Sáu giờ chạng vạng, tiếng chuông tan học vang lên.
Thầy giáo chưa kịp dứt lời "Tan học", Phù Dung đã ôm cặp sách, là người đầu tiên lao ra khỏi phòng học.
Gần đây y cùng người em trai cùng cha khác mẹ Đỡ Ngọc, luôn dẫn người đến chặn đường y, lời lẽ thô tục, đôi khi còn động tay động chân với y.
Phù Dung đ.á.n.h nhau với bọn chúng, mặt mày sưng húp, lại còn làm chậm trễ việc về nhà nấu cơm cho mẹ.
Mẹ Phù Dung nhiều năm trước phát hiện mình bị lừa làm kẻ thứ ba, vì thế dứt khoát kiên quyết dẫn y rời xa cha y.
Có lẽ gần đây Đỡ Ngọc nghe được chuyện gì đó. Phù Dung học ở trường cấp ba công lập bình thường nhất, cũng làm khó Đỡ Ngọc khi hắn ngày nào cũng phải đi một vòng lớn từ trường cấp ba tư lập tới tìm y.
Mười sáu năm nay, Phù Dung cùng mẹ y sống nương tựa lẫn nhau, mẹ y nỗ lực làm việc, y cũng nghiêm túc học tập, cuộc sống tuy vất vả, nhưng cũng coi là hạnh phúc.
Mẹ y dạy tỳ bà ở trung tâm huấn luyện, làm việc quên cả ăn uống. Cơm hộp do trung tâm huấn luyện đặt sẵn thì dở tệ, mang đến đã nguội ngắt, ăn lâu dài sẽ hại dạ dày.
Bởi vậy, từ khi lên cấp hai, Phù Dung đã đảm đương trách nhiệm nấu và mang cơm cho mẹ.
Phù Dung vì tránh Đỡ Ngọc, một đường chạy chậm về nhà.
Bỗng nhiên, phía sau y vang lên tiếng động cơ xe máy.
Rầm rập ——
Phù Dung ngoảnh đầu nhìn lại, quả nhiên là Đỡ Ngọc.
Gia cảnh nhà Đỡ Ngọc không tệ, hắn cũng sống trong nhung lụa, chỉ là hắn không chịu học hành, thường xuyên tụ tập cùng đám côn đồ.
Hiện tại bọn chúng cưỡi xe máy, đi theo sau Phù Dung, Đỡ Ngọc vươn tay, vỗ nhẹ đầu y.
“Này, Phù Dung, trùng hợp vậy.”
Phù Dung không muốn đ.á.n.h nhau với bọn chúng nữa, vừa lãng phí thời gian, lại làm mẹ y lo lắng.
Sắp về đến nhà, y chỉ có thể vòng sang bên kia, chạy đến trước một dãy nhà tập thể cũ kỹ. TruyenLau
Nếu Phù Dung may mắn, gặp được người hàng xóm quen biết, họ sẽ giúp đuổi Đỡ Ngọc đi.
Nhưng hôm nay…
Phù Dung may mắn chẳng mỉm cười. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Dưới lầu chẳng có một bóng người.
Lòng y lạnh đi một nửa, không biết nên lớn tiếng kêu cứu, hay là chạy nhanh lên lầu.
Phù Dung còn đang do dự, bỗng nhiên lúc này, phía sau bọn chúng vang lên một giọng nói lạnh băng: “Đừng chắn đường, đ.â.m c.h.ế.t hết bây giờ.”
Phù Dung quay đầu lại, đám côn đồ kia cũng quay đầu lại. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đó là một nam sinh trạc tuổi bọn chúng, ở thành phố nhỏ này, nhưng bọn chúng chưa từng gặp người này, cũng chưa từng thấy chiếc xe này.
Đó là một chiếc xe độ màu đen tuyền, cao cấp hơn nhiều so với mấy chiếc xe máy độ ồn ào của đám côn đồ.
Người đó thân hình cao lớn, ngồi trên chiếc xe độ, khiến đám côn đồ kia trông như lũ gà con.
Hắn trông còn rất hung dữ, vẻ mặt đầy sát khí, nói ra bốn chữ “Đâm c.h.ế.t hết bây giờ” mà mặt không đổi sắc.
