Sau Khi Tối Tăm Thụ Sống Lại

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Sau Khi Tối Tăm Thụ Sống Lại

CHƯƠNG 91: PHÂN HÓA, BÍ MẬT VÀ LỜI NÓI DỐI

Đây là lần đầu tiên Phù Dung ngồi sau xe của Tần Vụ.
Gió rít bên tai, y siết chặt vạt áo Tần Vụ, lòng dâng chút căng thẳng.
"Tần Vụ, ngươi thành niên chưa?"
"Tần Vụ, ngươi đã có bằng lái chưa?"
"Tần Vụ, ngươi đi xe đạp được bao lâu rồi?"
Tần Vụ nhíu mày, quay đầu liếc y một cái: "Ngươi muốn nói gì?"
Phù Dung ghé sát tai hắn, nhỏ giọng nói: "Chậm... chậm một chút..."
"Ừm." Tần Vụ giảm tốc độ.
Phù Dung thở phào nhẹ nhõm, lòng cũng vơi đi phần nào.
Chẳng mấy chốc đã về đến nhà, Phù Dung cùng Tần Vụ cùng nhau lên lầu.
Phù Dung đứng ở cửa nhà, lấy chìa khóa chuẩn bị mở cửa.
Tần Vụ đứng ngay phía sau y, nhìn chằm chằm.
Phù Dung cảm thấy lòng hơi bất an, quay đầu nhìn thoáng qua: "Tần Vụ, ngươi không về nhà sao?"
Tần Vụ nhìn y: "Lát nữa không cần ta đưa ngươi sao?" TruyenLau
Phù Dung liếc nhìn đồng hồ.
Nếu y nấu xong cơm, vội vàng chạy đến, có lẽ sẽ kịp.
Đương nhiên, nếu Tần Vụ đưa y đi, thời gian sẽ dư dả hơn một chút.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Phù Dung nghĩ nghĩ, vẫn mở cửa nhà, mời Tần Vụ vào.
Phù Dung bảo hắn ngồi xuống ghế sô pha, rồi rót chén nước, bật TV giúp hắn.
"Ngươi cứ ngồi đây một lát, ta sẽ xong ngay thôi." TruyenLau.com
Phù Dung nói rồi, liền chạy vào phòng bếp, đeo tạp dề, bắt đầu nấu cơm.
Tần Vụ bưng cốc thủy tinh, nhấp một ngụm nước, nhưng ánh mắt lại không đặt trên màn hình TV.
Hắn chuyển đến đây gần một tháng, mỗi ngày cùng Phù Dung đi học về, thỉnh thoảng gặp Phù Dung mụ mụ cũng sẽ chào hỏi.
Nhưng hắn vẫn chưa từng đến nhà Phù Dung.
Tần Vụ đưa mắt nhìn quanh, thấy cửa nhà Phù Dung treo chuông gió, trên bàn bày đồ ăn vặt, còn có chiếc áo khoác của y vắt trên lưng ghế sô pha.
Một không khí ấm cúng, tràn đầy hơi thở cuộc sống.
Chẳng mấy chốc, trong phòng bếp liền thoảng ra mùi thức ăn thơm lừng.
Phù Dung quay đầu nhìn thoáng qua, xới thêm một phần cơm, bỏ vào hộp.
Phù Dung cầm hộp cơm tối, đi ra phòng bếp: "Đi thôi."
"Ừm." Tần Vụ đứng dậy.
Hai người cùng đến nơi mẹ Phù Dung làm việc.
Phù Dung mụ mụ vẫn chưa tan làm, đang trong phòng học chỉ dẫn các học sinh kỹ thuật bấm phím đàn.
Phù Dung thò đầu ra nhìn thoáng qua, mụ mụ vẫy tay về phía y.
Tần Vụ đi sau Phù Dung, vô thức chỉnh lại cổ áo, rồi cài chặt tất cả cúc áo khoác, ống tay áo cũng kéo xuống.
Gặp phụ huynh mà, đương nhiên phải trang trọng một chút.
Phù Dung không chú ý đến những động tác nhỏ của hắn, kéo hắn định rời đi, nhỏ giọng nói: "Chúng ta ra phòng nghỉ chờ."
"Ừm."
Trong phòng nghỉ, Phù Dung mở hộp cơm, lần lượt đặt các món lên bàn.
