
HẾT
Cảm ơn t/y đã đồng hành đến hết truyện nèeee 🎉
Nếu bạn còn chưa chán mình 😳 thì ghé trang chủ nhà Team bé Bi dạo chơi xíu nghen~ Có nhiều món hấp dẫn lắm á 🤭
Bấm follow nhẹ cho Team có động lực ngồi gõ chữ tiếp nhaaaa 🥺👉👈
Cảm ơn yêu thương rất nhiều luôn 💖
Sau Khi Tối Tăm Thụ Sống Lại
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Sau Khi Tối Tăm Thụ Sống Lại
CHƯƠNG 92: DỄ CẢM KỲ, TÌNH YÊU ĐÁNH CẮP SỐ PHẬN
🎉 Bạn Đã Hoàn Thành Truyện!
Đề xuất truyện tương tự cho bạn