Đám côn đồ khựng lại, trao đổi ánh mắt, không rõ lai lịch đối phương, bọn chúng cũng không dám tùy tiện động thủ, cuối cùng lặng lẽ lùi lại, nhường đường.
Phù Dung còn hơi ngây người, ngây ngốc nhìn người đó.
Tần Vụ không kiên nhẫn mím chặt môi: “Tránh ra.”
Có lẽ vì Phù Dung trông quá hiền lành, hắn cũng không tiện nói những lời như "đâm c.h.ế.t y" nữa.
“Ồ.” Phù Dung mãi sau mới hoàn hồn, ôm cặp sách, lùi sang một bên.
Tần Vụ liền dừng xe trước dãy nhà tập thể, hắn quay đầu lại, liếc nhìn đám côn đồ, đám côn đồ liền chạy thục mạng.
Phù Dung nhân cơ hội đó trốn về nhà, khi lên lầu, y nói với Tần Vụ một tiếng: “Cảm ơn ngươi.”
Tần Vụ nhíu mày khó hiểu, cảm ơn cái gì? Y đang nói gì vậy? Thằng ngốc con này từ đâu ra thế?
Tần Vụ đi theo sau Phù Dung, cũng lên lầu.
Nhà Phù Dung ở lầu bốn —— tiền thuê nhà lầu bốn có thể mặc cả.
Y ôm cặp sách, lấy chìa khóa từ trong ra, chuẩn bị mở cửa, Tần Vụ đút tay vào túi, đi qua sau lưng y.
Phù Dung nghi hoặc ngẩng đầu nhìn thoáng qua, thấy Tần Vụ dừng lại ở lầu năm, lấy chìa khóa từ trong túi ra muốn mở cửa.
Đúng rồi, mấy hôm trước có người chuyển đồ lên lầu năm, thì ra hắn là hàng xóm mới chuyển đến sao?
Thật tốt quá, Phù Dung nghĩ thầm một cách tinh quái, ở cùng một chỗ với hắn, Đỡ Ngọc cùng đám côn đồ kia chắc chắn không dám đến bắt nạt y nữa.
Có thể mượn oai hùm một chút, nếu đối phương không phiền.
Chìa khóa cắm vào ổ khóa, nhưng cửa không mở ra, Tần Vụ cau mày, khẽ c.h.ử.i một tiếng, không kiên nhẫn đ.ấ.m hai cái vào cửa.
Phù Dung hoàn hồn, lấy hết dũng khí, nhỏ giọng nói: “Cái cửa này bị hỏng, phải kéo ra phía trước một chút, sau đó…”
Tần Vụ quay đầu nhìn y.
Phù Dung nói nốt phần còn lại: “…rồi mới mở được.”
Tần Vụ nhìn chằm chằm y, nắm lấy tay nắm cửa, kéo cửa ra phía trước một chút, rồi vặn chìa khóa, quả nhiên cửa mở ra.
Phù Dung thân thiện mỉm cười với hắn, vẫy tay với hắn, đẩy cửa ra, trở vào nhà mình.
Phù Dung đặt cặp sách lên ghế sô pha, đeo tạp dề, trước tiên nấu cơm, sau đó mở tủ lạnh, lấy ra một miếng thịt, rồi lấy thêm chút cải thìa, chuẩn bị xào rau.
Nửa giờ sau, Phù Dung cho thịt xào và rau xanh vào hộp cơm giữ nhiệt, lại chia thêm hai hộp cơm nữa, mang theo bộ đồ ăn, xách theo túi, ra khỏi nhà.
Nhớ ghé qua thăm quan nhà chính Bé Bi nhé t/y ới!
Có rất nhiều truyện hay đã Hoàn đang chờ t/y khám phá đó!!!
Vừa vặn lúc này, cơm hộp của người hàng xóm mới ở lầu năm vừa đặt cũng tới.
Tần Vụ đẩy cửa ra, lấy cơm hộp.
Phù Dung ngẩng đầu, mỉm cười với hắn.
Ánh mắt Tần Vụ khựng lại, mặt lạnh tanh, xách cơm hộp liền đi vào.