Chẳng mấy chốc, Phù Dung mụ mụ liền đến.
"Tiểu Tần cũng đến đây à?"
Tần Vụ hơi gật đầu một cách không tự nhiên: "Dì ạ."
Phù Dung cười nói: "Con sắp không kịp rồi, Tần Vụ đưa con đến đây."
Phù Dung mụ mụ cười cười: "Vậy phải cảm ơn người ta chứ."
"Cảm ơn nhé."
Tần Vụ cùng ăn cơm với họ, không khí hòa hợp.
Đồng nghiệp của Phù Dung mụ mụ thấy Phù Dung và Tần Vụ ngồi cạnh nhau, liền trêu chọc một câu: "Này, Dung Dung mang bạn trai nhỏ đến gặp mụ mụ à?"
Phù Dung vội vàng nói: "Là hàng xóm ạ!"
Tần Vụ hơi ngẩng đầu, liếc y một cái, gật đầu: "Ừm."
"Được được được, là hàng xóm." Đồng nghiệp che miệng cười thầm, nhắc nhở Phù Dung mụ mụ đầy ẩn ý: "Tính tuổi ra thì, Dung Dung nhà mình cũng sắp phân hóa rồi."
Phù Dung mụ mụ có chút bất đắc dĩ, đáp lại một cách không gay gắt cũng chẳng mềm mỏng: "Tôi biết, những thứ cần thiết tôi đều đã chuẩn bị rồi. Dù phân hóa thành gì, Dung Dung vẫn là đứa con ngoan của tôi."
"Đúng vậy."
Đồng nghiệp thấy cô ấy không tiếp lời, tự thấy mất hứng, nói thêm vài câu rồi rời đi.
Ăn xong cơm tối, Phù Dung mụ mụ buổi tối còn có lớp, Phù Dung cầm hộp cơm, cùng Tần Vụ đi ra trung tâm huấn luyện.
Thành phố nhỏ không lớn, bọn họ vừa ra đến, liền gặp đám đàn em của Tần Vụ.
Bọn chúng dường như vẫn chưa quên chuyện chiều tối.
Rõ ràng là Tần Vụ nói thấy Phù Dung không vừa mắt, dẫn bọn chúng đi chặn người, kết quả quay đầu lại, Tần Vụ đã cầm trà sữa, ngọt ngào hỏi Phù Dung có còn giận không.
Thật quá đáng mà!
"Tần ca, anh..."
Tần Vụ từ trong túi lấy ra chìa khóa xe, ném cho bọn chúng: "Xe cho mượn đó."
Cả đám lập tức hết giận, mặt mày hớn hở nhận lấy chìa khóa: "Cảm ơn Tần ca."
Rầm một tiếng ——
Tần Vụ cứ thế đuổi bọn chúng đi.
Bỗng nhiên, Tần Vụ nhớ ra điều gì đó, lạnh lùng nói: "Chờ một chút!"
Nhưng tiếng động cơ quá lớn, bọn chúng chẳng nghe thấy gì, vèo một cái đã đi mất.
Tần Vụ nghiến răng hàm.
Ly trà sữa hắn mua cho Phù Dung còn treo trên tay lái, bị bọn chúng mang đi mất rồi!
Phiền c.h.ế.t đi được!
Tần Vụ quay đầu nhìn Phù Dung, y dường như đã quên mất chuyện trà sữa, vẻ mặt mờ mịt nhìn hắn: "Làm sao vậy?"
"Không có gì." Tần Vụ nói, "Chúng ta đi bộ về."
"Được thôi."
Thành phố nhỏ về đêm yên tĩnh và bình lặng, những cột đèn đường cũ kỹ phát ra ánh sáng lờ mờ, thu hút vài con côn trùng nhỏ.
Phù Dung và Tần Vụ sánh bước trên lối đi bộ lát gạch đỏ.
Phù Dung nhỏ giọng nói: "Hôm nay cảm ơn ngươi nhé."
Tần Vụ lạnh lùng gật đầu: "Ừm."
Im lặng một lát, Phù Dung lại nhỏ giọng hỏi: "Có phải ngươi không hiểu không?"
"Cái gì?" Tần Vụ quay đầu nhìn y, "Ta có gì không hiểu?"
Phù Dung vẻ mặt nghiêm túc: "Ta đã nói lời cảm ơn với ngươi rồi, mà ngươi còn chưa xin lỗi ta đâu."
Tần Vụ khựng lại một chút.
"Sáng nay, ngươi đã nói ta như vậy trước mặt bọn chúng, ngươi còn chưa xin lỗi ta."
"Không phải đã cho ngươi..."
Trà sữa rồi sao.
Phù Dung không nhận được.
Phù Dung nghiêm túc nhìn hắn: "Có phải ngươi không hiểu không? Ngươi chẳng tôn trọng ta chút nào, ta đang giận đó. Bây giờ ta dạy ngươi, ngươi phải xin lỗi ta."
"Xin lỗi." Tần Vụ cũng nghiêm túc không kém: "Phù Dung, thật xin lỗi, sau này ta sẽ không nói ngươi như vậy nữa."
Lúc này Phù Dung mới vừa lòng, y cười một tiếng, hơi ngẩng đầu: "Vậy được rồi, ta tha thứ ngươi."
Tần Vụ bất đắc dĩ, cái đồ ngốc nhỏ này từ đâu ra vậy, xin lỗi mà còn muốn làm theo từng bước.
Nhưng Tần Vụ nhìn khuôn mặt tươi cười của Phù Dung, không nhịn được nhếch khóe môi lên.
Khi đi ngang qua tiệm trà sữa, Tần Vụ mua cho Phù Dung một ly trà sữa mới.
Phù Dung hai tay ôm ly trà sữa, tò mò hỏi hắn: "Ngươi muốn ở một mình mãi sao?"
"Ừm."
"Vậy nếu ngươi ở nhà một mình mà sợ hãi thì có thể xuống lầu tìm ta."
Tần Vụ nhíu mày.
Nghe xem cái đồ ngốc nhỏ này đang nói gì vậy, cái gì mà ở nhà một mình sợ hãi?
Rốt cuộc y nghĩ gì vậy? Hắn Tần Vụ là người dễ dàng sợ hãi như vậy sao?
Phù Dung nghĩ nghĩ, lại nói: "Vậy lát nữa muốn sang nhà ta làm bài tập không? Mụ mụ ta tan làm muộn, sẽ mang khoai nướng về cho ta, ta có thể chia cho ngươi ăn."
Tần Vụ mím môi, gật đầu: "Ừm."
Dù Tần Vụ cũng không sợ hãi, nhưng mà...
Ai có thể từ chối khoai nướng của Phù Dung chứ?
Phù Dung uống chút đồ ngọt, lời nói cũng theo đó mà nhiều hơn.
Có lẽ là do người đồng nghiệp của Phù Dung mụ mụ vừa nhắc đến chuyện phân hóa, Phù Dung cũng có chút tò mò.
Y hỏi Tần Vụ: "Ngươi phân hóa chưa? Ngươi là Alpha sao?"
Tần Vụ dừng một chút, ánh xanh đậm trong mắt hắn chợt lóe rồi biến mất, hắn thấp giọng đáp: "Không phải, ta là Beta."
Phù Dung lại hút thêm một ngụm trà sữa, vẻ mặt như thường: "Sẽ không bị tin tức tố ảnh hưởng, tốt quá rồi."
Tần Vụ lại nói: "Vì ta là Beta, nên bị gia tộc lưu đày đến đây."
Phù Dung dường như hiểu ra điều gì đó.
Thảo nào Tần Vụ ở một mình, trong khu chung cư cũ nát, mà lại có tiền như vậy.
Hóa ra hắn là bị gia tộc đuổi ra.
"Nếu ngươi là Alpha, thì không thể gặp ta rồi." Phù Dung cười nói, "Ta chính là người bạn tốt nhất trên đời đó, không tồi chút nào đâu."
Tần Vụ nhìn đôi mắt y lấp lánh dưới ánh đèn đường, khẽ cười một tiếng: "Ừm."
Về đến nhà, Phù Dung và Tần Vụ cùng nhau làm bài tập.
Chủ yếu là Phù Dung viết.
Phù Dung viết thoăn thoắt, thỉnh thoảng ngẩng đầu, uống một ngụm trà sữa.
Tần Vụ khoanh tay, dựa vào cạnh y, lúc thì nắm bút của Phù Dung, lúc thì nghịch tóc y, trong mắt tràn đầy ý cười.