Mặt trời còn chưa lặn, Phù Dung đã chạy vội ra cửa, đến trung tâm huấn luyện tìm mẹ, cùng mẹ ăn cơm chiều ở phòng nghỉ.
Đồng nghiệp của mẹ y cầm hộp cơm ngồi bên cạnh, gắp một miếng thịt xào.
“Chị Lan thật có phúc, con trai ngày nào cũng mang cơm đến.”
“Thằng nhóc nhà tôi chỉ biết ăn.”
Mẹ Phù Dung cười đáp vài câu, nhìn y: “Cũng không cần ngày nào cũng mang, thỉnh thoảng mang đến một lần là được, ông chủ có đặt cơm cho chúng ta ăn mà.”
Phù Dung nhìn quanh, nhỏ giọng nói: “Ông chủ vì tiết kiệm tiền, không chịu đặt cơm hộp ngon, mẹ lại tiếc tiền không dám gọi cơm hộp, vẫn là con mang cơm đi.”
Mẹ Phù Dung thấy trên má y có một vết trầy nhỏ, hơi lo lắng hỏi y: “Đỡ Ngọc hôm nay không đến tìm con chứ?”
“Không ạ.” Phù Dung lắc đầu, “Lần trước vào đồn cảnh sát, hắn cũng không dám đến nữa đâu.”
“Vậy thì tốt.”
Phù Dung không giỏi nói dối lắm, vội vàng đ.á.n.h trống lảng: “Mẹ, nhà mình trên lầu có hàng xóm mới chuyển đến.”
“Con gặp rồi à?”
“Vâng.” Phù Dung gật đầu, vừa nói vừa khoa tay múa chân: “Hắn trạc tuổi con, cao hơn con, còn khỏe hơn con, hắn còn biết lái xe máy nữa.”
Mẹ Phù Dung cười cười, đẩy hộp cơm về phía y: “Vậy con ăn nhiều một chút nhé.”
“Vâng.”
Thời gian nghỉ ngơi không nhiều lắm, nhưng Phù Dung và mẹ y đều rất trân trọng.
Trời tối, Phù Dung xách hộp cơm rỗng, chậm rãi tản bộ về nhà.
Vừa vặn lúc này, Tần Vụ xuống lầu vứt rác hộp cơm.
Phù Dung quay đầu nhìn về phía hắn, giương khuôn mặt tươi cười, chào hắn một tiếng.
Tần Vụ vẫn mặt lạnh, nhưng gật đầu.
Phù Dung về đến nhà, rửa sạch hộp cơm, sau đó ngồi xuống bàn học, một bên làm bài tập, một bên chờ mẹ tan làm.
Phù Dung chống cằm, không khỏi nghĩ đến người hàng xóm mới.
Bất cứ ai, trong thời gian ngắn tình cờ gặp ba lần, cũng sẽ không nhịn được mà nghĩ tới.
Phù Dung nghĩ, người này thật là kỳ lạ.
Trông hung dữ như vậy, lại sống một mình, xe của hắn cũng lạ, chưa từng thấy bao giờ.
*
Ngày hôm sau, Phù Dung cũng như mọi khi đi học.
Y vừa mở cửa, trên lầu cũng vang lên tiếng mở cửa.
Phù Dung ngẩng đầu, thấy Tần Vụ ung dung xách cặp sách, ra khỏi nhà.
Phù Dung cười hỏi: “Ngươi cũng đi học sao?”
Tần Vụ không chút biến sắc nhướng mày: “Vô nghĩa.”
“Vậy ngươi muốn đi trường nào? Có biết đường không?”
“Vô nghĩa.”
“Ồ.”
Phù Dung ngậm miệng lại, không nói thêm lời vô nghĩa nào, xoay người đi xuống lầu.
Trong phòng học, Phù Dung ngồi vào chỗ của mình, ngoan ngoãn ngẩng đầu, nghe chủ nhiệm lớp giới thiệu học sinh mới chuyển trường.
Phù Dung cùng Tần Vụ chạm mắt, thì ra hắn thật sự biết đường đến trường.
Tần Vụ xách cặp sách, đi đến hàng ghế trống cuối cùng ngồi xuống.