Phù Dung bất đắc dĩ: "Ngươi mà không làm bài tập thì sẽ bị mời..."
Mời phụ huynh.
Tần Vụ không có phụ huynh.
Phù Dung chu môi, thật đáng ngưỡng mộ, có thể không cần làm bài tập.
Chín giờ tối, Phù Dung mụ mụ tan làm về nhà, còn mang theo khoai nướng và hạt dẻ nướng cho hai người.
Tần Vụ ăn một chút, Phù Dung đưa hắn ra cửa.
Bọn họ ở cùng một tòa nhà, trên dưới tầng, rất tiện.
Tần Vụ trở lại căn hộ trống rỗng, một màu đen kịt.
Hắn nghe thấy tiếng đóng cửa dưới lầu, khu chung cư cách âm không tốt lắm, hắn thậm chí còn có thể nghe thấy tiếng Phù Dung và mụ mụ y nói chuyện.
Tần Vụ mò mẫm ngồi xuống sô pha, cầm điện thoại, xem những email định kỳ cấp dưới gửi đến.
Bên thủ đô mọi thứ như thường lệ, công ty cũng không có bất kỳ vấn đề gì.
Tần gia chẳng qua là đuổi đi một Alpha thấp kém, không có bất kỳ ảnh hưởng nào.
Được rồi, hắn đã lừa Phù Dung.
Hắn nói mình là Beta, trên thực tế...
Hắn biết Phù Dung sẽ không ghét bỏ hắn, nhưng hắn chính là...
Trước mặt Phù Dung, hắn nhìn như lạnh lùng, chỉ có chính hắn biết, tim hắn đập không ngừng, ngập tràn yêu thích và tự ti.
Hắn vô thức nói dối, hắn không cố ý.
Tần Vụ gọi điện cho cấp dưới: "Đi mua một chiếc xe mới, ngày mai ta muốn thấy nó."
"Vâng."
Tần Vụ như thể nhớ ra điều gì, dừng một chút, nói thêm một câu: "Nhớ mua mũ bảo hiểm."
Phù Dung ngồi xe hắn sẽ sợ hãi.
"Vâng." Cấp dưới hỏi, "Tiểu Tần tổng tự mình đội sao?"
"Đèo người."
"Vâng."
Sáng sớm hôm sau, Phù Dung như thường lệ, cầm hộp cơm, đi ra khỏi nhà.
Y ngẩng đầu nhìn thoáng qua trên lầu, Tần Vụ dường như đã đi rồi, cửa đã khóa.
Phù Dung một mình đi xuống lầu, lại thấy Tần Vụ đang cưỡi một chiếc xe mới tinh, chờ y dưới lầu.
Tần Vụ đội mũ bảo hiểm màu đen trên đầu, trong tay còn cầm một chiếc màu hồng nhạt.
Thấy y xuống, Tần Vụ liền nói: "Ngươi sao lại chậm thế? Mau lại đây, muộn mất rồi."
Phù Dung liếc nhìn đồng hồ: "Bây giờ còn sớm mà. Ngươi lại mua xe mới à?"
Phù Dung đi đến bên ghế sau, còn chưa leo lên, Tần Vụ đã cầm lấy chiếc mũ bảo hiểm màu hồng nhạt treo ở cạnh đó, đội cho y.
Phù Dung hơi kháng cự: "Ta không cần màu hồng nhạt, sao ngươi lại mua màu đen cho mình, mà mua màu hồng nhạt cho ta?"
Tần Vụ nói: "Không phải ta mua, người khác mua đó."
Cấp dưới mua mũ bảo hiểm, cũng không biết sao lại mua thành màu hồng nhạt.
Tần Vụ không nhịn được cười khẽ, hắn cũng không nghĩ thay đổi.
Phù Dung lắc đầu: "Ta không đội màu hồng nhạt."
Tần Vụ nói: "Ngươi sẽ sợ hãi đó."
"Vậy ta cũng không đội."
Cuối cùng, Phù Dung đeo cặp sách, ôm hộp cơm, nắm vạt áo Tần Vụ, đầu đội mũ bảo hiểm màu đen, vui vẻ ngồi ở ghế sau: "Cảm ơn ngươi nhé, Tần Vụ."