Nơi đó thường là nơi đám côn đồ bỏ học tụ tập.
Tần Vụ vừa ngồi xuống, mấy học sinh liền xúm lại.
“Anh, chiếc xe độ kia là của anh à? Hôm qua bọn em đều thấy, ngầu quá.”
“Anh, không ngờ anh lại học lớp mình.”
“Anh, chữ cuối trong tên anh đọc là gì ạ?”
Tần Vụ khoanh tay, nhàn nhạt đáp: “Vụ.”
Phù Dung ham học ngồi ở hàng phía trước, nghe thấy Tần Vụ nói chuyện, lặng lẽ mở từ điển tra cứu một chút.
……
Vụ, ngựa hoang, chạy loạn.
Cái tên thật lạ, nhưng dường như rất hợp với hắn.
Lúc này, thầy giáo bước vào, Phù Dung khép từ điển lại, chuyên tâm nghe giảng bài.
*
Tần Vụ chỉ mất một ngày, liền trở thành "đại ca" của "băng nhóm địa phương", thường gọi là đại ca học đường.
Nghe nói giờ nghỉ trưa, hắn cùng "đại ca cũ" đua xe bên ngoài trường, sau đó hắn thắng, liền trở thành đại ca học đường mới nhậm chức.
Khi đó Phù Dung đang ăn cơm trưa trong phòng học, nghe các bạn học nói vậy, cũng "Oa" lên một tiếng.
Phù Dung vừa ngoan ngoãn vừa nỗ lực, khiến phụ huynh và thầy cô bớt lo, đối với những chuyện này, y cũng có chút tò mò.
Chỉ một chút mà thôi.
Phù Dung đang kinh ngạc cảm thán thì Tần Vụ được một đám đàn em vây quanh, từ bên ngoài trở về.
Đồng phục của Tần Vụ còn chưa được phát, hắn mặc quần áo của mình, áo khoác vắt trên vai.
Đôi mắt Phù Dung sáng lấp lánh, ngẩng đầu, nhìn hắn.
Tần Vụ đi ngang qua y, nhíu mày, y làm gì mà nhìn mình bằng ánh mắt sáng rực như vậy?
Trên mặt Phù Dung tràn đầy vẻ vui sướng, thật tốt quá, đại ca học đường ở lớp mình, y lại còn ở cùng một chỗ với đại ca học đường.
Tuyệt vời!
Ánh mắt sùng bái của Phù Dung vẫn luôn dõi theo Tần Vụ trở về chỗ ngồi.
Tần Vụ ngồi xuống chỗ, gác chân lên.
Đám đàn em mới thu nhận đưa cho hắn nước có ga, bàn bạc xem chiều tan học sẽ đi đâu đua xe.
Chiếc xe độ ngầu như vậy, nhất định phải lái ra ngoài dạo nhiều.
“Anh Tần, vào nội thành đi, ở đó đông người.”
“Anh Tần, em cứ vòng quanh trường học đi, được không?”
Phù Dung trong lòng y nhỏ giọng nói, về nhà, Tần Vụ phải về nhà trước.
Như vậy y liền có thể cùng Tần Vụ cùng nhau đi, để Tần Vụ dọa Đỡ Ngọc chạy mất.
Một lát sau, Tần Vụ nhàn nhạt đáp: “Tùy tiện.”
Đám đàn em reo hò: “Được!”
Phù Dung lập tức có chút nản lòng.
Quả nhiên, chiều nay tan học, Đỡ Ngọc lại dẫn người đến tìm y.
Phù Dung nhìn quanh, không thấy ai khác trên đường.
Đỡ Ngọc xô y một cái: “Phù Dung, lúc này thì không ai giúp mày đâu, người hôm qua đâu rồi?”
Phù Dung lùi về phía sau một bước, hơi căng thẳng nắm chặt ống tay áo: “Hắn… hắn đi đua xe với những người khác rồi, ta với hắn là hàng xóm, ta nói với hắn một tiếng, là ngươi xong đời đó.”
Đỡ Ngọc cười khẩy một tiếng: “Người ta chỉ là người qua đường thôi, mày còn khoe khoang cái gì.”