Tần Vụ thì đội mũ bảo hiểm màu hồng nhạt, vẻ mặt âm trầm: "Không có gì."
Một đường nhanh như chớp, khiến đám đàn em của Tần Vụ sợ ngây người.
*
Phù Dung và Tần Vụ giờ là bạn tốt.
Phù Dung mỗi ngày nhờ Tần Vụ đèo xe đi học về, không còn ai bắt nạt y nữa, mọi người đều biết, Phù Dung được Tần Vụ che chở.
Để báo đáp, Phù Dung mang cơm cho Tần Vụ, buổi tối còn cùng hắn làm bài tập.
Thấm thoắt, lại là một mùa thu nữa.
Thời tiết trở lạnh, mấy hôm trước Phù Dung học thể dục, ra mồ hôi, chỗ ngồi lại ở cạnh cửa sổ, bị gió lạnh thổi vào, liền che miệng hắt hơi vài cái ngay tại chỗ.
Sau khi về, y liền phát sốt, tuy đã đi khám bác sĩ, cũng uống thuốc, nhưng vẫn còn choáng váng.
Mụ mụ xin nghỉ cho y, bảo y ở nhà nghỉ ngơi, chính mình cũng xin nghỉ, ở nhà chăm sóc y.
Nhưng bọn họ vừa ăn xong cơm tối, trung tâm huấn luyện liền gọi điện đến.
Nói là có một giáo viên xin nghỉ, bảo Phù Dung mụ mụ chạy đến đó một chuyến, chỉ cần dạy một tiết thôi.
Phù Dung nằm trên giường, rúc trong chăn, hít hít mũi. Y nhìn ra mụ mụ khó xử, liền nói: "Mẹ, con không sao đâu, ăn uống xong xuôi đã đỡ hơn nhiều rồi, mẹ cứ đi trước đi."
"Được, vậy mẹ chạy nhanh qua đó một chuyến, con cứ uống t.h.u.ố.c trước, rồi ngoan ngoãn ngủ đi, một tiếng nữa mẹ về ngay."
"Ừm."
Mụ mụ nhìn y uống thuốc, lại giúp y đắp lại chăn, thấy y ngoan ngoãn nhắm mắt ngủ, mới cầm túi xách, vội vàng rời đi.
Phù Dung ngủ một lát, bỗng nhiên cảm thấy khát nước, vươn tay sờ đầu giường, không sờ thấy bình giữ nhiệt, ấn công tắc đèn đầu giường, cũng không có phản ứng.
Khu chung cư cũ kỹ này điện đóm không ổn định, cúp cầu d.a.o là chuyện thường.
Phù Dung dụi dụi mắt, quấn chăn, từ trên giường ngồi dậy, lấy đèn pin, chuẩn bị đi ra ngoài xem xét.
Y vừa đẩy cửa nhà ra, đúng lúc này, Tần Vụ trên lầu cũng mở cửa.
"Ngươi làm sao vậy?"
Tần Vụ dường như lúc nào cũng chú ý động tĩnh trong nhà Phù Dung.
Phù Dung với giọng mũi đặc sệt: "Trong nhà cúp cầu dao, ta ra xem thử."
"Ta đến." Tần Vụ cùng y đi xuống lầu, tìm công tắc điện nhà Phù Dung.
Tần Vụ mở nắp hộp cầu dao, Phù Dung giơ đèn pin, đứng cạnh hắn, cả người đều uể oải.
Bỗng nhiên, một mùi hương kỳ lạ quẩn quanh nơi chóp mũi Tần Vụ.
Tần Vụ hít hít, thấp giọng nói: "Sinh bệnh thì đừng uống trà sữa."
Phù Dung nhỏ giọng nói: "Ta không uống trà sữa."
Tần Vụ rõ ràng ngửi thấy mùi trà sữa, hắn lại cúi đầu ngửi tóc Phù Dung, nhưng mùi hương thoang thoảng kia đã biến mất.
Tần Vụ khựng lại một chút: "Uống ít trà sữa thôi, ngươi bị ngọt lịm rồi."
Phù Dung cạn lời: "Ta có dùng trà sữa để tắm đâu."
Tần Vụ gạt hai cái cầu dao, đóng nắp hộp cầu d.a.o lại: "Xong rồi."