Phù Dung cố gắng lấy hết dũng khí, giọng điệu nghiêm túc: “Thật đấy, ngươi đừng trách ta không nhắc nhở ngươi, hắn bây giờ là đại ca học đường đó, hắn rủ ta đi đua xe hóng gió, nhưng mà ta không đi, bởi vì…”
Phù Dung chưa dứt lời, liền có người từ phía sau, một tay kéo cổ áo y, kéo giật y về phía sau.
Phù Dung còn tưởng bọn chúng muốn động thủ, vội vàng giơ tư thế phòng thủ ——
Đánh loạn xạ một trận.
Tần Vụ đè đầu y xuống: “Đừng lộn xộn.”
Phù Dung nghe thấy giọng nói quen thuộc, dừng động tác lại, ngẩng đầu.
Tần Vụ hơi ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn về phía Đỡ Ngọc: “Đừng chắn đường, g.i.ế.c c.h.ế.t hết bây giờ.”
Không ngờ lời Phù Dung nói lại là thật, Đỡ Ngọc cùng mấy tên côn đồ trao đổi ánh mắt, lại một lần xám xịt bỏ chạy.
Tần Vụ quay đầu nhìn về phía Phù Dung, Phù Dung ngẩng đầu, nở một nụ cười cảm kích với hắn.
Tần Vụ nhíu mày: “Ta có kêu ngươi đi đua xe sao?”
Nụ cười cảm kích trên mặt Phù Dung, chậm rãi biến thành nụ cười xấu hổ nhưng vẫn giữ phép tắc: “Không… không có…”
Nói dối bị bắt quả tang.
Phù Dung cúi mắt, nhỏ giọng thừa nhận lỗi: “Ta không phải cố ý, thật xin lỗi.”
Tần Vụ khoanh tay, vẻ mặt lạnh nhạt: “Ta biết ngay mà.”
Phù Dung ngẩng đầu, nghi hoặc hỏi: “Cái gì ạ?”
Tần Vụ thấp giọng nói: “Ngươi là vì muốn đuổi bọn chúng đi, mới cười với ta.”
Phù Dung vội vàng giải thích: “Không phải đâu.”
Tần Vụ xoay người định đi, Phù Dung chậm rãi đi theo sau hắn.
Đi được không hai bước, Tần Vụ quay đầu lại: “Bọn chúng sẽ không đến nữa đâu, nếu đến nữa thì cứ báo tên ta.”
Phù Dung chỉ chỉ phía trước: “Ta cũng muốn về nhà.”
Ồ, thì ra bọn họ ở cùng một chỗ.
Phù Dung chớp mắt, chạy chậm lên trước: “Ngươi vừa rồi nói có thể báo tên của ngươi, là thật sao?”
Tần Vụ gật đầu: “Ừ.”
“Tốt quá…”
Phù Dung chưa kịp reo hò, Tần Vụ liền nói: “Phải nộp phí bảo kê.”
“Được thôi…” Phù Dung nhỏ giọng hỏi, “Được rồi, muốn bao nhiêu tiền?”
Có thể dùng tiền giải quyết Đỡ Ngọc, y cũng chấp nhận.
Tần Vụ đột nhiên hỏi: “Trưa nay ngươi ăn gì?”
“Ừm?” Phù Dung nghĩ một lát, “Trưa nay ăn cải thìa, gà nướng xá xíu, với cơm trắng.”
“Mang một phần cho ta.”
“Ồ…” Phù Dung phản ứng lại, mắt y sáng lên: “Cái này chính là phí bảo kê sao?”
“Ừ.” Tần Vụ lạnh lùng nói, “Ngày nào cũng phải mang.”
“Biết rồi.” Phù Dung nắm quai cặp sách, đi theo bên cạnh Tần Vụ: “Ngươi không phải đi đua xe với bọn chúng sao?”
Tần Vụ nói: “Bọn chúng đi đua xe, ta cho bọn chúng mượn xe rồi.”
“Ồ, vậy ngươi từ đâu đến đây vậy?”
“Thủ đô.”
“Thủ đô? Vì sao lại muốn từ thủ đô đến một nơi lạc hậu như vậy chứ?”