Hai người cùng nhau lên lầu, Phù Dung ấn công tắc đèn trong nhà, quả nhiên đã có điện.
Tần Vụ hỏi: "Mẹ ngươi khi nào về?"
Phù Dung nhìn đồng hồ: "Có lẽ còn nửa tiếng nữa."
Tần Vụ ôm lấy Phù Dung, đẩy y vào trong nhà, hắn cũng đi vào, đóng cửa lại.
Phù Dung nghi hoặc: "Làm sao vậy?"
Tần Vụ nói: "Ta ở nhà một mình sợ hãi, ta muốn ở cùng ngươi."
Phù Dung bật cười, lấy đồ ăn vặt trong nhà ra cho hắn ăn: "Vậy ta ngủ trước nhé, ngươi muốn ăn gì cứ tự nhiên lấy."
Phù Dung ngáp một cái, leo lên giường, nhắm mắt lại, an tâm ngủ.
Tần Vụ liền ngồi cạnh y bầu bạn.
Không biết qua bao lâu, Phù Dung ngủ say sưa, Tần Vụ khoanh tay, ngồi cạnh y, nhìn y rúc trong chăn, lộ ra nửa khuôn mặt nhỏ nhắn, bỗng nhiên cổ họng hắn có chút khô khốc.
Ngón trỏ Tần Vụ vô thức động đậy, yết hầu hắn lên xuống, hắn nhích lại gần hơn.
Phù Dung ngủ rất say, trên má nổi lên vệt hồng chỉ khi ngủ say, trông đáng yêu vô cùng.
Tần Vụ bỗng muốn hôn y.
Bỗng nhiên, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân dồn dập, theo sau là tiếng mở cửa.
Tần Vụ nhanh chóng ngồi thẳng dậy, Phù Dung mụ mụ thay giày, nhẹ nhàng đẩy cửa vào.
"Dung Dung? Tiểu Tần ngươi cũng ở đây à."
Tần Vụ gật đầu: "Cầu d.a.o trong nhà bị ngắt, Phù Dung tìm ta giúp đỡ, ta về trước đây."
"Được."
Tần Vụ đứng dậy, bóng dáng vốn luôn thong dong của hắn lại có chút hoảng loạn.
*
Sáng sớm hôm sau, Phù Dung cảm thấy đỡ hơn chút, liền sắp xếp cặp sách đi học.
Tần Vụ cầm mũ bảo hiểm chờ y dưới lầu, còn mang theo chiếc áo khoác dày, mặc vào cho y.
Tần Vụ nói: "Ngươi có thể xin nghỉ thêm một ngày mà."
"Không cần." Phù Dung lắc đầu, "Ta cứ xin nghỉ mãi, mụ mụ cũng phải xin nghỉ mãi, hơn nữa ——"
Phù Dung ngẩng đầu nhìn hắn: "Ta không đi học, ngươi cũng không đi, sao ngươi lại thế?"
Tần Vụ lý lẽ rành mạch: "Ta có thích bọn chúng đâu, ngươi không đi, ta cũng không đi."
Nhớ ghé qua thăm quan nhà chính Bé Bi nhé t/y ới!
Có rất nhiều truyện hay đã Hoàn đang chờ t/y khám phá đó!!!
Phù Dung nhỏ giọng nói: "Ngươi sẽ bỏ học đó."
"Đừng nghĩ linh tinh nữa."
Tần Vụ giúp y quấn áo khoác kín mít, nhét một túi sữa dê nóng vào tay y, sau đó đưa y đi học.
Phù Dung không uống sữa bò, cho nên Tần Vụ mang sữa dê cho y.
Trà sữa sữa bò ở tiệm đều là giả, Phù Dung lại rất thích uống.
Tần Vụ đi xe chậm, thay Phù Dung chắn gió thổi tới.
Phù Dung liền trốn sau lưng hắn, từng ngụm nhỏ uống sữa dê.
Khi đi học, Tần Vụ liền tựa lưng vào ghế, hờ hững nhìn bảng đen, thường xuyên quay đầu nhìn Phù Dung.
Phù Dung được hắn quấn kín như một cục bông, ngoan ngoãn nghe giảng.
Đám côn đồ ngồi ở hàng phía sau cũng bất ngờ lấy sách ra, dù không hiểu cũng cố mà nghe.