“Thích.”
“Ồ. Đúng rồi, ta tên Phù Dung.”
“Biết rồi.”
Phù Dung cùng Tần Vụ cùng nhau về nhà, Phù Dung quay đầu lại vẫy tay với Tần Vụ: “Tạm biệt.”
Tần Vụ ừ một tiếng, lấy ra chìa khóa mở cửa, nhưng cửa lại không mở ra.
Phù Dung nhắc nhở hắn: “Phải kéo ra phía trước một chút.”
Tần Vụ hung hăng kéo cửa một cái: “Ta biết.”
Giải quyết xong chuyện Đỡ Ngọc, Phù Dung vui vẻ đi về nhà, bắt đầu nấu cơm.
Tần Vụ quay đầu lại nhìn y một cái, hắn đời này chưa từng thấy tiểu ngốc t.ử nào ngốc như vậy.
Buổi tối ăn cơm, Phù Dung cùng mẹ y chia sẻ tin vui.
“Hàng xóm trên lầu là bạn học cùng lớp mình, hắn tên Tần Vụ, sống một mình, buổi tối con có thể cùng hắn về nhà.”
Mẹ Phù Dung cũng rất vui mừng: “Thật sao?”
“Nhưng hắn sống một mình, con muốn mang cơm cho hắn, không phiền phức đâu, chỉ cần tối nấu cơm nấu nhiều hơn một chút là được rồi.”
“Được.” Mẹ Phù Dung cười nói, “Còn đang đi học mà đã sống một mình, làm hàng xóm, nên chiếu cố hắn một chút.”
“Vâng, con cũng nghĩ vậy.”
Bắt đầu từ hôm nay, Phù Dung cùng Tần Vụ cùng nhau đi học và về nhà, Phù Dung trưa mang cơm cho hắn, Đỡ Ngọc lại dẫn người đến chặn đường y, y liền báo tên Tần Vụ.
Đôi khi, Phù Dung gặp phải những chuyện khác, tỷ như ở tiệm trà sữa cổng trường bị người khác chen hàng, cơm hộp mua về bị người khác giật mất, y cũng báo tên hắn.
Rất hiệu nghiệm.
Cho dù lúc đó còn có người cứng đầu bắt nạt y, nhưng chẳng bao lâu sau, họ đều sẽ ngoan ngoãn đến tìm Phù Dung xin lỗi.
Phù Dung vốn là học sinh ngoan, khí chất quá yếu ớt, hiện tại có Tần Vụ, mọi vấn đề đều được giải quyết dễ dàng.
Phù Dung vì cảm tạ hắn, còn đi mua một quyển sách dạy nấu ăn, học làm thêm vài món mới, đến cả bữa sáng của Tần Vụ y cũng bao luôn.
Hôm nay sáng sớm, Phù Dung dậy sớm, cho cơm nắm đã làm xong vào hộp cơm, xách đi học.
Y hôm nay đến sớm một chút, trong phòng học còn chưa có mấy người.
Tần Vụ tựa lưng vào ghế, lấy sách tiếng Anh che mặt, đang ngủ bù.
Đám đàn em vây quanh hắn.
Phù Dung xách cơm nắm, vừa định bước vào, bỗng nhiên nghe thấy tên mình.
Không hiểu sao, bọn chúng lại nói đến “Phù Dung”.
“Anh Tần, anh với Phù Dung ở cùng nhau à?”
Tần Vụ nhàn nhạt nói: “Trên dưới lầu.”
“Vậy sao y lại ngày nào cũng mang cơm cho anh?”
“Phí bảo kê.”
“Vậy bọn em ăn một miếng thịt, anh còn sốt ruột à?”
“Ta không ăn cơm chung với người khác, ghê tởm.”
Vài người trao đổi ánh mắt, giọng điệu cao hơn một chút.
“Đã bảo mà, sao anh Tần lại thích loại học sinh ngoan ngoãn đó chứ?”
“Đúng vậy.”
Không biết là từ nào đó chọc giận Tần Vụ, hắn đột nhiên bật dậy, hất cuốn sách trên mặt ra, lạnh lùng nhìn bọn chúng.
“Bị bệnh à? Ta thích y làm gì? Y bị người ta bắt nạt, cứ phải bám lấy ta, ta rất phiền y, hiểu chưa?”
Vài người cười xòa: “Hiểu rồi, hiểu rồi.”
Tần Vụ c.h.ử.i thầm một tiếng gì đó, nhặt sách vở lên, lại che lên mặt.
Phù Dung xách hộp cơm, đứng ở cửa, sờ đầu, sau đó đi vào.
Thật không may.
Vài người vội vàng huých Tần Vụ, Tần Vụ bực bội: “Lại làm gì? Có phiền không hả?”
Tần Vụ đột nhiên ngồi thẳng lên, cuốn sách che trên mặt rơi xuống đất.
Phù Dung đi đến trước mặt hắn, đặt hộp cơm lên bàn, cúi đầu, không nhìn hắn, cũng không nói gì.
Tần Vụ lập tức mất hết khí thế, lại có chút hoảng loạn, quay đầu lại liếc nhìn đám đồng bọn, mỗi đứa hắn cốc một cái vào đầu.
Tại bọn mày hết.
Xong rồi, lần này xong rồi.
Phù Dung đi về chỗ ngồi của mình, đặt cặp sách xuống, lấy ra sách giáo khoa, bắt đầu đọc sách.
Thật đáng ghét, Phù Dung nắm chặt bút, vẽ vời trên giấy nháp, Tần Vụ thật đáng ghét.
Từ giờ trở đi, Phù Dung muốn rút lại tình bạn với hắn, lợi dụng hắn! Đơn thuần lợi dụng hắn!
Phù Dung nghĩ thầm một cách “hung dữ”.
Nhưng trưa nay, Phù Dung cùng bạn học đi cổng trường mua trà sữa, chưa kịp gọi món, đã bị chen hàng.
Thời gian gấp gáp, bây giờ không gọi, lát nữa sẽ vào học.
Phù Dung do dự một lát, cuối cùng vẫn không báo tên Tần Vụ.
Thôi, ngày mai không mang cơm cho Tần Vụ, vẫn là không cần dùng tên hắn.
Phù Dung cùng bạn học bất đắc dĩ liếc nhau, tay không trở về.
Y vừa bước vào, Tần Vụ liền hơi ngồi thẳng dậy, nhìn y.
Phù Dung đi đến trước mặt hắn, nhỏ giọng nói: “Ta không mang cơm cho ngươi, ta cũng không cần tên của ngươi.”
Tần Vụ khựng lại một chút, lại lạnh lùng nói: “Ồ, tùy ngươi thôi.”
Phù Dung đi về chỗ ngồi, gục xuống bàn ngủ.
Tần Vụ siết chặt nắm đấm, quay đầu lại vẫy vẫy mấy tên đàn em.
Mấy tên đàn em không rõ chuyện gì, nghi hoặc nói: “Anh, sao vậy?”
Tần Vụ nhìn Phù Dung gục xuống bàn, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ.
Y chắc không khóc đấy chứ?
Lại mít ướt đến vậy sao?
Phù Dung còn chưa phân hóa, nhìn cái vẻ ngây ngốc này, chắc là một Omega.
Không biết nghĩ tới cái gì, Tần Vụ đột nhiên đứng lên.
Mấy tên đàn em bị hắn làm cho giật mình: “Anh?”
Tần Vụ khựng lại một chút, thấp giọng nói: “Ta đi WC.”
“Ồ.”
Tần Vụ cố ý vòng qua bàn của Phù Dung, thả chậm bước chân, quay đầu lại nhìn y một cái.
Phù Dung gục xuống bàn, ôm gối đầu gà con màu vàng, đã vô tư vô lo ngủ rồi.
Tần Vụ khựng lại một chút, thì ra không khóc.
Hắn đang lo lắng cái gì?
*
Hôm nay tan học, Phù Dung cũng không còn chờ Tần Vụ nữa.
Y chậm rãi thu dọn cặp sách, cố ý là người cuối cùng rời khỏi phòng học.
Không muốn cùng Tần Vụ cùng nhau đi.
Đỡ Ngọc đụng phải mấy lần đinh, về sau cũng sẽ không đến tìm y nữa.
Y cùng Tần Vụ cứ thế mà tách ra cũng không tệ, dù sao Tần Vụ cũng chưa từng coi y ra gì.
Phù Dung đeo cặp sách, khi đi ra cổng trường, chú ý nhìn thoáng qua tiệm trà sữa.
Đông người quá, y bây giờ đi mua, chắc chắn sẽ không kịp về nhà nấu cơm.
Thôi, vẫn là trưa mai đến sớm một chút mà mua vậy.
Phù Dung quay đầu, đi trên đường về nhà.
Bỗng nhiên, phía sau y vang lên tiếng động cơ quen thuộc.
Phù Dung theo bản năng nghĩ Đỡ Ngọc lại đến, vội vàng chạy về phía trước.
Nhưng y còn chưa chạy được hai bước, đã bị vài chiếc xe độ bao vây.
Một đám người cưỡi xe vây quanh y, thấp giọng nói chuyện với nhau.
“Là hắn sao?”
“Anh Tần lại nhìn hắn không vừa mắt?”
“Muốn đ.á.n.h không?”
Phù Dung thấy trên xe bọn chúng cột dây thừng và gậy gộc, lòng y chợt lạnh, c.h.ế.t rồi.
Y vốn dĩ nghĩ là tốt đẹp mà đến, tốt đẹp mà đi, y mượn tên Tần Vụ để mượn oai hùm một thời gian, nhưng Tần Vụ cũng ăn cơm y nấu mà.
Tần Vụ sẽ không nhỏ mọn đến vậy chứ? Còn cố ý tìm người đến đ.á.n.h y?
Phù Dung nghĩ một lát, hạ quyết tâm, phá vây thoát ra.
Y ôm cặp sách trước ngực, vừa định lao ra, phía sau lại vang lên giọng nói quen thuộc.
Tần Vụ drift một vòng, dừng lại trước mặt y.
Phù Dung mím chặt môi, nhỏ giọng nói: “Nhường một chút, đ.â.m c.h.ế.t ta là phải đền tiền đấy.”
Tần Vụ hơi cúi người xuống, thần sắc có chút không tự nhiên, thấp giọng hỏi: “Vẫn còn giận à? Ta nói bậy thôi.”
Phù Dung chớp mắt, nghi hoặc nhìn hắn.
Tần Vụ gỡ ly trà sữa treo trên tay lái xuống đưa cho y, hỏi lại một lần: “Vẫn còn giận?”
Đám đàn em: ???
Bọn em hôm nay tập trung ở đây, là để giúp đại ca xả giận.
Không phải để giúp đại ca theo đuổi người ta.
Sớm biết là theo đuổi người ta, dây thừng và gậy gộc ở ghế sau nên đổi thành thứ khác mới phải.
Phù Dung không nhận ly trà sữa của Tần Vụ.
Tần Vụ nắm lấy cổ tay Phù Dung, khiến y nhìn thoáng qua đồng hồ trên tay mình.
“Sắp đến giờ mẹ ngươi nghỉ ngơi rồi, ngươi còn chưa về nhà nấu cơm, lát nữa mẹ ngươi sẽ không kịp ăn cơm.”
Phù Dung lúc này mới phản ứng lại, tan học y cố ý lề mề, chỉ nghĩ không đi cùng Tần Vụ, đã quên phải về nấu cơm, sắp không kịp rồi.
Tần Vụ liếc nhìn phía sau: “Lên đi.”
Phù Dung vẫn còn giận, tức giận nhìn hắn một cái, nhưng vẫn ngoan ngoãn trèo lên, ngồi vững ở ghế sau.
Tần Vụ quay đầu lại nhìn thoáng qua: “Ngươi sẽ không ôm ta à?”
Phù Dung nhỏ giọng nói: “Ta không cần.”
Tần Vụ thấp giọng nói: “Không sợ ngã c.h.ế.t thì đừng ôm.”
Phù Dung do dự một lát, vẫn là nắm vạt áo hắn.
Tần Vụ vặn ga một cái, chở Phù Dung, bỏ lại đám đàn em phía sau.
Sau Khi Tối Tăm Thụ Sống Lại
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.