Bọn chúng đi học rất ồn ào, thường xuyên ồn ào đến mức Phù Dung không nghe rõ giáo viên nói gì, Tần Vụ yêu cầu bọn chúng giữ yên lặng.
Giờ ra chơi, Phù Dung đứng lên, chuẩn bị đi nhà vệ sinh rửa mặt.
Y thấy choáng váng.
Thấy Phù Dung đứng dậy, Tần Vụ cũng đứng lên theo.
Đám đàn em vẻ mặt phức tạp.
"Tần ca, người ta chỉ đi nhà vệ sinh thôi, khắp nơi đều có người, sẽ không sao đâu."
"Tần ca, ngươi có thấy không, ngươi rất giống kẻ bám đuôi đó?"
Tần Vụ ngồi xuống lại: "Nói bậy."
Tần Vụ liếc nhìn đồng hồ, căn thời gian, quyết định ba phút sau...
Một phút sau lại đi xem.
Chưa đến một phút, liền có người từ bên ngoài chạy vào: "Không hay rồi, không hay rồi, có người trong nhà vệ sinh..."
Giây tiếp theo, mùi trà sữa thoang thoảng lại một lần nữa bay đến chóp mũi Tần Vụ.
Tần Vụ bỗng nhiên hiểu ra điều gì đó, đột nhiên từ trên chỗ ngồi đứng lên, làm đổ ghế.
Hắn bước nhanh tới, một tay xách cặp sách của Phù Dung, bước nhanh chạy ra ngoài.
Hắn quay đầu gọi đám đàn em: "Tất cả lại đây cho ta."
Tần Vụ đã hiểu.
Phù Dung căn bản không phải bị bệnh.
Y là phân hóa.
Liên tục mấy ngày đều sốt, hắn ngửi thấy mùi trà sữa thoang thoảng, y là phân hóa!
Cái đồ ngốc nhỏ này, vậy mà còn đến trường.
Tần Vụ chạy đến trước cửa nhà vệ sinh, quả nhiên, mùi trà sữa nồng đậm ập vào mặt.
Tần Vụ bảo đám đàn em canh giữ ở cửa, đừng cho người khác vào, hắn tự mình đi vào.
Tần Vụ từng bước gõ cửa các phòng vệ sinh: "Phù Dung? Phù Dung!"
Từ phòng cuối cùng, truyền đến tiếng nói rầu rĩ.
"Tần Vụ, ta ở đây..."
Phù Dung ôm đầu gối, ngồi trên nắp bồn cầu.
Trên mặt y ửng hồng một cách bất tự nhiên, nắm chặt ống tay áo, từng ngụm nhỏ thở hổn hển.
"Trong cặp sách của ta có..."
Tần Vụ đáp: "Lấy rồi."
Tần Vụ mở cặp sách của y, lấy ra t.h.u.ố.c ức chế và miếng dán cách ly.
Tần Vụ xé bao bì, ấn đầu y, thành thạo dán miếng cách ly lên cho y, mùi trà sữa tức khắc phai nhạt đi nhiều.
Đầu ngón tay Tần Vụ lướt qua gáy Phù Dung, y không nhịn được, khẽ hừ một tiếng.
Yết hầu Tần Vụ lên xuống, giọng điệu vẫn lạnh lùng: "Phù Dung, ngươi là Omega."
Phù Dung rầm rì đáp lời, ngả người về phía trước, ngã vào lòng Tần Vụ.
Thân hình Tần Vụ cứng đờ, trong tay cầm t.h.u.ố.c ức chế: "Có muốn tiêm một mũi không?"
Phù Dung lắc đầu: "Không cần, miếng dán cách ly là đủ rồi."
Y vừa mới phân hóa, vừa mới bắt đầu đã tiêm, thật sự không tốt cho cơ thể.
Tần Vụ đứng yên tại chỗ, cất t.h.u.ố.c ức chế lại, bàn tay đang giơ giữa không trung khựng lại một chút, xoa đầu Phù Dung.
Một lát sau, Phù Dung dần bình tĩnh lại.
Tần Vụ cởi áo khoác của mình, khoác lên cho y.
Hai người đi ra nhà vệ sinh, đã vào học, đám đàn em vẫn còn canh gác bên ngoài.
"Ca."
"Ừm." Tần Vụ đáp lời, quay đầu nhìn Phù Dung: "Về nhà nghỉ ngơi."
Phù Dung nghiêm túc nói: "Không thể trốn học."
Tần Vụ bất đắc dĩ: "Biết rồi, đi xin nghỉ."
Tần Vụ xin nghỉ cho Phù Dung, rồi gọi điện cho Phù Dung mụ mụ.
Tần Vụ đưa Phù Dung về nhà, đi ngang qua tiệm thuốc, dừng lại mua chút đồ cho y.
Tần Vụ ở bên trong mua đồ, Phù Dung trên người khoác áo khoác của Tần Vụ, liền ngồi trên ghế sau, ngoan ngoãn chờ hắn.
Thỉnh thoảng có người qua đường, cũng chỉ dám lén nhìn một cái, không dám tới gần.
Không gì khác, trên áo khoác của Phù Dung có tin tức tố vô vị, nhưng lại mang uy áp rất lớn.
Khi hai người về đến nhà, mụ mụ vẫn chưa vội về.
Phù Dung thay áo ngủ, quấn chăn, ngồi trên giường.
Tần Vụ đổ hai viên t.h.u.ố.c vào lòng bàn tay, đưa cho y: "Uống thuốc."
Phù Dung nhíu mày, lắc đầu: "Không muốn uống, đắng lắm."
Tần Vụ giọng điệu cứng rắn: "Uống thuốc, sau này không được tùy tiện ôm người khác."
"Không uống, ta đã dán miếng dán ức chế rồi." Phù Dung cụp mắt, làm nũng như trẻ con: "Dù sao ngươi là Beta, mụ mụ là Omega, sẽ không bị ảnh hưởng đâu."
Tần Vụ khựng lại một chút: "Ai nói với ngươi ta là Beta?"
Phù Dung nghi hoặc ngẩng đầu, chớp chớp mắt: "Chính ngươi nói với ta mà."
"..." Tần Vụ dừng một chút, thấp giọng nói: "Ta lừa ngươi, ta là Alpha."
"Hả?"
"Alpha thấp kém, không có mùi tin tức tố."
Phù Dung ngây người một lát, không chắc lời hắn nói rốt cuộc là thật hay giả.
Khi học tiết sinh lý, Phù Dung nghe giáo viên từng nói về Alpha thấp kém.
Trong quá trình mang thai, nếu không nhận đủ tin tức tố an ủi, có thể sẽ sinh ra Alpha thấp kém.
Đặc điểm lớn nhất của Alpha thấp kém là, bọn họ không có mùi tin tức tố, hoặc là d.ụ.c vọng vô cùng mãnh liệt, mỗi ngày đều là kỳ mẫn cảm, hoặc là mất đi khả năng, hoàn toàn không có d.ụ.c vọng trần tục.
Giáo viên còn nói, vẻ ngoài của họ đều...
Rất xấu xí.
Giây tiếp theo, uy áp ập đến từ phía trước, đẩy Phù Dung ngã xuống giường.
Không phải nói không có mùi sao? Sao tin tức tố của Tần Vụ lại mạnh mẽ đến vậy?
Tần Vụ không muốn nói thêm chuyện này, ấn đầu Phù Dung, nhét viên t.h.u.ố.c nhỏ vào miệng y: "Mau uống thuốc, ta thật sự không nhịn được nữa."
Phù Dung ngoan ngoãn hé miệng, nuốt viên thuốc.
Phù Dung ngơ ngác nhìn Tần Vụ, nhỏ giọng hỏi: "Vậy ngươi thuộc loại Alpha thấp kém đặc biệt mạnh mẽ, hay đặc biệt yếu ớt?"
Tần Vụ hỏi ngược lại y: "Ngươi cảm thấy sao?"
Phù Dung kinh ngạc: "Vậy ngươi mỗi ngày đều phải..."
Tần Vụ mím môi: "Đừng nói nữa."
Quá mất mặt.
Đối với một Alpha mỗi ngày đều là kỳ mẫn cảm mà nói, mỗi ngày đối diện với người mình thích, lại không thể đến gần, trơ mắt nhìn đối phương phân hóa thành Omega, vẫn không thể đến gần.
Tần Vụ quả thực muốn c.h.ế.t đi được.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu